hirota
Người phá đò sông Đà
Thiên địa bất nhân, coi vạn vật là sô cẩu.Khi niềm tin vào luật pháp không còn, người ta bắt đầu tin vào luật nhân quả. Rồi tới khi đợi mãi chẳng thấy nhân quả ứng hiện, kẻ ác vẫn trơ trơ hưởng phước, kẻ hiền lành bị vùi dập đến tận cùng,... Người ta bắt đầu tin vào kiếp trước kiếp sau. Thôi thì có lẽ kiếp trước mình làm ác, kiếp này mình phải trả, thôi thì thằng kia nó ác độc kiếp sau chắc nó đầu thai làm con chó.
Cuối cùng cũng chỉ là một liều thuốc an thần, giảm đau paracetamol để đối phó với bất công của cuộc sống mà thôi. Luật nhân quả giống như ông già Noel. Dành cho những đứa trẻ mãi không chịu lớn, mãi không chịu chấp nhận sự tàn khốc của cuộc đời.
"Điều xấu chỉ xảy ra với người tốt vì nếu điều xấu xảy ra với kẻ xấu thì đó là một điều tốt."
Sự thật là vũ trụ không quan tâm đến công lý mà loài người nghĩ ra. Vũ trụ không phải là một thằng cha già quản lý đám con của mình, thiên nhiên không phải là một con mẹ nào đó yêu thương con cái mình. Cuộc sống là một cái vũng lầy sau cơn mưa, là vi khuẩn và ấu trùng sinh sôi nảy nở, ăn thịt nhau, hiếp dâm nhau để tồn tại thế thôi.
M có để ý con kiến nó suy nghĩ sao không, nên cuộc sống nó khốc liệt lắm