Huhuvay
Mai là mùng một
HỐI HẬN VÌ LẤY NGƯỜI CHỒNG VÔ TRÁCH NHIỆM…
Mình và chồng đã kết hôn được 5 năm, có hai bé: Một bé vừa mới được 1 tuổi và một bé hơn 3 tuổi. Hiện mình đang ở cùng bố mẹ chồng, ông bà phụ vợ chồng mình chăm con. Chính vì có bố mẹ giúp nên vợ chồng mình cũng đỡ vất vả hơn chuyện chăm hai bé nhỏ. Tuy nhiên, việc chăm con cháu vẫn chủ yếu là mình và mẹ chồng.
Kể qua thì mình có một gia đình không hạnh phúc. Bố mẹ đẻ mình chơi bời nên từ ngày còn đi học mình đã phải gánh nợ cho bố mẹ, đồng thời ông bà cũng không bao giờ đoái hoài đến cháu ngoại. Vì trước đến giờ bố mẹ mình không có trách nhiệm với mình nên mọi chuyện chăm con mình cũng rất cố gắng để không nhờ vả bố mẹ đẻ, cũng hạn chế hết mức có thể việc phiền bố mẹ chồng. Chồng mình cũng biết tính bố mẹ vợ nên từ ngày yêu nhau, khi thấy mình phải trả nợ cho bố mẹ, anh cũng an ủi và chấp nhận yêu rồi cưới mình.
Suốt mấy năm chung sống, anh rất tình cảm với vợ, nhưng anh lại rất ngại chăm con, hờ hững với các con. Mọi việc chăm sóc con từ ăn uống hằng ngày cho đến lúc ốm đau, hầu như chỉ có mình và mẹ chồng mình chăm sóc hai đứa. Anh chưa bao giờ phải thay một cái bỉm hay phải ru con ngủ đêm một lần nào. Đỉnh điểm đến hôm rồi cả hai đứa đều ốm, đứa lớn thì ông bà chăm, đứa nhỏ thì mình chăm đêm. Suốt mấy hôm mình không được ngủ trọn vẹn giấc, ngày mình đi làm, đêm mình phải chăm con. Thật sự quá mệt mỏi, quá đuối sức, nhưng trong lúc mình chăm con anh chỉ có ngồi chơi game, không hề phụ mình.
Mình có nhờ anh chăm con giúp nhưng anh không làm. Và mình đã khóc rồi trách anh, mình phân tích cho anh nghe rằng suốt mấy năm nay anh chưa phải chăm sóc con, tất cả đều nhờ ông bà và vợ. Mình muốn anh phải thay đổi, phải biết yêu thương gần gũi các con. Nhưng anh chỉ đáp lại rằng: “Vì anh có bố mẹ anh phụ rồi nên anh được quyền ỷ lại, còn em không có bố mẹ phụ thì em phải làm”. “Anh không hề muốn đẻ hai đứa, anh chỉ muốn đẻ một đứa nhưng vì em lỡ đẻ rồi em phải chịu”; “Nếu em không chăm được cả hai đứa, thì em lên nhà ngoại ở; mang theo một đứa, còn một đứa để ở đây ông bà nội chăm”.
Những câu nói ấy khiến mình bất ngờ về người chồng mình đã chung sống suốt mấy năm nay. Mình không nghĩ anh là một người có nhân sinh quan tồi tệ như vậy, cũng không nghĩ anh là người có thể nói những câu nói vô trách nhiệm đến như vậy. Rồi mình cũng nhận ra suốt mấy năm chung sống, những lần cãi nhau hầu như lần nào anh cũng lôi việc bố mẹ mình không hoàn hảo, không như những người bình thường để nói mình. Mình cảm thấy rất là thất vọng.
Theo mọi người mình có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không?
Mình và chồng đã kết hôn được 5 năm, có hai bé: Một bé vừa mới được 1 tuổi và một bé hơn 3 tuổi. Hiện mình đang ở cùng bố mẹ chồng, ông bà phụ vợ chồng mình chăm con. Chính vì có bố mẹ giúp nên vợ chồng mình cũng đỡ vất vả hơn chuyện chăm hai bé nhỏ. Tuy nhiên, việc chăm con cháu vẫn chủ yếu là mình và mẹ chồng.
Kể qua thì mình có một gia đình không hạnh phúc. Bố mẹ đẻ mình chơi bời nên từ ngày còn đi học mình đã phải gánh nợ cho bố mẹ, đồng thời ông bà cũng không bao giờ đoái hoài đến cháu ngoại. Vì trước đến giờ bố mẹ mình không có trách nhiệm với mình nên mọi chuyện chăm con mình cũng rất cố gắng để không nhờ vả bố mẹ đẻ, cũng hạn chế hết mức có thể việc phiền bố mẹ chồng. Chồng mình cũng biết tính bố mẹ vợ nên từ ngày yêu nhau, khi thấy mình phải trả nợ cho bố mẹ, anh cũng an ủi và chấp nhận yêu rồi cưới mình.
Suốt mấy năm chung sống, anh rất tình cảm với vợ, nhưng anh lại rất ngại chăm con, hờ hững với các con. Mọi việc chăm sóc con từ ăn uống hằng ngày cho đến lúc ốm đau, hầu như chỉ có mình và mẹ chồng mình chăm sóc hai đứa. Anh chưa bao giờ phải thay một cái bỉm hay phải ru con ngủ đêm một lần nào. Đỉnh điểm đến hôm rồi cả hai đứa đều ốm, đứa lớn thì ông bà chăm, đứa nhỏ thì mình chăm đêm. Suốt mấy hôm mình không được ngủ trọn vẹn giấc, ngày mình đi làm, đêm mình phải chăm con. Thật sự quá mệt mỏi, quá đuối sức, nhưng trong lúc mình chăm con anh chỉ có ngồi chơi game, không hề phụ mình.
Mình có nhờ anh chăm con giúp nhưng anh không làm. Và mình đã khóc rồi trách anh, mình phân tích cho anh nghe rằng suốt mấy năm nay anh chưa phải chăm sóc con, tất cả đều nhờ ông bà và vợ. Mình muốn anh phải thay đổi, phải biết yêu thương gần gũi các con. Nhưng anh chỉ đáp lại rằng: “Vì anh có bố mẹ anh phụ rồi nên anh được quyền ỷ lại, còn em không có bố mẹ phụ thì em phải làm”. “Anh không hề muốn đẻ hai đứa, anh chỉ muốn đẻ một đứa nhưng vì em lỡ đẻ rồi em phải chịu”; “Nếu em không chăm được cả hai đứa, thì em lên nhà ngoại ở; mang theo một đứa, còn một đứa để ở đây ông bà nội chăm”.
Những câu nói ấy khiến mình bất ngờ về người chồng mình đã chung sống suốt mấy năm nay. Mình không nghĩ anh là một người có nhân sinh quan tồi tệ như vậy, cũng không nghĩ anh là người có thể nói những câu nói vô trách nhiệm đến như vậy. Rồi mình cũng nhận ra suốt mấy năm chung sống, những lần cãi nhau hầu như lần nào anh cũng lôi việc bố mẹ mình không hoàn hảo, không như những người bình thường để nói mình. Mình cảm thấy rất là thất vọng.
Theo mọi người mình có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không?