Ngày đó tôi im lặng, không đuổi theo, không giải thích, không một tia phản kháng nào trước lời chia tay. Nếu tôi làm thì giờ cũng đủ đau để kết thúc cái gọi là cao thượng, hoặc nỗi đau hèn nhát này.
Không đâu. Thế nào là đủ? Thứ bạn tiếc có lẽ không phải là khoảnh khắc nói hay không nói. Mà chính là mối quan hệ đã mất đi. Và bây giờ bạn tìm một lý do để phủ nhận rằng mình còn yêu thương nó.
Nỗi nhớ gặm nhấm ký ức như lũ chuột trong bệnh viện gặm nhấm tử thi. Cách tôn trọng ký ức là cầm lấy cái xẻng và chôn cất nó đi.
Bạn làm được.