PHẦN 2 : cuộc đời xô đẩy !! DÌ CHÁU TÌNH SAI TRÁI
Năm 2008, HƯNG YÊN CITY
Những âm thanh ồn ào của phương tiện duy chuyển , tiếng hò rao của bán hàng rong , tiếng dòng người xô đẩy , tiếng nói , cười của từng dòng người đang chen lấn bước ra khỏi cổng trường sau ngày cuối cùng thi tốt nghiệp chuyển cấp . Có nhóm người tụm năm tụm bảy trò chuyện , có người vui vì trúng tửu , có người buồn vì lệch bài ôn thi . Còn tôi vẫn ung dung bước thật nhanh ra khỏi cổng trường vì thật ra với một thằng ham chơi như tôi thì tôi cũng chả quan tâm lắm .
À quên ! xin được giới thiệu với mọi người, tôi tên THUẬN , nhưng biệt danh của tôi là PI Thật ra cái tên này là tên ở nhà của tôi và sau này dùng nhiều nên dần ai cũng gọi là Pi . Tôi lúc này chỉ là một thằng nhóc trẻ trâu ham chơi bỏ học và vừa thi chuyển cấp lên cấp 3 . Tôi cũng chả quan tâm đến vấn đề học vấn này của tôi vì ở thời điểm này bản thân tôi chỉ muốn lao đầu vào cái gì đó chơi cho đã , cho khuây khỏa . Vì khi tôi vừa lên cấp 2 gia đình tôi lại có chuyện chẳng bao lâu thì ba mẹ tôi li dị với nhau . Tôi về bên ba sống thì ba suốt ngày đi nhậu say xỉn về rồi quậy quá đập đồ trong nhà . Nên tôi chuyển về sống với mẹ . Sau khi chuyển về với mẹ thì điều đầu tiên lúc đó tôi nói với mẹ là ” thôi con nghỉ học nha mẹ ơi ”
Mẹ tôi cũng chỉ nhìn tôi và rồi đáp ngắn gọn ” ừ! muốn nghỉ thì cho mày nghỉ ”
Thật tình lúc đó tôi cũng chả biết tại sao tôi lại muốn nghỉ học nữa , cũng chẳng suy nghĩ nhiều . Nghỉ đơn giản là nghỉ thôi . Có thể là do lười hoặc quá mê chơi . Sau đó là chuỗi ngày , chỉ ăn ngủ và cấm đầu vào những trò chơi điện tử . và xem sex . Lúc đầu thì mẹ tôi cho tiền sinh hoạt hằng ngày nhưng dần thấy tôi chơi những thứ vô bổ này nên bà không cho nữa . Lúc này Dì út của tôi ( em của mẹ ) mới nói với mẹ tôi là thấy tôi ở nhà ăn không rảnh rỗi không làm gì . Bảo mẹ tôi cho tôi theo Dì ra ngoài nuôi , giữ hầm Nghêu cho Dì , rồi Dì trả lương cho . Tôi thì lúc này ở không cũng chẳng có tiền xài nên cũng muốn đi , và đây là chuyến đi mà tôi bắt đầu học được những thứ mới mẻ hơn ngoài đời sống , những thứ đầu đời mà tôi lần đầu tiên gặp và tiếp xúc phải . Sau khi bàn bạc và quyết định xong với mẹ tôi , tôi khăn gói đi ra KHOÁI CHÂU làm cho Dì . Cái công việc này nó chẳng có gì là khó khăn nhưng nó cần có sức khỏe . Và tôi cứ làm như vậy ngày này qua ngày nọ chẳng có gì khác lạ , dần cũng được Dì tin tưởng hơn , vì thấy tôi cũng ham học hỏi với lanh lợi nên chồng của Dì tôi bảo tôi theo Dượng đi thu mua nghêu giống với Dượng , Và từ đây tôi đi theo Dượng xem cách thu mua , cách tính tiền , giá vốn giá bán , cách thức làm ăn , làm sao để sinh ra lời là được . Những thứ này tôi học rất nhanh chỉ gỏn lọn vài lần đi theo xem và học hỏi thì tôi đã biết , sau đó dần dần tôi biết càng nhiều hơn , những chiêu trò kinh doanh , những mánh khóe mua bán , làm sao để mua của người ta với giá thấp và bán ra được với giá cao mà cả bên mua bên bán đều vừa lòng . Tôi đi theo Dượng vài tháng , học hết những thứ Dượng chỉ , người ta chỉ , tôi hỏi , tất cả những vấn đề gì có liên quan tôi liền tìm hiểu về nó và chỉ trong vài tháng thì tôi bắt đầu biết gần như là 80 90% cách thức vận hành và mua bán này . Thấy tôi sáng dạ cũng khá lanh lợi , Dượng tôi mới bắt đầu dẫn tôi đi nhiều hơn , cho tôi gặp mối bán mối mua nhiều hơn và càng ngày tin tưởng tôi hơn . Lúc này mối bán hay mua gì của dì cũng là do tôi làm . Dì lúc này chỉ xem sổ sách chi tiêu , còn tiền bạc mua bán hay trả lương cho người làm là giao cho tôi quản lý cả . Tôi thì làm là làm , cũng rất rõ ràng , không tham không bậy bạ nên ngày càng được Dượng tin tưởng nên dẫn đi nhiều hơn .
Nhưng chính lúc này Dì tôi lại can ngăn tôi , và nói chuyện cho tôi hiểu là ” Dượng mày đó thì mày không nên theo ổng nhiều và có đi cũng phải biết giữ mình nhé con chứ không mày chết ! ”
Tôi đáp ” dạ con biết rồi ” . Tôi biết Dì tôi can ngăn tôi vì cái gì ! tất cả cũng chỉ là muốn tốt cho tôi thôi , vì Dượng của tôi là thuộc kiểu người mà người ta gọi là ” Dân Xã Hội ” . Sợ tôi đi theo Dượng dần rồi gặp người này người kia dẫn đến hư người . Tôi thì lúc đó trẻ người non dạ , muốn tiếp xúc , muốn tìm tòi cái mới mẻ hơn nên tôi vẫn đi theo học hỏi .
Dần dần rồi tôi 1 thằng nhóc mới lớn biết thế nào là ăn chơi , đi quẩy , karaoke , KTV , … … vâng vâng các thứ mà 1 thằng mới lớn như tôi bắt đầu thấy mê mệt với cách xài tiền , tiêu tiền cho những cuộc ăn chơi đó ! và càng ngày càng nhận ra sức mạnh lớn thật lớn của đồng tiền ! sau này chính vì những cuộc chơi đó mà tôi đã hại dì tôi , 2 dì cháu đã làm điều sai trái mà người đời không thể thứ tha !!