VOV.VN - "Nước nhỏ" muốn sống "yên ổn", "hòa bình" bên cạnh quốc gia láng giềng lớn đầy tham vọng thường thực thi chính sách an ninh, đối ngoại nào?
Khi các chế tài quốc tế chưa đủ mạnh để "cưỡng chế" hòa bình, cũng như tiến trình dân chủ hóa quan hệ quốc tế chưa đủ sức nặng để ngăn chặn chiến tranh, giải quyết hòa bình các tranh chấp quốc tế thì các "nước nhỏ" luôn trong tâm thế phải chuẩn bị một ngày nào đó có khả năng sẽ xảy ra "chiến tranh", dù họ có muốn hay không.
Trường hợp Ukraine là bài học nhãn tiền. Nếu như người dân và lãnh đạo Ukraine biết được kết cục ngày hôm nay, chắc chắn họ sẽ không bao giờ "ngây thơ" tin vào sự đảm bảo an ninh của các nước lớn, đặt bút ký Hiệp ước Moscow và Hiệp ước Budapest năm 1994 để từ bỏ kho vũ khí hạt nhân, mà sẽ cố gắng giữ lại dù chỉ một phần mặc dù chi phí cho việc duy trì số vũ khí hạt nhân này không hề nhỏ.
Vậy ngoài chuyện chiến tranh, một điều mà không có bất kỳ "quốc gia nhỏ" nào mong muốn, vì họ luôn là bên bị thua thiệt, thì "quốc gia nhỏ" thường làm gì để có được hòa bình?
Khẩu hiệu hòa hình, ước mong hòa bình là điều ai cũng nói được vì nó quá dễ, nhưng hiện thực hóa nó như thế nào thì lại là bài toán không dễ chút nào của bất kỳ quốc gia, lãnh đạo quốc gia nào trên thế giới, từ cổ chí kim, từ xa tới gần và không có ngoại lệ.