I. Khái quát:
Mục đích của việc rửa tiền thì ai cũng hiểu là biến tiền bẩn, bất minh thành tiền có vẻ như có nguồn gốc rõ ràng mình bạch
Việc nhiều thằng nói là chứng mình bằng hồ sơ kinh tế gồm các giấy tờ như là Hợp đồng, hóa đơn, vân vân mây mây nó
ko phải là bản chất của việc rửa tiền mà đó là
phương thức rửa tiền
Bản chất của việc rửa tiền là giả vờ tạo ra giá trị gia tăng để gán cho số tiền bất minh cần rửa. Có nghĩa là chứng minh số tài sản (tiền) bẩn mình có là thứ mà có được từ một hoạt động bình phong gia tăng giá trị vật chất do lao động, sản xuất Có vẻ như minh bạch.
Nghĩa là ăn trộm 1 quả bưởi, mày phải chèo lên cây và dính quả bưởi lên cây, ai đến hỏi mua thì mày giả vờ cuốc xới dưới gốc cây ra vẻ là đang chăm bón cây bưởi tạo ra quả bưởi đấy. Chứ ko phải, mày đứng mày nói bằng mồm là mày trồng đc.
Thường có 2 kiểu rửa, nhưng nhìn chung là vẫn bám vào bản chất
giả vờ tạo ra giá trị gia tăng để gán cho số tiền bất minh
II. Phương thức
Qua kinh nghiệm làm việc, tao biết có 2 cách chính ở Việt Nam, lợi dụng việc quản lý thuế quan lỏng lẻo:
Cách 1. Thường áp dụng với số tiền cần rửa không lớn (chắc cỡ vài chục tỉ 30 40 tỉ đổ lại)
Lập ra 1 hoạt động mà có thể thu về nguồn tiền ko có nguồn gốc rõ ràng mà ko bị vi phạm pháp luật.
Kiểu này thì ko cần phải hồ sơ giấy tờ chặt chẽ như cái thằng ông chủ
@Jongun kia phát biểu
Bản chất cách này chứng minh bằng cách:
Giả vờ thu về các nguồn tiền ko có nguồn gốc (
ko cần được chứng minh bằng hồ sơ hóa đơn, giấy tờ, lợi dụng quy định về thuế đối với các hàng hóa, dịch vụ giá trị nhỏ thì ko cần xuất hóa đơn, ko cần hồ sơ chứng minh với cơ quan thuế)
thông qua các hoạt động bình phong quy mô nhỏ (hoạt động sản xuất, kinh doanh, nhận thưởng)
Ví dụ: Cán bộ X có trong tay 20 tỉ, cán bộ sợ có ai hỏi ko biết làm thế nào mà cán bộ chứng minh đc 20 tỉ lấy đâu ra, cán bộ mở 3 cửa hàng giặt là, cán bộ đnăg ký hộ kinh doanh cá thể, các bà đến giặt là nhưng khi các bà đi về chẳng bà nào đòi xuất hóa đơn cả. Cuối tháng, cán bộ lên cơ quan thuế kê khai xuất hóa đơn theo tháng, cán bộ bốc phét doanh thu 200 triệu 1 tháng để viết cái hóa đơn 200 triệu 1 tháng.
Cuối năm cán bộ đi mua hóa đơn đầu vào chỗ khác (những chỗ mà người ta làm ăn thật nhưng khách hàng ko lấy hóa đơn), có đầu ra có đầu vào, cán bộ lên thuế nộp đủ các loại thuế từ môn bài, thu nhập. thuế giá trị gia tăng (quá nhỏ so với lượng cần đc rửa). Ai hỏi tiền đau lắm thế cán bộ xòe cái hóa đơn đểu ra, ai hỏi làm sao có hóa đơn nhiều tiền thế cán bộ lại xòe đống hóa đơn đầu vào mua nước giặt, điện nước ra…..
Cứ như thế mỗi năm rửa được vài tỉ, đúng bằng số lượng tiền bẩn kiếm đc trong năm ấy.
1 vài loại hoạt động bình phong kiểu này như: mở quán ăn, nhà hàng, bãi gửi xe, hay các dịch vụ thu tiền lẻ khác…. Phổ biến nhất là mở nhà hàng quán ăn
=> qua hoạt động này phần chi phí qua hoạt động phải tiêu tốn là: chi phí mở cơ sở kinh doanh, chi phí mua hóa đơn đầu vào, chi phí đóng thuế cho nhà nước (môn bài, vat, thuế thu nhập…) nhìn chung là nhỏ so với số tiền cần rửa.
Cách dùng xổ số cũng áp dụng theo cách này, bản chất là giả vờ thu về dòng tiền ko có nguồn gốc nhưng hợp lệ, gốc rễ của việc trúng xổ số là 1000 người mua thì người thắng sẽ ăn tiền của 900 người còn 100 người còn lại là tiền lãi của công ty xổ số, vậy cái giá trị của 900 người kia sẽ ko cần hóa đơn đầu vào đâu ra gì cả.
Đối với số tiền như quan xã, mấy thằng đánh bạc lô đề ăn gian mà có chẳng hạn thì tao nghĩ cũng chẳng cần làm tới mức tạo ra cả hồ sơ thuế má, 5 7 tỉ cũng chẳng ai rảnh mà điều tra đến nên thường các bố chỉ cần vẽ ra 1 cái quán vớ vẩn là xong, ko cần lo đến giấy tờ thuế má, chả ai hỏi.
Cách 2: Áp dụng cho số tiền lớn (vài chục tỉ đến hàng trăm tỉ,…)
Số tiền cần rửa lớn nên cần cách hoạt động chứng minh nguồn gốc ở quy mô lớn hơn, mà việc chứng minh quy mô lớn thì phải có hóa đơn đầu vào đầu ra rõ ràng nên việc này phức tạp hơn, đa dạng hơn nhiều
Thực ra về cơ bản thì vẫn như cách 1, tạo ra giá trị gia tăng nhưng ở mức độ rất lớn để gán cho số tiền tài sản bẩn cần rửa.
Đối tượng cần rửa sẽ lập 1 pháp nhân A (Công ty, xí nghiệp, viện nghiên cứu, siêu thị,...) pháp nhân A này có nhiệm vụ Giả vờ lao động tạo ra giá trị gia tăng được 1 pháp nhân B (thường độc lập với A, do người khác sở hữu) mua lại giá trị gia tăng ấy
+Pháp nhân A: việc của A là phải xử lý đầu vào bằng cách kiếm hoá đơn sạch
A sản xuất tạo 1 cái gì đó “rất vớ vẩn”, với giá trị gia tăng được tùy biến A điều chỉnh để sau đó đem bán lại cho B và xuất hóa đơn GTGT
Hiểu đơn giản là mua cái chai nước với giá 1.000đ nhét nước lọc vào và bảo là đây là nước thánh bán với giá 100.000đ, người đời thì chẳng ai mua ngoài thằng B, và thằng A nó cũng chẳng bán cho ai ngoài thằng B
Kiểu bán 1 bức tranh vớ vẩn với giá trên giời cũng là gán giá trị giả tạo cho tiền tài sản bất minh có đc.
=> giá trị gia tăng giả tạo được gán cho tiền của A có đc
Tất nhiên là ko thể 1 lúc nó rửa đc cả trăm tỉ, nghìn tỉ mà các hoạt động kinh doanh sẽ trông giống như hoạt động kinh doanh thông thường, sản xuất rồi bán suốt
Việc còn lại của A là xử lý các chi phí để né thuế tối đa: mua hóa đơn vẽ ra chi phí, sử dụng các loại chứng từ ko cần hóa đơn như lương lậu, khen thưởng, …=> chia nhỏ các khoản ra để xử lý
Ngoài nguyên lý trên thì có trò chuyển tiền ra nước ngoài rồi chuyển lại mục đích là để ko truy xuất nguồn gốc được nguồn tiền, hoặc kể cả có biết thì cũng ko làm gì đc vì ko có bằng chứng. đẩy tiển ra nước ngoài rồi giả vờ kinh doanh bên nước ngoài, chuyển tiền về tài khoản bên này (rửa bằng coin cũng là cách này, coin ko thể rửa đc ở việt nam mà phải đẩy ra nước ngoài ở nước mà hợp pháp hóa coin rồi sau đó đẩy tiền lại)
=> cái này nhiều thằng làm dịch vụ chuyển tiền ra nước ngoài biết thừa, gần đây có vụ chuyển 30.000 tỉ um xùm trên báo rồi sau đó lại mất tăm hơi, chắc của bố nào đấy to lắm
1 số hoạt động khác như cho biếu tặng, nhận thừa kế ……
=> TỔNG KẾ: TÓM VÁY LẠI LÀ LÀM GÌ THÌ LÀM CŨNG CÓ VẾT CẢ THÔI, VÌ BẢN CHẤT RỬA TIỀN LÀ GIẢ TẠO GIÁ TRỊ, CHO NÊN NẾU TRUY XUẤT ĐẾN CÙNG THÌ KO THẰNG NÀO LÀ THOÁT.