T ứa nước mắt, thằng con 21 tuổi thì nằm lăn qua lăn lại, ko giúp dx gì, ân hận trách bản thân sao ngày xưa kh ăn học, lên mạng kiếm niềm vui vì cứ mỗi khi bước ra ngoài, dắt cái xe đạp ra là tụ ngoài đời nó khinh, nó ngó, tóc tai kh ra con ng, có quần thể dục cũ mèm vs áo thun, đêm tối nhà có cái bóng 6 tấc bậc, vì sợ tốn điện
Tao hiện tại hỏi mẹ tao tại sao cuộc đời con ra nông nỗi này, quá khứ tao hỏi mẹ tao tại sao ko cho tao bấm đth, tụ nó bấm điện thoại đầy ngay ngoài kia, tụ nó hx thêm xong rù đi ăn chè, vừa ăn vừa bấm đth có bị điên đâu, tao hỏi mẹ tao tao ko bị điên, đừng đưa tiền cho bà thầy cúng làm gì, sao ko đưa con đi, tụ đồng lứa nó có tiền sài nên đâu bị khùng như con,
Tao đau lắm, rõ ràng ngay từ lúc sinh ra, tao đâu có ngu hơn tụ nó, tại sao bây giờ tao lại trở thành thằng cặn bã như này, nhìn tụ nó 2/9 đi học về chs lễ, chạy xe máy tụ tập, t chỉ biết trốn trong phòng.
21 tuổi rồi tao chưa có bằng lái A1