Hôm nay đi ăn đám giỗ ở quê, thấy một vài điều như sau....
Ngày xưa đám giỗ là 1 sự hân hoan, người đông hơn, ai nấy cũng vui vẻ, cười nói, có cái nét đặc trưng như là "đi ăn tiệc".....đầu đám thì bày biện bàn ghế, bàn uống trà ngoài sân, chõng tre để ngồi chơi, nghỉ ngơi....thau nước để rửa tay. Mọi thứ đều rất vui
Còn bây giờ, đám giỗ ko phải là 1 cái đám để đi ăn nữa, mà là có thêm những cái đám giỗ nhỏ hơn như giỗ ông ngoại, bà x, ông y, chứ ko nhất định là giỗ ông tổ, ông cố.....của cái thời ổn định cách đây 15 năm nữa. Và có lẽ cũng do có nhiều đám giỗ hơn nên gia chủ cũng lộ vẻ mệt mỏi, gượng, làm đám cho có và thịt thà cũng chỉ mấy món quen thuộc, tuy có bia, có mồi, có đầy đủ đó, nhưng nhiều thứ đã thay đổi.
Ông X nay đã quá già, bà Y nay bỗng gầy đét lại.....hỏi ra thì mắc bệnh này bệnh kia, trong khi cũng cái Ông X, bà Y đó của 15 năm trước sao mà trẻ, khoẻ, nói nhiều, cười nhiều, còn tôi thì cảm giác như thời gian chỉ mới có.....vài tuần trôi qua, thoắt cái mà đã mười mấy năm, mọi thứ đang xê dịch dần tới 1 cái mốc thời gian xa hơn, cao hơn. Không còn hoài niệm thời"mới giải phóng" nữa, cũng ko còn hoài niệm thời "xưa", mà chỉ có thời nay, cái thời mà...hiện đại ko ra hiện đại, lạc hậu ko ra lạc hậu, chỉ thấy cái gì cũng khó khăn, bệnh tật rải rác, và ai ai cũng kiểu như nhắm mắt mặc kệ cái bệnh mình đang có, cố tỏ ra khoẻ, mạnh, vui....
Thời gian đang trôi đi, đúng là vậy, những người trung niên giờ đã già, những người già thì có 1 vài người đã từ trần, rồi cũng sẽ tới lượt mình, trở thành trung niên, và rồi cũng già, và rồi cũng thấp thỏm chờ ngày ra đi.....Cuộc sống có ý nghĩa gì thật ko hay chỉ là tự huyễn hoặc ra cái gọi là sự nghiệp, thăng tiến, rồi tự cho đó là vui. Ắt sẽ có người cho rằng lao động, vinh quang gì gì đó nhưng tôi nghĩ họ vẫn còn đang trẻ khoẻ và mắc kẹt trong rat race nên nói 1 cách tự hào thế thôi, tới lúc đau bệnh thì...
Ngày xưa đám giỗ là 1 sự hân hoan, người đông hơn, ai nấy cũng vui vẻ, cười nói, có cái nét đặc trưng như là "đi ăn tiệc".....đầu đám thì bày biện bàn ghế, bàn uống trà ngoài sân, chõng tre để ngồi chơi, nghỉ ngơi....thau nước để rửa tay. Mọi thứ đều rất vui
Còn bây giờ, đám giỗ ko phải là 1 cái đám để đi ăn nữa, mà là có thêm những cái đám giỗ nhỏ hơn như giỗ ông ngoại, bà x, ông y, chứ ko nhất định là giỗ ông tổ, ông cố.....của cái thời ổn định cách đây 15 năm nữa. Và có lẽ cũng do có nhiều đám giỗ hơn nên gia chủ cũng lộ vẻ mệt mỏi, gượng, làm đám cho có và thịt thà cũng chỉ mấy món quen thuộc, tuy có bia, có mồi, có đầy đủ đó, nhưng nhiều thứ đã thay đổi.
Ông X nay đã quá già, bà Y nay bỗng gầy đét lại.....hỏi ra thì mắc bệnh này bệnh kia, trong khi cũng cái Ông X, bà Y đó của 15 năm trước sao mà trẻ, khoẻ, nói nhiều, cười nhiều, còn tôi thì cảm giác như thời gian chỉ mới có.....vài tuần trôi qua, thoắt cái mà đã mười mấy năm, mọi thứ đang xê dịch dần tới 1 cái mốc thời gian xa hơn, cao hơn. Không còn hoài niệm thời"mới giải phóng" nữa, cũng ko còn hoài niệm thời "xưa", mà chỉ có thời nay, cái thời mà...hiện đại ko ra hiện đại, lạc hậu ko ra lạc hậu, chỉ thấy cái gì cũng khó khăn, bệnh tật rải rác, và ai ai cũng kiểu như nhắm mắt mặc kệ cái bệnh mình đang có, cố tỏ ra khoẻ, mạnh, vui....
Thời gian đang trôi đi, đúng là vậy, những người trung niên giờ đã già, những người già thì có 1 vài người đã từ trần, rồi cũng sẽ tới lượt mình, trở thành trung niên, và rồi cũng già, và rồi cũng thấp thỏm chờ ngày ra đi.....Cuộc sống có ý nghĩa gì thật ko hay chỉ là tự huyễn hoặc ra cái gọi là sự nghiệp, thăng tiến, rồi tự cho đó là vui. Ắt sẽ có người cho rằng lao động, vinh quang gì gì đó nhưng tôi nghĩ họ vẫn còn đang trẻ khoẻ và mắc kẹt trong rat race nên nói 1 cách tự hào thế thôi, tới lúc đau bệnh thì...