Ăn chơi Hôm nay tròn 5 năm em vợ đi Nhật, trốn chạy/kết thúc mối tình vụng trộm em vợ - anh rễ.

  • Tạo bởi Tạo bởi Nclll
  • Start date Start date
9. Cũng như hôm qua, trưa nay t tranh thủ chạy về nhà. Mở cửa thấy e đang lau dọn bếp.
- Út!
T chào e
- Sao a k ở lại cty?
- A về coi em sao?
- Sao? Em không chết đâu mà a lo.
- Ừa, e mà có chuyện gì anh ân hận suốt đời.
- A cũng có lương tâm hả?
Em lườm t trả lời rồi bỏ vô phòng. Ánh mắt e rất giận t. Nhưng trong ánh mắt đó t cảm nhận được sự thất vọng của e đối với t chứ không phải sự thù hận. Có lẽ hình tượng của t trong e đã sụp đổ. T ngồi tại bàn ăn, cách e 1 bức tường, e không đóng cửa phòng. Không ai nói gì thêm, t ngồi đó lật lại ký ức.

Năm lớp 11, t là 1 đứa giỏi khối A, được thầy giao kèm vợ t, ngược lại vợ t kèm t tiếng Anh. Từ kèm nhau học rồi yêu nhau. Em lúc đó học lớp 9, da ngâm đen vì k bao giờ mang áo khoác, đi đứng ăn nói như thằng con trai. T dạy kèm luôn cho em thi lớp 10 vô hẳn lớp chọn. T cứ vậy dần thân thiết với gia đình vợ và được ba mẹ vợ vô cùng quý mến. T và vợ lên SG trước e 2 năm, ngày e lên SG ba mẹ vợ cũng gửi gắm e cho t. T chở e đi nhập học, chở e đi khắp SG mua sắm đồ, chở e đi tìm việc làm thêm, chở e đi khám bệnh, t xử lý hết mọi khó khăn của e... em như một đứa e gái của t và e lúc nào cũng tự hào về t. E ngày trở nên xinh xắn, trắng trẻo rồi cũng có người yêu như bao đứa khác. Mỗi khi t có thành tích gì trong học tập, công việc, e đều khoe với người yêu 1 cách tự nhiên. T biết có vài lần thằng ny e lồng lộn, cãi nhau chỉ vì e nhắc đến t nhiều quá. Rồi sau chia tay, e về ở với tụi t, hòa nhập với cuộc sống của vợ chồng t, chứng kiến t yêu chiều chị, e hay nói ước gì mai mốt lấy chồng như a hai. Em ở với vợ t, xài chung mỹ phẩm của vợ t khiến e ngày đẹp hơn, thơm hơn. Em ăn mặc theo style của vợ t càng khiến t thổn thức, để ý đến e nhiều hơn. Nhưng t chưa bao giờ trêu ghẹo, cợt nhả hay cố ý thăm dò để khiến e phải đề phòng. Cho đến cái đêm hôm đó, t vẫn là một người anh rễ mẫu mực mà e tôn trọng, yêu quý. T hối hận, t thấy cái việc t đã làm với e quá đê tiện.

T rướn người ra sau nhìn e qua khung cửa, e ngước lên nhìn t.
- Bữa đó anh làm gì e?
E hỏi.
- Út biết hết rồi mà
- E muốn nghe a nói.
- A cũng k biết nói sao.
- A làm gì e thì nói đi.
T đi vô phòng, ngồi xuống kế bên e, e k phản ứng gì.
- Thôi, e cũng biết nó vậy rồi, e tha thứ cho a thì quên đi nha Út.
T như đứa trẻ lỗi lầm ngồi trước phụ huynh. K còn hình ảnh 1 người đàn ông bản lĩnh, có tí gia trưởng nữa.
- Anh làm gì e biết hết, mà e k mở mắt nổi, e k vùng ra được.
T chỉ im lặng, em nói tiếp:
- Sao a làm vậy với e? A biết e thương chị hai, e tôn trọng a như nào k?
- Anh biết, anh xin lỗi Út.
T lí nhí
- Sao tự nhiên a làm vậy chứ? Giờ e cũng k biết nhìn a sao luôn.
Em vừa nói vừa khóc.
- Em giấu giúp a nha, có ai khác biết, chị hai mà biết thì a tiêu đời.
Em khóc to hơn, nấc lên, t quýnh lên lấy khăn cho e. T đưa khăn, e k nhận chỉ ôm mặt khóc.
- Nha út, quên chuyện này đi nha Út.
T cố gắng năn nỉ em.
- Biết sao giờ!
E gằn giọng rồi giật lấy khăn lau nước mắt.
- A đi làm đi, e đi ăn, sáng giờ chưa ăn gì.
T như trút được tảng đá đè trên vai mình.
- Nắng lắm để a đi mua cho.
T dọt lẹ kẻo e từ chối. Mua cho em tô bún bò đặc biệt và ly nước cam. Lên nhà t đổ bún ra tô rồi kêu e ra ăn. E ngồi xuống ghế, nhìn đồ ăn rồi nhìn t.
- A có bỏ gì vô đây nữa không?
- Không, anh thề, Út ăn đi.
Em lại nhìn t, cặp mắt khóc liên tục nhiều ngày đỏ hoe, sưng húp. Nước mắt cứ như chực sẵn.
- E đừng khóc nữa, khóc hoài chị 2 nghi đó.
- Anh cũng sợ chị 2 à?
- Sợ chứ!
- Anh đi làm đi, trễ rồi.
- Ừ thôi út ăn xong ngủ đi, a đi làm nha.

Tâm trạng t nhẹ nhõm hơn rất nhiều. T biết e sẽ tha thứ cho t. Nhưng có e quên được chuyện đó k, có đối xử với t bình thường được k, e có còn tôn trọng t không. T cũng không biết nữa. T chỉ biết t thoát án tử rồi.

Còn tiếp...
Hay lắm, cố gắng viết full nhé 2
 
9. Cũng như hôm qua, trưa nay t tranh thủ chạy về nhà. Mở cửa thấy e đang lau dọn bếp.
- Út!
T chào e
- Sao a k ở lại cty?
- A về coi em sao?
- Sao? Em không chết đâu mà a lo.
- Ừa, e mà có chuyện gì anh ân hận suốt đời.
- A cũng có lương tâm hả?
Em lườm t trả lời rồi bỏ vô phòng. Ánh mắt e rất giận t. Nhưng trong ánh mắt đó t cảm nhận được sự thất vọng của e đối với t chứ không phải sự thù hận. Có lẽ hình tượng của t trong e đã sụp đổ. T ngồi tại bàn ăn, cách e 1 bức tường, e không đóng cửa phòng. Không ai nói gì thêm, t ngồi đó lật lại ký ức.

Năm lớp 11, t là 1 đứa giỏi khối A, được thầy giao kèm vợ t, ngược lại vợ t kèm t tiếng Anh. Từ kèm nhau học rồi yêu nhau. Em lúc đó học lớp 9, da ngâm đen vì k bao giờ mang áo khoác, đi đứng ăn nói như thằng con trai. T dạy kèm luôn cho em thi lớp 10 vô hẳn lớp chọn. T cứ vậy dần thân thiết với gia đình vợ và được ba mẹ vợ vô cùng quý mến. T và vợ lên SG trước e 2 năm, ngày e lên SG ba mẹ vợ cũng gửi gắm e cho t. T chở e đi nhập học, chở e đi khắp SG mua sắm đồ, chở e đi tìm việc làm thêm, chở e đi khám bệnh, t xử lý hết mọi khó khăn của e... em như một đứa e gái của t và e lúc nào cũng tự hào về t. E ngày trở nên xinh xắn, trắng trẻo rồi cũng có người yêu như bao đứa khác. Mỗi khi t có thành tích gì trong học tập, công việc, e đều khoe với người yêu 1 cách tự nhiên. T biết có vài lần thằng ny e lồng lộn, cãi nhau chỉ vì e nhắc đến t nhiều quá. Rồi sau chia tay, e về ở với tụi t, hòa nhập với cuộc sống của vợ chồng t, chứng kiến t yêu chiều chị, e hay nói ước gì mai mốt lấy chồng như a hai. Em ở với vợ t, xài chung mỹ phẩm của vợ t khiến e ngày đẹp hơn, thơm hơn. Em ăn mặc theo style của vợ t càng khiến t thổn thức, để ý đến e nhiều hơn. Nhưng t chưa bao giờ trêu ghẹo, cợt nhả hay cố ý thăm dò để khiến e phải đề phòng. Cho đến cái đêm hôm đó, t vẫn là một người anh rễ mẫu mực mà e tôn trọng, yêu quý. T hối hận, t thấy cái việc t đã làm với e quá đê tiện.

T rướn người ra sau nhìn e qua khung cửa, e ngước lên nhìn t.
- Bữa đó anh làm gì e?
E hỏi.
- Út biết hết rồi mà
- E muốn nghe a nói.
- A cũng k biết nói sao.
- A làm gì e thì nói đi.
T đi vô phòng, ngồi xuống kế bên e, e k phản ứng gì.
- Thôi, e cũng biết nó vậy rồi, e tha thứ cho a thì quên đi nha Út.
T như đứa trẻ lỗi lầm ngồi trước phụ huynh. K còn hình ảnh 1 người đàn ông bản lĩnh, có tí gia trưởng nữa.
- Anh làm gì e biết hết, mà e k mở mắt nổi, e k vùng ra được.
T chỉ im lặng, em nói tiếp:
- Sao a làm vậy với e? A biết e thương chị hai, e tôn trọng a như nào k?
- Anh biết, anh xin lỗi Út.
T lí nhí
- Sao tự nhiên a làm vậy chứ? Giờ e cũng k biết nhìn a sao luôn.
Em vừa nói vừa khóc.
- Em giấu giúp a nha, có ai khác biết, chị hai mà biết thì a tiêu đời.
Em khóc to hơn, nấc lên, t quýnh lên lấy khăn cho e. T đưa khăn, e k nhận chỉ ôm mặt khóc.
- Nha út, quên chuyện này đi nha Út.
T cố gắng năn nỉ em.
- Biết sao giờ!
E gằn giọng rồi giật lấy khăn lau nước mắt.
- A đi làm đi, e đi ăn, sáng giờ chưa ăn gì.
T như trút được tảng đá đè trên vai mình.
- Nắng lắm để a đi mua cho.
T dọt lẹ kẻo e từ chối. Mua cho em tô bún bò đặc biệt và ly nước cam. Lên nhà t đổ bún ra tô rồi kêu e ra ăn. E ngồi xuống ghế, nhìn đồ ăn rồi nhìn t.
- A có bỏ gì vô đây nữa không?
- Không, anh thề, Út ăn đi.
Em lại nhìn t, cặp mắt khóc liên tục nhiều ngày đỏ hoe, sưng húp. Nước mắt cứ như chực sẵn.
- E đừng khóc nữa, khóc hoài chị 2 nghi đó.
- Anh cũng sợ chị 2 à?
- Sợ chứ!
- Anh đi làm đi, trễ rồi.
- Ừ thôi út ăn xong ngủ đi, a đi làm nha.

Tâm trạng t nhẹ nhõm hơn rất nhiều. T biết e sẽ tha thứ cho t. Nhưng có e quên được chuyện đó k, có đối xử với t bình thường được k, e có còn tôn trọng t không. T cũng không biết nữa. T chỉ biết t thoát án tử rồi.

Còn tiếp...
em nó thầm thích mày từ lâu rồi, nhưng ngại bà chị thôi.
sau khi vượt qua được lần đầu tiên thì kiểu gì sau đó mày và em nó cũng sẽ địt nhau rất nhiều luôn.
 
10. Sau buổi trưa đó, có vẻ em đã ổn hơn nhiều. Những ngày tiếp theo, mọi sinh hoạt của e dần quay lại như cũ. Em và vợ t cũng k nhắc lại chuyện e đòi ra riêng nữa. Chỉ có điều có 1 khoảng cách vô hình giữa em và t. E ít cười, k bắt chuyện trước với t như mọi khi, t hỏi thì e mới nói. Cả t và e cố tỏ ra bình thường khi có vợ t ở nhà nhưng dường như không thể bình thường được. T lo sẽ đến lúc vợ t nhận ra sự bất thường đó. T cố gắng tìm một thời điểm thích hợp để nói chuyện với em.
Mãi đến chủ nhật, t đang cafe với mấy khứa già dưới cc, thì vợ gọi:
- Trưa nay a ăn đại gì, hỏi con Út có ăn gì mua cho nó luôn, e đi chơi với tụi con L (bạn vợ t) chiều e về nha.
- Ok!
Ngồi thêm 1 tiếng nữa t lên nhà. Em đang coi tivi.
- Nay Út k đi đâu hả?
T hỏi e.
- Dạ k.
- Ừa. A đi mua ít đất về thay mấy chậu cây. E ăn gì lát a mua luôn khỏi nấu mất công.
- A ăn gì thì mua cho e luôn.

T đi lanh quanh mấy vựa kiểng tìm mua ít đất, cây kiểng. Về nhà thì e vô phòng rồi. Định gõ cửa nói kêu e ra nói chuyện mà thôi. T loay hoay thay đất mấy chậu cây cũng tới trưa. Chế đại 2 tô mì rồi kêu e ra ăn. Em ngồi đó ăn mì, t nhìn em, lại thấy xao xuyến trong lòng.
- Anh ăn đi, nhìn e hoài dậy?
Em ngước lên nhìn t hỏi
- Út còn giận à?
- Giận thì sao mà k giận thì sao?
- Anh k biết. Cứ vậy hoài chị hai kiểu gì cũng để ý. Út cứ bình thường như trước giờ được k?
- Em cũng không biết.
Em nói xong rồi vô phòng. T ở ngoài dọn dẹp. Mở định vị xem thấy vợ còn đang ở Quận 7, t vẫn còn thời gian để nói chuyện với e. Lần này t gõ cửa:
- Út ra ngoài nói chuyện với a đi!
Em mở cửa nhưng k ra ngoài mà quay vô giường ngồi. T cũng vô ngồi kế bên em.
- Út muốn a làm gì a cũng làm hết, miễn là e bình thường với a như trước được k?
- Em k muốn gì hết. E k thể k nghĩ tới chuyện đó.
Em im lặng rồi thở dài:
- Cũng tại e qua đây ở. Hồi đó em chết quách đi hay về quê luôn thì có gì đâu.
- Không, tại anh hết.
T trả lời e vậy rồi cả 2 im lặng. Em khóc, t định choàng qua ôm em nhưng k dám. T ngồi đó, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng khóc thút thít của em. Mùi thơm của em, làn da trắng, cái đầm ngủ mỏng của em lại làm t khó chịu. T đánh liều quay qua ôm em, kéo đầu e vào vai. Em k đẩy t ra, cũng k làm gì, chỉ khóc to hơn.
- Anh hứa, a làm trâu làm ngựa để bù đắp cho e.
Em k trả lời, t ôm e chặt hơn. Em gỡ tay t ra, thì thầm.
- A a đi kẻo chị hai về.
- Chị hai còn bên Q7.
T nói rồi buông em ra. Lấy khăn lau nước mắt cho em. E cứ ngồi yên đó k có phản ứng gì. T lại dạn hơn một tí luồn tay kéo hông em sát vô, nhưng t không kéo đầu e vào vai nữa mà kề môi hôn e. Em khẽ né qua 1 bên
- Em sợ lắm
T k trả lời chỉ ngậm lấy môi em. Em không hôn lại, nhưng cũng k né nữa. T kéo em sát người hơn. T đưa lưỡi vô miệng em, em hé răng cho lưỡi t luồn vô. T hôn em sâu hơn, tay e đã choàng qua t khẽ bấu vào hông t. Người t run lên, 1 phải tay t vuốt lên xuống lưng em qua lớp vải. 1 trái t đỡ cổ em, miệng t vừa hôn vừa đầy e ngã xuống giường. T đè lên người em. Tay t luồn xuống dưới ve vuốt khắp người em. Môi t và môi e k rời, em hưởng ứng, đưa lưỡi quấy lấy lưỡi t. T rời môi em, hôn lên cắp mắt, ngậm lấy tai em, liếm dần xuống cổ, rồi ngậm lấy vú em mà mút. Em còn người lên, nhìn lên trần nhà mà thở dốc. T tốc đầm em lên, kéo quần lót em xuống đầu gối, t liếm từ vú em xuống bụng, liếm dần xuống l*n em, em co chân dạng ra ưỡn mu cong lên, l*n e ướt nhẹp, t liếm sạch, lưỡi t đá hột le, ngón tay t móc vô sâu hơn, tay kia thò lên xoa vú, xe đầu ti em. Người em lúc này uốn éo theo từng nhịp, em rên thành tiếng, em ra rồi. T đứng dậy cởi áo quần, banh 2 chân e ra quỳ xuống giữa. Em nhìn t rồi quay đi, mím chặt môi. T đưa c*c t vào l*n em. Ấm, bót, nhoe nhoét dâm thủy của em và nước miếng của t.

T nằm lên người em, ra sức đẩy, 1 tay bóp vú, 1 tay luồn xuống cổ kéo e sát lại, nút lưỡi em, em ưỡn mông lên theo nhịp t dập xuống. T đ* em như vậy hơn 5 phút thì em ra lần nữa, l*n e siết chặt c*c từng cơn, t k chịu nổi ra luôn. Đổ gục xuống người em, mồ hôi 2 đứa quyện lấy nhau. T nằm trên người em vậy đến khi c*c t mềm nhũn, tuột ra khỏi l*n em. Em đẩy t ra rồi chạy vô nhà vệ sinh. T cũng đứng dậy mang đồ rồi ngồi đó.

Em vô lại phòng ngồi kế bên. Khi cơn sướng qua đi thì lúc người ta tự vấn bản thân. Em cũng vậy.
- Em sợ quá à.
- Cứ bình thường đi, chỉ có anh với út biết thôi mà
- Em thấy mình khốn nạn với chị 2 quá.
Em thút thít. T kéo đầu em lại ôm rồi nói:
- Anh hứa cả đời này anh làm trâu làm ngựa để bù đắp cho 2 chị em.
Em k trả lời. T ôm em, cả 2 im lặng vậy 5p thì e đứng dậy
- Anh về phòng đi. Em đi ra ngoài tí.
- Đi đâu?
- Em ra quán cafe tí. Mua thuốc uống nữa.

Sau hôm đó, t và e đã chính thức bước vào con đường tội lỗi. Cứ có cơ hội là t và em lại quấn nhau. Xong xuôi lại nằm tự trách bản thân. Một vòng luẩn quẩn không dứt ra được.
Trong 1 lần làm tình với em, t hỏi e cái đêm t hiếp em, em cảm giác sao. Em nói e cảm nhận rõ t làm gì. Muốn vùng dậy nhưng tay chân mỏi rã rời và cũng thấy sướng nên cứ nhắm mắt xuôi tay vậy. Em nói nếu t không thuốc em, canh em ngủ mà hiếp thì em vẫn sẽ để t hiếp.
Tụi t lén lút sau lưng vợ t được 6 tháng thì...

Còn tiếp
 
Với kinh nghiệm 2 năm nghiên cứu mấy tml cuồng dâm sinh hoang tưởng như thầy nghĩa 3 điềm chuyên some.t kết luận 99% tml này quay tay ra bài :vozvn (22):
Chứ còn gì nữa. Mỗi tội ae đến đoạn địt nhau nhanh quá

Mọi thứ rất hay cho đến khi anh rể và em vợ lao vào nhau như vịt :)))
Chuẩn này. Mân mê thêm lúc nữa thì …
 
Mọi thứ rất hay cho đến khi anh rể và em vợ lao vào nhau như vịt :)))
Thế là đúng đời thường rồi, dmm có phải là phim chính kịch hay truyện tâm lý cc đâu mà đấu tranh nội tâm dữ dội bão bùng, ngoài đời bố địt con dâu , anh rể em vợ vv... Chúng nó lao vào nhau như thú, làm đéo có chuyện ngồi nói chuyện dò la tâm lý
 

Có thể bạn quan tâm

Top