Chúng ta thường nghe câu: "Nhà nào cũng có chuyện nọ chuyện kia," - một câu cửa miệng của người Việt, dùng trong mọi hoàn cảnh, từ gia đình trẻ đến đại gia đình tứ đại đồng đường.
Thực ra cái "chuyện nọ chuyện kia" ấy có lý do đơn giản là vì lòng tham của con người mà thôi. Ai cũng tham, muốn có cái này cái nọ, có rồi thì muốn giữ, muốn có thêm nữa,... Cái này cái nọ ấy có thể nhỏ như chiếc điện thoại, mà cũng có thể to như căn biệt thự, có thể đơn giản như một bữa hải sản mà cũng có thể rắc rối như một đứa con.
Nhưng không ai chịu hiểu rằng chẳng có gì bất biến, cũng chẳng có gì tồn tại mãi, mọi pháp hữu vi đều có sinh tử, bất cứ cái gì được sinh ra thì sẽ mất đi - không thể tránh được. Đức Phật gọi điều đó là vô thường. Lòng tham con người đi ngược lại với vô thường, vậy nên họ luôn luôn khổ và "nhà nào cũng có chuyện nọ chuyện kia".
Nếu nhận thức được điều đó và chỉ quan sát mọi chuyện thôi thì sẽ hạnh phúc. Ví dụ như con cái bị mất việc, hãy nghĩ là có khi nó còn tìm được việc khác hay hơn. Chồng có bồ, hãy nghĩ là có khi nó bỏ mình thì mình lại rảnh háng, tự do hơn mà kiếm người khác. Vợ có bồ, hãy nghĩ là cơ hội đổi mái đây rồi, may mà mình phát hiện ra không thì nó còn cắm sừng chi chít lên đầu.
Còn nếu cứ vật lộn với lòng tham, cố bám víu vào những cái không phải của mình, mong vạn sự như ý mình thì còn khổ đau muôn kiếp.