Càng ngày thấy bọn genz này khác bọn 9x thật sự, càng ngày chúng càng phản động. Nguy hiểm quá mấy anh ơi!
Ngu thì đi ra thôi chứ sủa cc gì vậyngắn gọn thôi clq gì vậy trọng tâm đâu ,phim sez đâu
Cái này nói ngắn gọn ra là do chính bộ não đã gán nhãn nhầm sự việc.Tính cách của phần nhiều dân Bắc trên fb có bài phân tích tao thấy khá đúng .
TẠI SAO DÂN HÀ NỘI MẤT NHÀ - MẤT ĐẤT NHƯNG VẪN TIN ĐẢNG YÊU BÁC?
Mấy ngày này tôi nhận được rất nhiều tin nhắn từ những người xa lạ, đa phần là hình ảnh giải tỏa và phản đối ở Thủ Đô. Tôi cũng đã trung chuyển những lá thư kêu cứu của họ lên mạng xã hội rồi, nhưng không biết anh em có để ý điều gì lạ không? 100% nội dung của họ chỉ là phản đối cán bộ không lắng nghe ý dân, tuyệt đối là vậy. Họ nhờ giúp đỡ nhưng không dám để tên mình lên, họ sợ hãi điều gì đó? Và khi tôi trao đổi trực tiếp với một ông chú trung niên cỡ 50 tuổi thì tôi vỡ lẽ khá nhiều thứ. Chú vẫn tin đảng, vẫn tin bác, chú chỉ muốn giữ lại căn nhà của chú thôi. Tôi không biết phải nói gì tiếp nữa! Thực lòng là vậy.
Kể cũng lạ, họ đang đứng trước nguy cơ mất nhà, mất đất, mất nơi chôn nhau cắt rốn, phải lê lết đi gõ cửa khắp nơi để cầu cứu. Thế nhưng họ vẫn một lòng tin Đảng, tin Bác? Chỉ có cán bộ địa phương làm sai thôi sao?
Tại sao lại kỳ lạ như vậy?
Anh em quan tâm chính trị chắc ít nhiều đã nhìn thấy cảnh người dân bị thu hồi đất, bị cưỡng chế, bị đẩy vào cảnh khốn cùng nhưng vẫn treo ảnh lãnh tụ trong nhà đúng không? Nói chúng thì coi xong anh em cười nhạo hoặc chửi họ ng.u cũng là lẽ thường thôi. Mù quáng, đúng vậy, ai cũng biết như vậy nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra nó phức tạp hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng.
Để tôi kể chuyện của tôi cho anh em nghe. Anh em biết tôi đã tỉnh ra mười năm nay rồi chứ không ít. Những suy nghĩ của tôi cũng thay đổi và trưởng thành hơn rất nhiều. Vậy đó, nhưng anh em tin không, đôi khi bất giác tôi buột miệng hát nhạc đỏ mặc dù không ai mở nhạc, không ai mồi cho tôi hát. Phải nói là khủng khiếp, từng câu từng chữ vẫn rõ ràng như mới ngày hôm qua. Cái này hơi hài hước nhưng mà tôi thuộc nhạc đỏ còn nhiều hơn nhạc vàng đó.
Nhớ lại, tôi là thành viên chủ chốt của đội văn nghệ trường, ngày nào cũng tập hát. Ở Trường cũng hát, ở nhà cũng hát, ngày lễ hát, trên Ti vi hát, sáng nghe loa phường hát, đi đám cưới đám tiệc nghe mấy chú hát. Những bài nhạc đỏ cứ vậy theo tôi từ lúc còn là một đứa con nít cho tới khi trưởng thành.
Ai cũng như tờ giấy trắng lúc còn nhỏ, biết gì đâu, hát vì thấy nó bình thường, thậm chí tự hào nữa. Nhưng bây giờ khác rồi, tư tưởng, hành động của tôi đã khác nhưng giai điệu nhạc đỏ nó vẫn nằm sâu trong trí nhớ của tôi thì quả thực là đáng sợ. Đây chính là sức mạnh của sự lặp lại, một nghệ thuật mà không ai hiểu và thành thạo nó bằng người ********.
Hôm qua, tôi coi video một đội bóng nữ ở Bắc Triều Tiên nhẩy cẫng lên và khóc lóc khi gặp Kim Jong un, họ y như những con robot mà tôi vừa mắc cười mà vừa thương cảm. Những người Bắc Triều Tiên đang sống trong một thế giới giả lập mầu nhiệm do chính ******** triều tiên dựng lên. Và ai muốn thoát ra khỏi nó chỉ có một con đường duy nhất, án tử.
Tuyên truyền là những bài diễn văn khô khan hoặc những khẩu hiệu treo ngoài đường phải không? Không đâu, đó chỉ là phần nổi. Nghệ thuật tuyên truyền ở cảnh giới cao nhất là khiến người ta tiếp xúc với cùng một thông điệp suốt tuổi thơ, tuổi trẻ và phần lớn của cuộc đời. Khi một thông điệp được lặp đi lặp lại hàng ngàn lần thì nó không chỉ là thông tin họ muốn đưa ra với dân chúng, mà họ muốn hình thành phản xạ vô điều kiện trong dân. Ngay lúc này, chúng ta đã có thể trả lời cho câu hỏi: đụng tới ai cũng được nhưng đừng bao giờ đụng tới chủ tịch Hồ Chí Minh.
Anh em để ý đi, đã từ nấy mươi năm trước, họ đã biết phát hình ông Hồ cho dân treo trong nhà, họ phát mỗi năm, không treo không lẽ bỏ? Nó trở thành thứ gì đó thiêng liêng trong nhà qua năm tháng. Lên trường học cũng thấy bác, trên tờ tiền cũng là bác, đi đâu nói gì làm gì đều thấy bác. Lúc này, bác là một hình tượng kiên cố, ông hồ nghiễm nhiên trở thành vị thánh trong lòng rất nhiều người một cách thụ động. Ban đầu đâu ai muốn, nhưng cứ treo lên, cứ tuyên truyền, cứ như vậy nó hình thành nhân sinh quan mà con người có thể nhìn nhận thế giới.
Thông điệp lặp lại là gì? Một đứa con nít từ lúc bước chân vô trường học đã được nghe những câu chuyện giống nhau, lớn thêm một chút thì hát những bài hát giống nhau, coi những bộ phim giống nhau, đọc những cuốn sách giống nhau, tham gia những nghi thức giống nhau, trải qua những ngày lễ giống nhau. Hết năm này tới năm khác, tất cả cùng kể một câu chuyện duy nhất: đảng quang vinh, bác vĩ đại. Tuyệt nhiên không có trái chiều và rồi nó không còn là thông điệp nữa. Nó trở thành chân lý trong nhận thức của rất nhiều người dân VN.
Quay lại Hà Nội, chúng ta đã bắt đầu hiểu tại sao nhiều người mất đất nhưng không bao giờ dám đặt câu hỏi về chế độ này. Họ chỉ đặt câu hỏi về vài cán bộ hoặc một nhóm nhỏ nào đó trong chế độ. Câu trả lời đã có rồi. Trong nhận thức của họ, hình ảnh lãnh tụ và tổ chức cầm quyền đã được xây dựng thành thứ chân lý thiêng liêng cao hơn bất kỳ sai lầm cụ thể nào ngoài đời thực. Tin tôi đi, nếu một cán bộ tham nhũng, người ta sẽ nói do cán bộ sai. Khi một địa phương làm bậy, người ta sẽ nói địa phương sai. Thậm chí là một chính sách vô cùng bất công, người ta vẫn sẽ cố tìm cách giải thích rằng ai đó đã thực hiện sai chứ đảng không sai.
Lúc này, đảng bác là thần. Họ không bao giờ chấp nhận sự thật hiển nhiên rằng: đảng là do con người mà thành, đảng không có hiện diện để giải quyết câu chuyện của anh, đảng là một tổ chức chính trị. Nhưng rất tiếc, trong lòng họ. Đảng là chân lý, không có đảng thì không có chúng ta, bác hồ ra đi tìm đường cứu nước. Đây là một hệ giá trị niềm tin được chủ nghĩa ******** tiêm nhiễm từ ngày này qua ngày khác, và dân đen là những người tiếp nhận thụ động.
Thực lòng mà nói, không dễ dàng để phủ nhận niềm tin đó đâu. Nếu đối diện để đặt câu hỏi thì không những phải thay đổi một quan điểm chính trị mà còn phải đối diện với cả một đời người. Phải đối diện với những điều mình tin yêu, là chân lý. Lúc này, Những bài học họ từng dạy cho con cháu. Những thứ mà họ vô cùng tự hào kể lại cho bạn bè sẽ sai hết, sẽ trần trụi hết. Họ buộc phải thừa nhận rằng mình đã hiểu sai rất nhiều thứ trong suốt mấy chục năm, mình bị lừa rồi. Một cú sốc tâm lý mà không phải ai cũng sẵn sàng chấp nhận được đâu.
Chính vì lẽ đó. Dân đã chọn cách dễ chịu hơn, họ giữ lại niềm tin cũ và đổ lỗi cho những mắt xích bên dưới. Nó gúp họ bảo vệ được thế giới quan đã xây dựng suốt cả cuộc đời họ.
Bi kịch, đáng thương là những gì tôi đang nghĩ về người dân Hà Nội.
Họ vừa đấu tranh để giữ lại quê hương mà còn phải giành giật lại một mớ niềm tin được xây dựng suốt nhiều thập niên qua. Vậy mới thấy khả năng tuyên truyền của ******** mạnh tới mức nào. Nỗi đau đã hiện diện trước mắt rồi đó nhưng niềm tin thì vẫn không lung lay.
Khi tôi đọc cuốn sách Khuyến Học của Fukuzawa Yukichi thì tôi mới hiểu. Quyền lực bền vững nhất nằm trong nhận thức con người. Súng đạn, bạo lực chỉ kiểm soát được hành vi. Còn các chế độ toàn trị họ tinh vi hơn một bậc so với bạo chúa, họ xây dựng một niềm tin ăn sâu vô tâm trí con người để người dân sẽ tự bảo vệ chính cái chân lý đó. Tất yếu, những con người bị cai trị sẽ tự tìm lý do để tiếp tục tin tưởng chế độ bất chấp mọi bất công.
Nói như vậy không có nghĩa là không còn hy vọng. Tôi viết ra để hy vọng anh em hiểu hơn mà cảm thông cho họ. Đừng rầy la hay chê trách mà tội nghiệp. Dân Hà Nội hay bất kỳ đâu trên đất nước này cũng đều là nạn nhân mà thôi. Chúng ta đáng thương hơn đáng trách. Viết tới đây phải nhắc tới ông anh tôi, anh Cường Anh người Hà Nội đã nói "Nam Kỳ còn có 20 năm dân chủ non trẻ để mà cảm nhận, Bắc Kỳ thì phong kiến xong chuyển qia toàn trị luôn thì làm sao đây hả em?". Đâu đó, tôi bất giác cảm thương dân tộc mình, riêng miền Bắc thì đã qua bao thế hệ bị nhồi sọ rồi, họ còn thê thảm hơn.
Không ai thức tỉnh chỉ sau một đêm hết! Con người chỉ thay đổi khi họ bắt đầu được tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin khác nhau với tần suất nhiều hơn. Họ được quyền đặt câu hỏi, được quyền nghi ngờ. Anh em phải nhớ cho có rất nhiều người khi va chạm rồi mới từ từ tỉnh ra, từ một hạt giống đỏ họ chuyển mình thần kỳ để lên tiếng hết sức can trường cho quê hương.
Nhận thức là một hành trình nên mong anh em đừng cười nhạo những người vẫn còn tin. Chúng ta nương tựa vào nhau mà giúp họ có thêm thông tin, thêm góc nhìn và thêm cơ hội để tự mình suy nghĩ.
Suy cho cùng, không ai có thể áp đặt tự do tư tưởng cho người khác hết. Chỉ có mô hình toàn trị mới làm điều đó như một cách để tẩy não con người mà thôi. Tự do chỉ xuất hiện khi một con người bắt đầu tự đặt câu hỏi, một cộng đồng văn minh là mọi người đều được quyền suy nghĩ khác nhau, được quyền tranh luận và được quyền kiểm chứng điều mình tin tưởng.
Anh em thấy đó, trình độ học thức không đi đôi với trưởng thành. Nó chỉ là phương tiện để con người dễ dàng tiếp nhận thông tin hơn mà thôi. Đó là lý do có vô số người qua nước ngoài vẫn bài xích nước ngoài, vô số người thành danh vẫn tin yêu đảng. Ngoài trừ chuyện quan hệ cộng sinh thì chân lý trong đầu họ mới chính là vấn đề.
Cho nên, bằng mọi giá, chúng ta phải làm gì đó, dân tộc này chỉ thay đổi khi được tiếp cận giáo dục khai phóng, được quyền tiếp cận thông tin không kiểm duyệt, được dạy về khả năng phản biện và có một chính thể biết khuyến khích con người đặt câu hỏi thay vì chỉ học cách nghe lời. Chúng ta phải là những công dân chứ không phải thần dân như bây giờ.
Dân tộc mình có thể nghèo trong một thời gian, dân tộc mình có thể yếu trong một giai đoạn khi chuyển tiếp. Nhưng chỉ cần dân tộc mình biết suy nghĩ bằng chính cái đầu của mình, thì sớm hay muộn chúng ta cũng sẽ tìm được con đường đi tới tương lai.
Tuyên truyền toàn trị vô cùng đáng sợ, nó bình thường hóa cái ác nhưng chắc chắn tuyên truyền không thể ngăn cản con người đặt câu hỏi mãi mãi. Tới một lúc nào đó, khi khoảng cách giữa những lời hứa và thực tế trở nên quá lớn thì người ta sẽ bắt đầu suy nghĩ. Và một khi con người đã thật sự bắt đầu biết suy nghĩ, thì lúc đó không gì có thể ngăn cản được họ nữa
Ai trăn trở cũng đều thấy đau cho dân Hà Nội. Nhưng riêng tôi, tôi thấy một hành trình nhận thức đang diễn ra trong lòng họ. Nó chậm chạp, đau đớn và đầy mâu thuẫn nhưng chắc chắn, nó sẽ đơm bông.
Nắng rồi sẽ lên trên quê hương
Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt Thương Người Việt❤️
Bởi vì nó quá hotclip lâu rồi lại viral à
Phản động xamvn @.Allison.Càng ngày thấy bọn genz này khác bọn 9x thật sự, càng ngày chúng càng phản động. Nguy hiểm quá mấy anh ơi!
![]()
![]()
![]()
![]()
Ko chửi thì cũng là loại như nó rồihình như clip lâu rồi . mà thằng lồn này quay là bake nhưng vẫn bị bake chửi
trước được tung hô ghê lắm giờ mới bị chà đạp đó trymVụ này nổi nhỉ, sao quán bia mà lại cho súc vật vào ngồi chung với người thế. Mấy thằng này bị tế mấy hôm nay chắc đéo dám ra quán nhậu nữa.
Cái này thấy mới có mà, tung hô Lồn gì cái lũ súc vật này. Còn vụ đấu tố cuốn sách mới vãi lồn, địt mẹ lũ đấu tố nhìn khinh bỉ vltrước được tung hô ghê lắm giờ mới bị chà đạp đó trym
clip lâu rồi trym tối cổ vlCái này thấy mới có mà, tung hô lồn gì cái lũ súc vật này. Còn vụ đấu tố cuốn sách mới vãi lồn, địt mẹ lũ đấu tố nhìn khinh bỉ vl
Dòng thứ hãm Lồn.Càng ngày thấy bọn genz này khác bọn 9x thật sự, càng ngày chúng càng phản động. Nguy hiểm quá mấy anh ơi!
![]()
![]()
![]()
![]()
túm cái váy, bắc kỳ ngàn năm tăm tối vì phong kiến, chuyển lên trăm năm tăm tối vì toàn trị CS, bị nhồi sọ đến mức ngu mà đéo biết mình ngu, và vẫn vỗ ngực bố mày này nọ.Tính cách của phần nhiều dân Bắc trên fb có bài phân tích tao thấy khá đúng .
TẠI SAO DÂN HÀ NỘI MẤT NHÀ - MẤT ĐẤT NHƯNG VẪN TIN ĐẢNG YÊU BÁC?
Mấy ngày này tôi nhận được rất nhiều tin nhắn từ những người xa lạ, đa phần là hình ảnh giải tỏa và phản đối ở Thủ Đô. Tôi cũng đã trung chuyển những lá thư kêu cứu của họ lên mạng xã hội rồi, nhưng không biết anh em có để ý điều gì lạ không? 100% nội dung của họ chỉ là phản đối cán bộ không lắng nghe ý dân, tuyệt đối là vậy. Họ nhờ giúp đỡ nhưng không dám để tên mình lên, họ sợ hãi điều gì đó? Và khi tôi trao đổi trực tiếp với một ông chú trung niên cỡ 50 tuổi thì tôi vỡ lẽ khá nhiều thứ. Chú vẫn tin đảng, vẫn tin bác, chú chỉ muốn giữ lại căn nhà của chú thôi. Tôi không biết phải nói gì tiếp nữa! Thực lòng là vậy.
Kể cũng lạ, họ đang đứng trước nguy cơ mất nhà, mất đất, mất nơi chôn nhau cắt rốn, phải lê lết đi gõ cửa khắp nơi để cầu cứu. Thế nhưng họ vẫn một lòng tin Đảng, tin Bác? Chỉ có cán bộ địa phương làm sai thôi sao?
Tại sao lại kỳ lạ như vậy?
Anh em quan tâm chính trị chắc ít nhiều đã nhìn thấy cảnh người dân bị thu hồi đất, bị cưỡng chế, bị đẩy vào cảnh khốn cùng nhưng vẫn treo ảnh lãnh tụ trong nhà đúng không? Nói chúng thì coi xong anh em cười nhạo hoặc chửi họ ng.u cũng là lẽ thường thôi. Mù quáng, đúng vậy, ai cũng biết như vậy nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra nó phức tạp hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng.
Để tôi kể chuyện của tôi cho anh em nghe. Anh em biết tôi đã tỉnh ra mười năm nay rồi chứ không ít. Những suy nghĩ của tôi cũng thay đổi và trưởng thành hơn rất nhiều. Vậy đó, nhưng anh em tin không, đôi khi bất giác tôi buột miệng hát nhạc đỏ mặc dù không ai mở nhạc, không ai mồi cho tôi hát. Phải nói là khủng khiếp, từng câu từng chữ vẫn rõ ràng như mới ngày hôm qua. Cái này hơi hài hước nhưng mà tôi thuộc nhạc đỏ còn nhiều hơn nhạc vàng đó.
Nhớ lại, tôi là thành viên chủ chốt của đội văn nghệ trường, ngày nào cũng tập hát. Ở Trường cũng hát, ở nhà cũng hát, ngày lễ hát, trên Ti vi hát, sáng nghe loa phường hát, đi đám cưới đám tiệc nghe mấy chú hát. Những bài nhạc đỏ cứ vậy theo tôi từ lúc còn là một đứa con nít cho tới khi trưởng thành.
Ai cũng như tờ giấy trắng lúc còn nhỏ, biết gì đâu, hát vì thấy nó bình thường, thậm chí tự hào nữa. Nhưng bây giờ khác rồi, tư tưởng, hành động của tôi đã khác nhưng giai điệu nhạc đỏ nó vẫn nằm sâu trong trí nhớ của tôi thì quả thực là đáng sợ. Đây chính là sức mạnh của sự lặp lại, một nghệ thuật mà không ai hiểu và thành thạo nó bằng người ********.
Hôm qua, tôi coi video một đội bóng nữ ở Bắc Triều Tiên nhẩy cẫng lên và khóc lóc khi gặp Kim Jong un, họ y như những con robot mà tôi vừa mắc cười mà vừa thương cảm. Những người Bắc Triều Tiên đang sống trong một thế giới giả lập mầu nhiệm do chính ******** triều tiên dựng lên. Và ai muốn thoát ra khỏi nó chỉ có một con đường duy nhất, án tử.
Tuyên truyền là những bài diễn văn khô khan hoặc những khẩu hiệu treo ngoài đường phải không? Không đâu, đó chỉ là phần nổi. Nghệ thuật tuyên truyền ở cảnh giới cao nhất là khiến người ta tiếp xúc với cùng một thông điệp suốt tuổi thơ, tuổi trẻ và phần lớn của cuộc đời. Khi một thông điệp được lặp đi lặp lại hàng ngàn lần thì nó không chỉ là thông tin họ muốn đưa ra với dân chúng, mà họ muốn hình thành phản xạ vô điều kiện trong dân. Ngay lúc này, chúng ta đã có thể trả lời cho câu hỏi: đụng tới ai cũng được nhưng đừng bao giờ đụng tới chủ tịch Hồ Chí Minh.
Anh em để ý đi, đã từ nấy mươi năm trước, họ đã biết phát hình ông Hồ cho dân treo trong nhà, họ phát mỗi năm, không treo không lẽ bỏ? Nó trở thành thứ gì đó thiêng liêng trong nhà qua năm tháng. Lên trường học cũng thấy bác, trên tờ tiền cũng là bác, đi đâu nói gì làm gì đều thấy bác. Lúc này, bác là một hình tượng kiên cố, ông hồ nghiễm nhiên trở thành vị thánh trong lòng rất nhiều người một cách thụ động. Ban đầu đâu ai muốn, nhưng cứ treo lên, cứ tuyên truyền, cứ như vậy nó hình thành nhân sinh quan mà con người có thể nhìn nhận thế giới.
Thông điệp lặp lại là gì? Một đứa con nít từ lúc bước chân vô trường học đã được nghe những câu chuyện giống nhau, lớn thêm một chút thì hát những bài hát giống nhau, coi những bộ phim giống nhau, đọc những cuốn sách giống nhau, tham gia những nghi thức giống nhau, trải qua những ngày lễ giống nhau. Hết năm này tới năm khác, tất cả cùng kể một câu chuyện duy nhất: đảng quang vinh, bác vĩ đại. Tuyệt nhiên không có trái chiều và rồi nó không còn là thông điệp nữa. Nó trở thành chân lý trong nhận thức của rất nhiều người dân VN.
Quay lại Hà Nội, chúng ta đã bắt đầu hiểu tại sao nhiều người mất đất nhưng không bao giờ dám đặt câu hỏi về chế độ này. Họ chỉ đặt câu hỏi về vài cán bộ hoặc một nhóm nhỏ nào đó trong chế độ. Câu trả lời đã có rồi. Trong nhận thức của họ, hình ảnh lãnh tụ và tổ chức cầm quyền đã được xây dựng thành thứ chân lý thiêng liêng cao hơn bất kỳ sai lầm cụ thể nào ngoài đời thực. Tin tôi đi, nếu một cán bộ tham nhũng, người ta sẽ nói do cán bộ sai. Khi một địa phương làm bậy, người ta sẽ nói địa phương sai. Thậm chí là một chính sách vô cùng bất công, người ta vẫn sẽ cố tìm cách giải thích rằng ai đó đã thực hiện sai chứ đảng không sai.
Lúc này, đảng bác là thần. Họ không bao giờ chấp nhận sự thật hiển nhiên rằng: đảng là do con người mà thành, đảng không có hiện diện để giải quyết câu chuyện của anh, đảng là một tổ chức chính trị. Nhưng rất tiếc, trong lòng họ. Đảng là chân lý, không có đảng thì không có chúng ta, bác hồ ra đi tìm đường cứu nước. Đây là một hệ giá trị niềm tin được chủ nghĩa ******** tiêm nhiễm từ ngày này qua ngày khác, và dân đen là những người tiếp nhận thụ động.
Thực lòng mà nói, không dễ dàng để phủ nhận niềm tin đó đâu. Nếu đối diện để đặt câu hỏi thì không những phải thay đổi một quan điểm chính trị mà còn phải đối diện với cả một đời người. Phải đối diện với những điều mình tin yêu, là chân lý. Lúc này, Những bài học họ từng dạy cho con cháu. Những thứ mà họ vô cùng tự hào kể lại cho bạn bè sẽ sai hết, sẽ trần trụi hết. Họ buộc phải thừa nhận rằng mình đã hiểu sai rất nhiều thứ trong suốt mấy chục năm, mình bị lừa rồi. Một cú sốc tâm lý mà không phải ai cũng sẵn sàng chấp nhận được đâu.
Chính vì lẽ đó. Dân đã chọn cách dễ chịu hơn, họ giữ lại niềm tin cũ và đổ lỗi cho những mắt xích bên dưới. Nó gúp họ bảo vệ được thế giới quan đã xây dựng suốt cả cuộc đời họ.
Bi kịch, đáng thương là những gì tôi đang nghĩ về người dân Hà Nội.
Họ vừa đấu tranh để giữ lại quê hương mà còn phải giành giật lại một mớ niềm tin được xây dựng suốt nhiều thập niên qua. Vậy mới thấy khả năng tuyên truyền của ******** mạnh tới mức nào. Nỗi đau đã hiện diện trước mắt rồi đó nhưng niềm tin thì vẫn không lung lay.
Khi tôi đọc cuốn sách Khuyến Học của Fukuzawa Yukichi thì tôi mới hiểu. Quyền lực bền vững nhất nằm trong nhận thức con người. Súng đạn, bạo lực chỉ kiểm soát được hành vi. Còn các chế độ toàn trị họ tinh vi hơn một bậc so với bạo chúa, họ xây dựng một niềm tin ăn sâu vô tâm trí con người để người dân sẽ tự bảo vệ chính cái chân lý đó. Tất yếu, những con người bị cai trị sẽ tự tìm lý do để tiếp tục tin tưởng chế độ bất chấp mọi bất công.
Nói như vậy không có nghĩa là không còn hy vọng. Tôi viết ra để hy vọng anh em hiểu hơn mà cảm thông cho họ. Đừng rầy la hay chê trách mà tội nghiệp. Dân Hà Nội hay bất kỳ đâu trên đất nước này cũng đều là nạn nhân mà thôi. Chúng ta đáng thương hơn đáng trách. Viết tới đây phải nhắc tới ông anh tôi, anh Cường Anh người Hà Nội đã nói "Nam Kỳ còn có 20 năm dân chủ non trẻ để mà cảm nhận, Bắc Kỳ thì phong kiến xong chuyển qia toàn trị luôn thì làm sao đây hả em?". Đâu đó, tôi bất giác cảm thương dân tộc mình, riêng miền Bắc thì đã qua bao thế hệ bị nhồi sọ rồi, họ còn thê thảm hơn.
Không ai thức tỉnh chỉ sau một đêm hết! Con người chỉ thay đổi khi họ bắt đầu được tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin khác nhau với tần suất nhiều hơn. Họ được quyền đặt câu hỏi, được quyền nghi ngờ. Anh em phải nhớ cho có rất nhiều người khi va chạm rồi mới từ từ tỉnh ra, từ một hạt giống đỏ họ chuyển mình thần kỳ để lên tiếng hết sức can trường cho quê hương.
Nhận thức là một hành trình nên mong anh em đừng cười nhạo những người vẫn còn tin. Chúng ta nương tựa vào nhau mà giúp họ có thêm thông tin, thêm góc nhìn và thêm cơ hội để tự mình suy nghĩ.
Suy cho cùng, không ai có thể áp đặt tự do tư tưởng cho người khác hết. Chỉ có mô hình toàn trị mới làm điều đó như một cách để tẩy não con người mà thôi. Tự do chỉ xuất hiện khi một con người bắt đầu tự đặt câu hỏi, một cộng đồng văn minh là mọi người đều được quyền suy nghĩ khác nhau, được quyền tranh luận và được quyền kiểm chứng điều mình tin tưởng.
Anh em thấy đó, trình độ học thức không đi đôi với trưởng thành. Nó chỉ là phương tiện để con người dễ dàng tiếp nhận thông tin hơn mà thôi. Đó là lý do có vô số người qua nước ngoài vẫn bài xích nước ngoài, vô số người thành danh vẫn tin yêu đảng. Ngoài trừ chuyện quan hệ cộng sinh thì chân lý trong đầu họ mới chính là vấn đề.
Cho nên, bằng mọi giá, chúng ta phải làm gì đó, dân tộc này chỉ thay đổi khi được tiếp cận giáo dục khai phóng, được quyền tiếp cận thông tin không kiểm duyệt, được dạy về khả năng phản biện và có một chính thể biết khuyến khích con người đặt câu hỏi thay vì chỉ học cách nghe lời. Chúng ta phải là những công dân chứ không phải thần dân như bây giờ.
Dân tộc mình có thể nghèo trong một thời gian, dân tộc mình có thể yếu trong một giai đoạn khi chuyển tiếp. Nhưng chỉ cần dân tộc mình biết suy nghĩ bằng chính cái đầu của mình, thì sớm hay muộn chúng ta cũng sẽ tìm được con đường đi tới tương lai.
Tuyên truyền toàn trị vô cùng đáng sợ, nó bình thường hóa cái ác nhưng chắc chắn tuyên truyền không thể ngăn cản con người đặt câu hỏi mãi mãi. Tới một lúc nào đó, khi khoảng cách giữa những lời hứa và thực tế trở nên quá lớn thì người ta sẽ bắt đầu suy nghĩ. Và một khi con người đã thật sự bắt đầu biết suy nghĩ, thì lúc đó không gì có thể ngăn cản được họ nữa
Ai trăn trở cũng đều thấy đau cho dân Hà Nội. Nhưng riêng tôi, tôi thấy một hành trình nhận thức đang diễn ra trong lòng họ. Nó chậm chạp, đau đớn và đầy mâu thuẫn nhưng chắc chắn, nó sẽ đơm bông.
Nắng rồi sẽ lên trên quê hương
Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt Thương Người Việt❤️
Má tml phản động viết cặt gì dài quáTính cách của phần nhiều dân Bắc trên fb có bài phân tích tao thấy khá đúng .
TẠI SAO DÂN HÀ NỘI MẤT NHÀ - MẤT ĐẤT NHƯNG VẪN TIN ĐẢNG YÊU BÁC?
Mấy ngày này tôi nhận được rất nhiều tin nhắn từ những người xa lạ, đa phần là hình ảnh giải tỏa và phản đối ở Thủ Đô. Tôi cũng đã trung chuyển những lá thư kêu cứu của họ lên mạng xã hội rồi, nhưng không biết anh em có để ý điều gì lạ không? 100% nội dung của họ chỉ là phản đối cán bộ không lắng nghe ý dân, tuyệt đối là vậy. Họ nhờ giúp đỡ nhưng không dám để tên mình lên, họ sợ hãi điều gì đó? Và khi tôi trao đổi trực tiếp với một ông chú trung niên cỡ 50 tuổi thì tôi vỡ lẽ khá nhiều thứ. Chú vẫn tin đảng, vẫn tin bác, chú chỉ muốn giữ lại căn nhà của chú thôi. Tôi không biết phải nói gì tiếp nữa! Thực lòng là vậy.
Kể cũng lạ, họ đang đứng trước nguy cơ mất nhà, mất đất, mất nơi chôn nhau cắt rốn, phải lê lết đi gõ cửa khắp nơi để cầu cứu. Thế nhưng họ vẫn một lòng tin Đảng, tin Bác? Chỉ có cán bộ địa phương làm sai thôi sao?
Tại sao lại kỳ lạ như vậy?
Anh em quan tâm chính trị chắc ít nhiều đã nhìn thấy cảnh người dân bị thu hồi đất, bị cưỡng chế, bị đẩy vào cảnh khốn cùng nhưng vẫn treo ảnh lãnh tụ trong nhà đúng không? Nói chúng thì coi xong anh em cười nhạo hoặc chửi họ ng.u cũng là lẽ thường thôi. Mù quáng, đúng vậy, ai cũng biết như vậy nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra nó phức tạp hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng.
Để tôi kể chuyện của tôi cho anh em nghe. Anh em biết tôi đã tỉnh ra mười năm nay rồi chứ không ít. Những suy nghĩ của tôi cũng thay đổi và trưởng thành hơn rất nhiều. Vậy đó, nhưng anh em tin không, đôi khi bất giác tôi buột miệng hát nhạc đỏ mặc dù không ai mở nhạc, không ai mồi cho tôi hát. Phải nói là khủng khiếp, từng câu từng chữ vẫn rõ ràng như mới ngày hôm qua. Cái này hơi hài hước nhưng mà tôi thuộc nhạc đỏ còn nhiều hơn nhạc vàng đó.
Nhớ lại, tôi là thành viên chủ chốt của đội văn nghệ trường, ngày nào cũng tập hát. Ở Trường cũng hát, ở nhà cũng hát, ngày lễ hát, trên Ti vi hát, sáng nghe loa phường hát, đi đám cưới đám tiệc nghe mấy chú hát. Những bài nhạc đỏ cứ vậy theo tôi từ lúc còn là một đứa con nít cho tới khi trưởng thành.
Ai cũng như tờ giấy trắng lúc còn nhỏ, biết gì đâu, hát vì thấy nó bình thường, thậm chí tự hào nữa. Nhưng bây giờ khác rồi, tư tưởng, hành động của tôi đã khác nhưng giai điệu nhạc đỏ nó vẫn nằm sâu trong trí nhớ của tôi thì quả thực là đáng sợ. Đây chính là sức mạnh của sự lặp lại, một nghệ thuật mà không ai hiểu và thành thạo nó bằng người ********.
Hôm qua, tôi coi video một đội bóng nữ ở Bắc Triều Tiên nhẩy cẫng lên và khóc lóc khi gặp Kim Jong un, họ y như những con robot mà tôi vừa mắc cười mà vừa thương cảm. Những người Bắc Triều Tiên đang sống trong một thế giới giả lập mầu nhiệm do chính ******** triều tiên dựng lên. Và ai muốn thoát ra khỏi nó chỉ có một con đường duy nhất, án tử.
Tuyên truyền là những bài diễn văn khô khan hoặc những khẩu hiệu treo ngoài đường phải không? Không đâu, đó chỉ là phần nổi. Nghệ thuật tuyên truyền ở cảnh giới cao nhất là khiến người ta tiếp xúc với cùng một thông điệp suốt tuổi thơ, tuổi trẻ và phần lớn của cuộc đời. Khi một thông điệp được lặp đi lặp lại hàng ngàn lần thì nó không chỉ là thông tin họ muốn đưa ra với dân chúng, mà họ muốn hình thành phản xạ vô điều kiện trong dân. Ngay lúc này, chúng ta đã có thể trả lời cho câu hỏi: đụng tới ai cũng được nhưng đừng bao giờ đụng tới chủ tịch Hồ Chí Minh.
Anh em để ý đi, đã từ nấy mươi năm trước, họ đã biết phát hình ông Hồ cho dân treo trong nhà, họ phát mỗi năm, không treo không lẽ bỏ? Nó trở thành thứ gì đó thiêng liêng trong nhà qua năm tháng. Lên trường học cũng thấy bác, trên tờ tiền cũng là bác, đi đâu nói gì làm gì đều thấy bác. Lúc này, bác là một hình tượng kiên cố, ông hồ nghiễm nhiên trở thành vị thánh trong lòng rất nhiều người một cách thụ động. Ban đầu đâu ai muốn, nhưng cứ treo lên, cứ tuyên truyền, cứ như vậy nó hình thành nhân sinh quan mà con người có thể nhìn nhận thế giới.
Thông điệp lặp lại là gì? Một đứa con nít từ lúc bước chân vô trường học đã được nghe những câu chuyện giống nhau, lớn thêm một chút thì hát những bài hát giống nhau, coi những bộ phim giống nhau, đọc những cuốn sách giống nhau, tham gia những nghi thức giống nhau, trải qua những ngày lễ giống nhau. Hết năm này tới năm khác, tất cả cùng kể một câu chuyện duy nhất: đảng quang vinh, bác vĩ đại. Tuyệt nhiên không có trái chiều và rồi nó không còn là thông điệp nữa. Nó trở thành chân lý trong nhận thức của rất nhiều người dân VN.
Quay lại Hà Nội, chúng ta đã bắt đầu hiểu tại sao nhiều người mất đất nhưng không bao giờ dám đặt câu hỏi về chế độ này. Họ chỉ đặt câu hỏi về vài cán bộ hoặc một nhóm nhỏ nào đó trong chế độ. Câu trả lời đã có rồi. Trong nhận thức của họ, hình ảnh lãnh tụ và tổ chức cầm quyền đã được xây dựng thành thứ chân lý thiêng liêng cao hơn bất kỳ sai lầm cụ thể nào ngoài đời thực. Tin tôi đi, nếu một cán bộ tham nhũng, người ta sẽ nói do cán bộ sai. Khi một địa phương làm bậy, người ta sẽ nói địa phương sai. Thậm chí là một chính sách vô cùng bất công, người ta vẫn sẽ cố tìm cách giải thích rằng ai đó đã thực hiện sai chứ đảng không sai.
Lúc này, đảng bác là thần. Họ không bao giờ chấp nhận sự thật hiển nhiên rằng: đảng là do con người mà thành, đảng không có hiện diện để giải quyết câu chuyện của anh, đảng là một tổ chức chính trị. Nhưng rất tiếc, trong lòng họ. Đảng là chân lý, không có đảng thì không có chúng ta, bác hồ ra đi tìm đường cứu nước. Đây là một hệ giá trị niềm tin được chủ nghĩa ******** tiêm nhiễm từ ngày này qua ngày khác, và dân đen là những người tiếp nhận thụ động.
Thực lòng mà nói, không dễ dàng để phủ nhận niềm tin đó đâu. Nếu đối diện để đặt câu hỏi thì không những phải thay đổi một quan điểm chính trị mà còn phải đối diện với cả một đời người. Phải đối diện với những điều mình tin yêu, là chân lý. Lúc này, Những bài học họ từng dạy cho con cháu. Những thứ mà họ vô cùng tự hào kể lại cho bạn bè sẽ sai hết, sẽ trần trụi hết. Họ buộc phải thừa nhận rằng mình đã hiểu sai rất nhiều thứ trong suốt mấy chục năm, mình bị lừa rồi. Một cú sốc tâm lý mà không phải ai cũng sẵn sàng chấp nhận được đâu.
Chính vì lẽ đó. Dân đã chọn cách dễ chịu hơn, họ giữ lại niềm tin cũ và đổ lỗi cho những mắt xích bên dưới. Nó gúp họ bảo vệ được thế giới quan đã xây dựng suốt cả cuộc đời họ.
Bi kịch, đáng thương là những gì tôi đang nghĩ về người dân Hà Nội.
Họ vừa đấu tranh để giữ lại quê hương mà còn phải giành giật lại một mớ niềm tin được xây dựng suốt nhiều thập niên qua. Vậy mới thấy khả năng tuyên truyền của ******** mạnh tới mức nào. Nỗi đau đã hiện diện trước mắt rồi đó nhưng niềm tin thì vẫn không lung lay.
Khi tôi đọc cuốn sách Khuyến Học của Fukuzawa Yukichi thì tôi mới hiểu. Quyền lực bền vững nhất nằm trong nhận thức con người. Súng đạn, bạo lực chỉ kiểm soát được hành vi. Còn các chế độ toàn trị họ tinh vi hơn một bậc so với bạo chúa, họ xây dựng một niềm tin ăn sâu vô tâm trí con người để người dân sẽ tự bảo vệ chính cái chân lý đó. Tất yếu, những con người bị cai trị sẽ tự tìm lý do để tiếp tục tin tưởng chế độ bất chấp mọi bất công.
Nói như vậy không có nghĩa là không còn hy vọng. Tôi viết ra để hy vọng anh em hiểu hơn mà cảm thông cho họ. Đừng rầy la hay chê trách mà tội nghiệp. Dân Hà Nội hay bất kỳ đâu trên đất nước này cũng đều là nạn nhân mà thôi. Chúng ta đáng thương hơn đáng trách. Viết tới đây phải nhắc tới ông anh tôi, anh Cường Anh người Hà Nội đã nói "Nam Kỳ còn có 20 năm dân chủ non trẻ để mà cảm nhận, Bắc Kỳ thì phong kiến xong chuyển qia toàn trị luôn thì làm sao đây hả em?". Đâu đó, tôi bất giác cảm thương dân tộc mình, riêng miền Bắc thì đã qua bao thế hệ bị nhồi sọ rồi, họ còn thê thảm hơn.
Không ai thức tỉnh chỉ sau một đêm hết! Con người chỉ thay đổi khi họ bắt đầu được tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin khác nhau với tần suất nhiều hơn. Họ được quyền đặt câu hỏi, được quyền nghi ngờ. Anh em phải nhớ cho có rất nhiều người khi va chạm rồi mới từ từ tỉnh ra, từ một hạt giống đỏ họ chuyển mình thần kỳ để lên tiếng hết sức can trường cho quê hương.
Nhận thức là một hành trình nên mong anh em đừng cười nhạo những người vẫn còn tin. Chúng ta nương tựa vào nhau mà giúp họ có thêm thông tin, thêm góc nhìn và thêm cơ hội để tự mình suy nghĩ.
Suy cho cùng, không ai có thể áp đặt tự do tư tưởng cho người khác hết. Chỉ có mô hình toàn trị mới làm điều đó như một cách để tẩy não con người mà thôi. Tự do chỉ xuất hiện khi một con người bắt đầu tự đặt câu hỏi, một cộng đồng văn minh là mọi người đều được quyền suy nghĩ khác nhau, được quyền tranh luận và được quyền kiểm chứng điều mình tin tưởng.
Anh em thấy đó, trình độ học thức không đi đôi với trưởng thành. Nó chỉ là phương tiện để con người dễ dàng tiếp nhận thông tin hơn mà thôi. Đó là lý do có vô số người qua nước ngoài vẫn bài xích nước ngoài, vô số người thành danh vẫn tin yêu đảng. Ngoài trừ chuyện quan hệ cộng sinh thì chân lý trong đầu họ mới chính là vấn đề.
Cho nên, bằng mọi giá, chúng ta phải làm gì đó, dân tộc này chỉ thay đổi khi được tiếp cận giáo dục khai phóng, được quyền tiếp cận thông tin không kiểm duyệt, được dạy về khả năng phản biện và có một chính thể biết khuyến khích con người đặt câu hỏi thay vì chỉ học cách nghe lời. Chúng ta phải là những công dân chứ không phải thần dân như bây giờ.
Dân tộc mình có thể nghèo trong một thời gian, dân tộc mình có thể yếu trong một giai đoạn khi chuyển tiếp. Nhưng chỉ cần dân tộc mình biết suy nghĩ bằng chính cái đầu của mình, thì sớm hay muộn chúng ta cũng sẽ tìm được con đường đi tới tương lai.
Tuyên truyền toàn trị vô cùng đáng sợ, nó bình thường hóa cái ác nhưng chắc chắn tuyên truyền không thể ngăn cản con người đặt câu hỏi mãi mãi. Tới một lúc nào đó, khi khoảng cách giữa những lời hứa và thực tế trở nên quá lớn thì người ta sẽ bắt đầu suy nghĩ. Và một khi con người đã thật sự bắt đầu biết suy nghĩ, thì lúc đó không gì có thể ngăn cản được họ nữa
Ai trăn trở cũng đều thấy đau cho dân Hà Nội. Nhưng riêng tôi, tôi thấy một hành trình nhận thức đang diễn ra trong lòng họ. Nó chậm chạp, đau đớn và đầy mâu thuẫn nhưng chắc chắn, nó sẽ đơm bông.
Nắng rồi sẽ lên trên quê hương
Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt Thương Người Việt❤️
Ba que hay bake? Vàng chóe hay vàng chó?Càng ngày thấy bọn genz này khác bọn 9x thật sự, càng ngày chúng càng phản động. Nguy hiểm quá mấy anh ơi!
![]()
![]()
![]()
![]()