Tôi có một thời gian khá dài làm ở Hong Kong, cả trước 30/6/1997 (mấy tháng) và sau đó (mấy lần, mỗi lần 12 tháng), chia sẻ với (các) bạn vài kinh nghiệm thế này:
- Ở Hong Kong bạn sẽ gặp/thấy hàng ngày cả thiên đường và địa ngục; thấy tỷ phú đô la Mỹ/minh tinh màn bạc và những động vật mang hình dáng loài người. Nếu có xe hơi, leo vài vòng "the Peak" bạn sẽ gặp những biệt thự với khuôn viên a few ten thousand square-feet trắng ngà lộng lẫy view bien hay xuống MRT chạy sang bên Kowloon chứng kiến nhưng cái hang (phải gọi đúng là những cái hang rộng chừng 4m2, chiều cao hình như không bao giờ quá đầu người trong các cao ốc khoảng dăm bảy chục năm tuổi, dây điện còn kinh khủng hơn đám mạng nhện treo trên các cột điện ở các khu dân cư xứ Đông Lào.
- Ở Hong Kong chỉ có số ít người CỰC-GIÀU mới ăn ở nhà ngày đôi ba bữa, gần như tất cả cư dân Hong Kong đều cơm-đường-cháo-chợ cả. Lý do giản dị thôi: nhà rất chật, 500 square feet bình quân, giàu lắm thì cũng mới chỉ rộng độ 80-100 m2, gần bằng đám trung lưu xứ Đông Lào. Vì cả xứ Cảng Thơm cơm bụi cả nên an-toàn-thực-phẩm cực kỳ cao, không có chuyện các nhà hàng, quán ăn mà đường mang thực phẩm vào cũng chính là đường mang rác thải đi đổ như ở nước Đại Ngu.
- Đàn ông (dân văn phòng) quanh năm suit, dù có giữa hè nóng gần 40 độ hay mùa đông lạnh buốt người thì com-lê là trang phục bắt buộc. À, thêm cái ô cán dài, loại ventilated air. Ba cái loại ô gấp không có tác dụng lắm, taiphoon nó thổi bay mẹ cả người chứ đừng nói mấy cái ô làm cảnh che nắng.
- Giới thượng lưu Hong Kong họ không đi ăn nhà hàng, nhất là mấy cái nhà hàng ở khách sạng hạng sang. Họ có các club riêng, và cũng đừng nghĩ có tiền là được ghi danh hội viên trong các Club ấy. Trọc phú Việt Nam nghe đoạn này chắc điên lắm, tiền chả là gì cả với .... những người có rất nhiều tiền :-) . Tao mãi gần hết nhiệm kỳ thứ 3 mới đăng ký được member của cái Butter Fly club, hạng gần bét dem

cho dù nơi làm (oách ra phết) bảo lãnh. Mày muốn làm member thì phải được một member khác đủ uy tín giới thiệu, Ban quản lý Club sau đấy mới xem xét có chấp nhận mày không, quy trình là thế. Bọn quý tộc Ăng-lê nó kết nạp hội viên kỹ tính hơn các nhà lý luận Mác với Lê.
- Còn cái vụ "khoái" cuối cùng của tứ-khoái "ăn-ngủ-đụ-ị" hay mỹ miều hơn là "giải-quyết-nỗi-buồn" thì đúng là ở Hong Kong đéo có nhà vệ sinh công cộng ngoài trời như bên Mỹ hay châu Âu hay kiểu WC quảng cáo Sacombank ở công viên Tao Đàn với Lê Văn Tám trong SGN đâu. Xử lý cái này dễ mà: shopping mall nào cũng có, sạch như lau như li; mà shopping mall ở Hong Kong thì từ Hong Kong island đến Kow Loon đến TST đến New Territory thì cứ cách đôi ba trăm mét lại có 1 cái building to đùng ngã ngửa rồi. Vào đấy mà tè-miễn-phí.
Có cần tao chỉ mấy chỗ ăn-chơi không?