Húp tô phở bò bàn chuyện cấm thịt chó

- Con bò con trâu nó lại ở cái level thiêng liêng đối với một dân tộc nhiều ngàn năm lúa nước. Con chó không thể sánh được. Mồm chúng ta đớp tô phở bò nhồm nhoàm xong ra ngồi uống trà, đả kích người ăn thịt chó. Ấy gọi là bất nhân.

- Ăn thịt chó nó là nét văn hóa. Cha ông ta ăn thịt chó lãnh đạo dân tộc đánh giặc giành độc lập, hi sinh xương máu cho hòa bình. Việc ấy đi vào cả trong văn chương. Đả kích ăn thịt chó, ấy gọi là ăn cháo đá bát, qua cầu rút ván.

- Chúng ta chạy theo tiêu chuẩn Tây. Tây thì mồm đớp gà heo bò cá, cấm đớp thịt chó. Chúng sanh bình đẳng nhưng trong mắt Tây thì chó lại bình đẳng hơn gà. Zõ zàng văn hóa nó là một phạm trù chủ quan. Nhân đạo hay không nhân đạo nó cũng là phạm trù chủ quan. Mỗi dân tộc, mỗi đất nước nên có văn hóa ẩm thực riêng. Đả kích văn hóa ăn thịt chó là một hành động vô văn hóa.

- Không thể đánh đồng việc nuôi chó, không ăn thịt chó là văn minh. Các bạn nhìn xem, người yêu chó không rọ mõm, dắt chó ỉa đái,... Vậy họ văn minh chỗ nào? Cổ xúy việc cấm ăn thịt chó chẳng phải là việc không còn liêm sỉ hay sao?

Văn hóa dân tộc phải mang tính truyền thống. Hội nhập nhưng phải giữ bản sắc. Hội nhập không có nghĩa là nay Tây không ăn thịt chó thì ta cũng không ăn. Mai Tây không ăn thịt gà thì ta cũng không ăn nốt. Mốt Tây không ăn rau củ quả thì ta cũng không ăn rau củ quả. Đấy không phải là hội nhập. Văn hóa ta còn thì dân tộc ta còn. Dân tộc ta còn thì đất nước ta còn. Một dân tộc vả vào mặt cha ông là một dân tộc không có tương lai.

Tôi kêu gọi mọi người ăn thịt chó nếu thấy thuận tiện, để gìn giữ nét văn hóa đẹp đẽ của dân tộc.



 
Sửa lần cuối:
- Con bò con trâu nó lại ở cái level thiêng liêng đối với một dân tộc nhiều ngàn năm lúa nước. Con chó không thể sánh được. Mồm chúng ta đớp tô phở bò nhồm nhoàm xong ra ngồi uống trà, đả kích người ăn thịt chó. Ấy gọi là bất nhân.

- Ăn thịt chó nó là nét văn hóa. Cha ông ta ăn thịt chó lãnh đạo dân tộc đánh giặc giành độc lập, hi sinh xương máu cho hòa bình. Việc ấy đi vào cả trong văn chương. Đả kích ăn thịt chó, ấy gọi là ăn cháo đá bát, qua cầu rút ván.

- Chúng ta chạy theo tiêu chuẩn Tây. Tây thì mồm đớp gà heo bò cá, cấm đớp thịt chó. Chúng sanh bình đẳng nhưng trong mắt Tây thì chó lại bình đẳng hơn gà. Zõ zàng văn hóa nó là một phạm trù chủ quan. Nhân đạo hay không nhân đạo nó cũng là phạm trù chủ quan. Mỗi dân tộc, mỗi đất nước nên có văn hóa ẩm thực riêng. Đả kích văn hóa ăn thịt chó là một hành động vô văn hóa.

- Không thể đánh đồng việc nuôi chó, không ăn thịt chó là văn minh. Các bạn nhìn xem, người yêu chó không rọ mõm, dắt chó ỉa đái,... Vậy họ văn minh chỗ nào? Cổ xúy việc cấm ăn thịt chó chẳng phải là việc không còn liêm sỉ hay sao?

Văn hóa dân tộc phải mang tính truyền thống. Hội nhập nhưng phải giữ bản sắc. Hội nhập không có nghĩa là nay Tây không ăn thịt chó thì ta cũng không ăn. Mai Tây không ăn thịt gà thì ta cũng không ăn nốt. Mốt Tây không ăn rau củ quả thì ta cũng không ăn rau củ quả. Đấy không phải là hội nhập. Văn hóa ta còn thì dân tộc ta còn. Dân tộc ta còn thì đất nước ta còn. Một dân tộc vả vào mặt cha ông là một dân tộc không có tương lai.

Tôi kêu gọi mọi người ăn thịt chó nếu thấy thuận tiện, để gìn giữ nét văn hóa đẹp đẽ của dân tộc.
Đúng thật. Mọi con vật đều bình đẳng như nhau!kk
 
Cấm là cấm thế đéo nào đc, con chó cũng giống như con gà con cá thôi.
Kinh thánh dạy rồi " Vật dưỡng Nhân " , sinh ra là con vật thì phục vụ con người, sứ mệnh của con chó dù là giữ nhà, làm bạn, hay làm thực phẩm thì cũng là hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đc sinh ra của nó.
Thường thì người ta ko thịt con chó nhà mình nuôi, mà bán con chó đó đi và mua con chó khác để ăn thịt .
Nếu có tính nhân văn thực sự thì phải là bịt mõm lại và ko ăn cái gì, vì cỏ cây hoa lá sinh vật các kiểu đều có hồn ....
Mấy thằng cứ ra rả cái mồm bảo vệ , bảo tồn cái l ồ n thì cứ suy nghĩ nhé, và tự hỏi xem mình đã làm gì để bảo vệ và bảo tồn, đã bịt cái mõm lại để nhịn ăn chưa ? Hay cũng chỉ nói 1 đằng làm 1 nẻo, bề ngoài nói lời đạo lý ko ăn thịt chó, còn về nhà cái l ồ n gì cũng hốc ...
 
Con trâu là đầu cơ nghiệp, theo quan điểm á đông thì con trâu mới là bạn của người vịt. Ca dao tục ngữ cũng miêu tả đứa bé chăn trâu tiêu sái chứ làm gì có đoạn nào miêu tả đứa bé chăn chó. Bày đặt học đòi theo tây lông, chó là bạn, đéo có đứa bạn nào ăn cứt rồi hun mõm chủ tờm tợp cả. Bọn nuôi chó là bọn học đòi trưởng giả, người không nuôi đi nuôi chó. Tôi kêu gọi các thủ lĩnh dái mèo, dái dê, dái bò hấp hành... cùng đứng lên dạy cho bọn đua đòi 1 bài học
 
bố mày đây đéo thích ăn thịt chó thịt mèo, nên cấm bố mày cũng đéo care
 
Cách đây hơn chục năm t làm nhà hàng Long Vỹ 175 Nguyễn Thái Học, không biết chúng m vào bao giờ chưa? Các món o đây ko có gì t chưa ăn qua, tôm hùm, thịt cá sấu, baba chuối đậu, rang muối, tu hài, hàu hiếc, thú rừngvv… nhưng thực sự éo có cái nào bằng miếng rựa mận.
Người ta ko đãi tiệc tùng bằng thịt chó vì nó ko sang, chứ độ ngon thì top 1 Vn đối với quan điểm của t.
Trên đời ngoài việc phạm pháp ra thì m thích ăn con mẹ gì tuỳ mày, éo phải để ý thằng nào.
 
- Con bò con trâu nó lại ở cái level thiêng liêng đối với một dân tộc nhiều ngàn năm lúa nước. Con chó không thể sánh được. Mồm chúng ta đớp tô phở bò nhồm nhoàm xong ra ngồi uống trà, đả kích người ăn thịt chó. Ấy gọi là bất nhân.

- Ăn thịt chó nó là nét văn hóa. Cha ông ta ăn thịt chó lãnh đạo dân tộc đánh giặc giành độc lập, hi sinh xương máu cho hòa bình. Việc ấy đi vào cả trong văn chương. Đả kích ăn thịt chó, ấy gọi là ăn cháo đá bát, qua cầu rút ván.

- Chúng ta chạy theo tiêu chuẩn Tây. Tây thì mồm đớp gà heo bò cá, cấm đớp thịt chó. Chúng sanh bình đẳng nhưng trong mắt Tây thì chó lại bình đẳng hơn gà. Zõ zàng văn hóa nó là một phạm trù chủ quan. Nhân đạo hay không nhân đạo nó cũng là phạm trù chủ quan. Mỗi dân tộc, mỗi đất nước nên có văn hóa ẩm thực riêng. Đả kích văn hóa ăn thịt chó là một hành động vô văn hóa.

- Không thể đánh đồng việc nuôi chó, không ăn thịt chó là văn minh. Các bạn nhìn xem, người yêu chó không rọ mõm, dắt chó ỉa đái,... Vậy họ văn minh chỗ nào? Cổ xúy việc cấm ăn thịt chó chẳng phải là việc không còn liêm sỉ hay sao?

Văn hóa dân tộc phải mang tính truyền thống. Hội nhập nhưng phải giữ bản sắc. Hội nhập không có nghĩa là nay Tây không ăn thịt chó thì ta cũng không ăn. Mai Tây không ăn thịt gà thì ta cũng không ăn nốt. Mốt Tây không ăn rau củ quả thì ta cũng không ăn rau củ quả. Đấy không phải là hội nhập. Văn hóa ta còn thì dân tộc ta còn. Dân tộc ta còn thì đất nước ta còn. Một dân tộc vả vào mặt cha ông là một dân tộc không có tương lai.

Tôi kêu gọi mọi người ăn thịt chó nếu thấy thuận tiện, để gìn giữ nét văn hóa đẹp đẽ của dân tộc.
Bác Hù ngày xưa còn mê thị chó và bảo đây là quốc hồn quốc túy dân tộc.
Thằng nào đòi cấm thịt chó là phổng đạn
 
Không lẽ buôn bán chó, ăn thịt chó là sai à? Chó là bạn tốt của con người, sao chúng ta có thể đối xử với bạn mình như vậy được? Các bạn chó quyền có suy nghĩ như vậy phải không ?

Thế con người phân biệt bạn bè và kẻ thù như thế nào? Có giá trị lợi dụng đối với con người sẽ là bạn tốt, không có giá trị lợi dụng sẽ là kẻ thù. Tất cả chẳng qua đều là xuất phát từ lợi ích của bản thân con người. Ong mật là bạn tốt của con người, vất vả làm mật, bị con người ăn mất cả; Con tằm là bạn tốt của con người, đan xong kén là bị vứt vào trong nước sôi; Chuột bạch là bạn tốt của con người, cuối cùng chẳng phải là bị chết thảm dưới lưỡi dao phẫu thuật… Ha ha, bạn tốt của con người!

Tổ tiên của chó là chó sói, tự do tự tại, bản năng hoang dã. Sau khi bị con người thuần hóa, chó sói mới trở thành chó nhà, vì bị tước mất khả năng độc lập sinh tồn, nên những con chó mới trở nên hết sức phục tùng. Nếu một con chó có quyền được lựa chọn từ khi ra đời, anh thấy nó muốn sống một cách tự do tự tại, hay là muốn trở thành một món đồ thừa của con người?

Cái gọi là tình cảm của con người đối với động vật, thực ra chỉ là xuất phát từ lợi ích tự thân của con người, nói trắng ra, chính là một sự chiếm hữu ích kỷ

Nếu nói thế thì anh thích nuôi chó, tôi thích ăn thịt chó, hai sở thích này có gì khác nhau chứ?

Đều là để đáp ứng ham muốn ích kỷ của con người, vì cớ gì mà sở thích của anh thì thanh cao, đẹp đẽ, còn sở thích của tôi lại thô tục, tởm lợm chứ?
 
Cách đây hơn chục năm t làm nhà hàng Long Vỹ 175 Nguyễn Thái Học, không biết chúng m vào bao giờ chưa? Các món o đây ko có gì t chưa ăn qua, tôm hùm, thịt cá sấu, baba chuối đậu, rang muối, tu hài, hàu hiếc, thú rừngvv… nhưng thực sự éo có cái nào bằng miếng rựa mận.
Người ta ko đãi tiệc tùng bằng thịt chó vì nó ko sang, chứ độ ngon thì top 1 Vn đối với quan điểm của t.
Trên đời ngoài việc phạm pháp ra thì m thích ăn con mẹ gì tuỳ mày, éo phải để ý thằng nào.

Đéo hiểu sao cái món thịt chó này ở sg đéo cái quán nào sang sang tí đãi khách.
Tiếp cán bộ hợp gu thịt chó mà ko lẽ dẫn ra mấy quán bình dân thấy đéo hợp, lại phải dẫn qua tràm chim hai lúa
 

Có thể bạn quan tâm

Top