" học tập cải tạo nhé" có ông tướng lãnh đi từ từ năm 75 đến năm 88 mới đc thả ra đấy. Người bên ngoài còn ăn bo bo thì tù cải tạo xđ da bọc xương nhé. Ra tù mất quyền công dân. Bị chính quyền ép đi vùng kinh tế mới. Thế là tìm cách vượt biên đến xứ sở tự do. Người đi vượt biển mới khổ. Đói khát gặp phải hải tặc thái lan nữa thì toi hãm hiếp đâm chìm tàu.liệu thằng nào lục được clip trại cải tao sau năm 75 ko. Đó ko khác gì địa ngục trần gian
Tao đồng ý với mày, con số 6 có thể hoài nghi nhưng việc bị cưa chân là có thật. Tao đéo hiểu những thằng trong này muốn xét lại quá khứ , hay bỉ bôi chế độ hiện tại mà cợt nhã trước một con người của quá khứ để dc gì. Thể hiện tinh thần chống cộng với bộ óc đầy hận thù. Thì được gì,Dù 6 hay 1 thì t cũng ngả mũ bái phục ông, đừng thằng nào coment láo lồn
liệu thằng nào lục được clip trại cải tao sau năm 75 ko. Đó ko khác gì địa ngục trần gian
Ông cậu của tao là tình báo ở SG này. Lính của ổng bị bắt làm lộ nên tóm ổng luôn.Thằng tình báo nào bị bắt mà ko khai xứng đáng là anh hùng, tụi mày ko biết bắt đc tình báo bọn nó hành hạ dã man cỡ nào đâu, như ông ẩn nói tình báo mà bị bắt thì sống ko bằng chết
Hãy đọc quyển đi tìm lẽ sống của Viktor Frankl để biết tại sao nhé. Tâm lý con người rất khó lý giải, đôi khi vì lý do nào đó mà sức chịu đựng có thể nâng lên tỉ lần. Đương nhiên trường hợp này rất hiếm, đáng trân trọng.T thì éo bôi nhọ gì đâu, nhưng mà cưa tới lần thứ 3, là dễ đầu hàng lắm.
Trong quá trình bị bắt giam, chúng dùng đủ mọi đòn tra tấn dã man để nhằm khai thác thông tin từ ông. “6 lần cưa chân của giặc Mỹ khiến tôi không thể nào quên được. Để bắt đầu cho việc hành hình tôi, chúng trói chặt tôi lên chiếc bàn rồi bẻ gãy hai ngón chân út khiến tôi đau đến tận tim”, ông Thương kể lại trong một lần gặp PV.
Sau đó, chúng bắt đầu dụ dỗ ông nhưng đáp trả lại những câu hỏi của chúng, ông chỉ im lặng và nhận mình là Nguyễn Trường Hân, là lính đào ngũ chứ không phải Nguyễn Văn Thương - Tổ trưởng Giao liên tình báo miền Nam như lời tên phản quốc Chiến Cá chỉ điểm. Tiếp đó, cứ cách mấy ngày chúng lại đến thẩm vấn ông và lần lượt 10 ngón chân của ông đều bị đập nát. Khi bẻ xong 10 ngón chân chúng dùng gậy đập nát hai bàn chân để ông không thể tiếp tục làm tình báo.
Dù nhiều lần chết đi sống lại, nhưng ông vẫn chịu đựng vì một niềm tin vào Đảng. “Chỉ cần tôi khai ra nhiều cơ sở bí mật của quân ta sẽ bị bại lộ và việc đó hoàn toàn bất lợi. Tôi thà chết chứ nhất định không hợp tác với giặc, không bao giờ bán nước”, ông Thương khẳng định khi còn sống.
Khi các vết thương ở bàn chân chưa lành, ông tiếp tục bị quân Mỹ cưa chân. Mỗi lần, bọn chúng cưa một đoạn, chúng cưa lúc bằng gang tay, khi thì chỉ vài xăng ti mét, khi thì một đoạn.
“Trong nhiều ngày, chúng đã cưa chân tôi 6 lần và đây là quãng thời gian đau đớn khủng khiếp nhất. Mỗi lần chuẩn bị cưa, chúng lại áp dụng nhiều thủ đoạn tra tấn tâm lý kéo dài sự căng thẳng, kéo dài sự đau đớn. Hết đánh lại cưa, cưa xong lại chữa trị cho lành, gần lành chúng lại cưa. Có đợt, cưa xong chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho bác sĩ Mỹ thực tập. Cứ như thế, chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn và cho đến lần thứ 6 thì tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân”, hồi ký ông Thương ghi lại.
Lòng can đảm và sự anh dũng của Thiếu tá Nguyễn Văn Thương đã khiến cho những tên đầu sỏ, “đồ tể” người Mỹ lúc đó phải thốt lên: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép”.
Sau khi dùng đủ các chiêu trò từ tâm lý đến tra tấn không đạt được kết quả, ông bị đưa về giam giữ tại trại giam Hố Nai. Trong tù, ông vẫn tiếp tục hoạt động, đấu tranh, viết truyền đơn nên bị chúng liệt vào dạng tù cấm cố, nhốt vào thùng sắt 3 tháng, nơi mà người tù bình thường khó chịu đựng nổi qua 15 ngày, rồi bị đày ra Côn Đảo. Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được thả tự do về đoàn tụ với gia đình với thân hình không còn lành lặn.
Xuân Nam
Làm tình báo nằm vùng, mà được địch thả về thì đến lượt phe ta lại lấy khẩu cung phe mìnhT thì éo bôi nhọ gì đâu, nhưng mà cưa tới lần thứ 3, là dễ đầu hàng lắm.
Trong quá trình bị bắt giam, chúng dùng đủ mọi đòn tra tấn dã man để nhằm khai thác thông tin từ ông. “6 lần cưa chân của giặc Mỹ khiến tôi không thể nào quên được. Để bắt đầu cho việc hành hình tôi, chúng trói chặt tôi lên chiếc bàn rồi bẻ gãy hai ngón chân út khiến tôi đau đến tận tim”, ông Thương kể lại trong một lần gặp PV.
Sau đó, chúng bắt đầu dụ dỗ ông nhưng đáp trả lại những câu hỏi của chúng, ông chỉ im lặng và nhận mình là Nguyễn Trường Hân, là lính đào ngũ chứ không phải Nguyễn Văn Thương - Tổ trưởng Giao liên tình báo miền Nam như lời tên phản quốc Chiến Cá chỉ điểm. Tiếp đó, cứ cách mấy ngày chúng lại đến thẩm vấn ông và lần lượt 10 ngón chân của ông đều bị đập nát. Khi bẻ xong 10 ngón chân chúng dùng gậy đập nát hai bàn chân để ông không thể tiếp tục làm tình báo.
Dù nhiều lần chết đi sống lại, nhưng ông vẫn chịu đựng vì một niềm tin vào Đảng. “Chỉ cần tôi khai ra nhiều cơ sở bí mật của quân ta sẽ bị bại lộ và việc đó hoàn toàn bất lợi. Tôi thà chết chứ nhất định không hợp tác với giặc, không bao giờ bán nước”, ông Thương khẳng định khi còn sống.
Khi các vết thương ở bàn chân chưa lành, ông tiếp tục bị quân Mỹ cưa chân. Mỗi lần, bọn chúng cưa một đoạn, chúng cưa lúc bằng gang tay, khi thì chỉ vài xăng ti mét, khi thì một đoạn.
“Trong nhiều ngày, chúng đã cưa chân tôi 6 lần và đây là quãng thời gian đau đớn khủng khiếp nhất. Mỗi lần chuẩn bị cưa, chúng lại áp dụng nhiều thủ đoạn tra tấn tâm lý kéo dài sự căng thẳng, kéo dài sự đau đớn. Hết đánh lại cưa, cưa xong lại chữa trị cho lành, gần lành chúng lại cưa. Có đợt, cưa xong chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho bác sĩ Mỹ thực tập. Cứ như thế, chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn và cho đến lần thứ 6 thì tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân”, hồi ký ông Thương ghi lại.
Lòng can đảm và sự anh dũng của Thiếu tá Nguyễn Văn Thương đã khiến cho những tên đầu sỏ, “đồ tể” người Mỹ lúc đó phải thốt lên: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép”.
Sau khi dùng đủ các chiêu trò từ tâm lý đến tra tấn không đạt được kết quả, ông bị đưa về giam giữ tại trại giam Hố Nai. Trong tù, ông vẫn tiếp tục hoạt động, đấu tranh, viết truyền đơn nên bị chúng liệt vào dạng tù cấm cố, nhốt vào thùng sắt 3 tháng, nơi mà người tù bình thường khó chịu đựng nổi qua 15 ngày, rồi bị đày ra Côn Đảo. Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được thả tự do về đoàn tụ với gia đình với thân hình không còn lành lặn.
Xuân Nam
Alan Turing ah? nếu thế theo phim, t nhớ ổng là LGBT, có con bồ hỗ trợ lúc dịch Enigma không chịu cưới. Bị dân gạch đá quá, nên quyên sinh thì phải.Tình báo là nghề nguy hiểm bị cả ta lẫn địch nghi ngờ, như ông ẩn còn bị giam lỏng đến chết vì nắm quá nhiều bí mật, không chỉ ở VN mà ở nước nào cũng vậy, lại nhớ cha đẻ của máy tính vì giải mật quá nhiều code trong thế chiến mà bị tù đài tới chết
Khai rồi hết giá trị lợi dụng thì cũng bị bắn, mà đất nước ai lại chứa chấp bọn phản phúc, biết đâu sau này lại đổi chủ một lần nữaTheo t nghĩ là ổng ko biết nên ko khai, mà khai láo thì dễ bị bắn , tốt nhất là ko khai![]()
Xàm này nhiều thằng sống ở thời bình nên coi thường quá, ai nói ra gì cũng nghĩ xlÔng cậu của tao là tình báo ở SG này. Lính của ổng bị bắt làm lộ nên tóm ổng luôn.
Nói chung là đánh không còn cc gì hết, đủ kiểu vì nó có chỉ điểm báo chức vụ của ổng. Ổng không khai nên được vào biệt giam ở suốt đến ngày giải phóng. Nhưng tụi Mỹ còn để lại hồ sơ nguỵ tao chứng cứ ổng đầu hàng. Chính việc này mới làm ổng đau lòng nhất vì các đồng chí của mình lại nghi ngờ và giám sát mình.
Nhưng mà ổng may mắn là lúc làm nhiệm vụ thì tổ chức giao cho ổng cưới bà tiểu thư đại gia. Bả cũng làm chi hội trưởng phụ nữ, được cấp súng. Nhờ vậy sau 75 nhà bả còn nguyên, không ai dám vào tịch thu chiếm nhà gì hết. Bà mợ đón ông cậu về sống, nói chung là cực kỳ thoải mái vì vừa là ******** vừa tư sản. Nghe kể lại 2 ông bà chạy vespa đưa nhau đi chơi rất lãng mạn. Đến khoảng 1998 mới được đồng đội trong tù làm chứng là ổng không hề khai, khôi phục danh dự và được đi họp cựu chiến binh. Ổng là người duy nhất đi bằng xe hơi, còn lại đồng đội cuốc xe đạp, may lắm có xe máy. Gần về cuối đời thì mất trí nhớ do bị đánh nhiều quá. Ổng mơ sảng toàn kể bị đánh thế nào, nghe người nhà kể lại mà thấy ớn luôn. Lúc còn minh mẫn thì ổng không kể gì cả, vì ổng nói lúc đó quá đau đớn, không muốn nhắc lại nữa.
Lúc ổng mất và đưa tang từ HCM xuống Bình Dương, các đồng đội và chính quyền ra đón đông kẹt đường luôn. Ổng hoạt động ở BD, nhắc biệt danh của ổng thì dân cố cựu ai cũng biết.
Địt mẹ mày là người chiến sĩ cand, lực lượng bảo vệ đảng và nhà nước mà lại phát biểu như bọn 3que thế à.T cũng khâm phục tất cả mọi ng đã tin vào đám lộn xào đó
T là ng trong cuộc nên t hiểu rõ, và t k muốn hình ảnh đẹp của t bị bôi xấu vì 1 đám nhỏ trong đó, chứ 96,69% còn lại vẫn là ng tốtĐịt mẹ mày là người chiến sĩ cand, lực lượng bảo vệ đảng và nhà nước mà lại phát biểu như bọn 3que thế à.
Hay là mày đc bọn việt tân cài vào nhằm phá hoại hình ảnh của lực lượng![]()
Tao tin 96,69% anh em chiến sĩ là người tốt. Cũng như tao tin tưởng đồng chí trưởng phòng nào đó đã phát biểu 100% csgt ko ăn hối lộ là sự thật vậy.T là ng trong cuộc nên t hiểu rõ, và t k muốn hình ảnh đẹp của t bị bôi xấu vì 1 đám nhỏ trong đó, chứ 96,69% còn lại vẫn là ng tốt
có lẽ là bọn này đéo biết gì thật, nên đánh đập dã man cũng không biết gì mà khai báo. xem phim tài liệu thấy cán bộ toàn bịt kín mặt đi họp.T thì éo bôi nhọ gì đâu, nhưng mà cưa tới lần thứ 3, là dễ đầu hàng lắm.
Trong quá trình bị bắt giam, chúng dùng đủ mọi đòn tra tấn dã man để nhằm khai thác thông tin từ ông. “6 lần cưa chân của giặc Mỹ khiến tôi không thể nào quên được. Để bắt đầu cho việc hành hình tôi, chúng trói chặt tôi lên chiếc bàn rồi bẻ gãy hai ngón chân út khiến tôi đau đến tận tim”, ông Thương kể lại trong một lần gặp PV.
Sau đó, chúng bắt đầu dụ dỗ ông nhưng đáp trả lại những câu hỏi của chúng, ông chỉ im lặng và nhận mình là Nguyễn Trường Hân, là lính đào ngũ chứ không phải Nguyễn Văn Thương - Tổ trưởng Giao liên tình báo miền Nam như lời tên phản quốc Chiến Cá chỉ điểm. Tiếp đó, cứ cách mấy ngày chúng lại đến thẩm vấn ông và lần lượt 10 ngón chân của ông đều bị đập nát. Khi bẻ xong 10 ngón chân chúng dùng gậy đập nát hai bàn chân để ông không thể tiếp tục làm tình báo.
Dù nhiều lần chết đi sống lại, nhưng ông vẫn chịu đựng vì một niềm tin vào Đảng. “Chỉ cần tôi khai ra nhiều cơ sở bí mật của quân ta sẽ bị bại lộ và việc đó hoàn toàn bất lợi. Tôi thà chết chứ nhất định không hợp tác với giặc, không bao giờ bán nước”, ông Thương khẳng định khi còn sống.
Khi các vết thương ở bàn chân chưa lành, ông tiếp tục bị quân Mỹ cưa chân. Mỗi lần, bọn chúng cưa một đoạn, chúng cưa lúc bằng gang tay, khi thì chỉ vài xăng ti mét, khi thì một đoạn.
“Trong nhiều ngày, chúng đã cưa chân tôi 6 lần và đây là quãng thời gian đau đớn khủng khiếp nhất. Mỗi lần chuẩn bị cưa, chúng lại áp dụng nhiều thủ đoạn tra tấn tâm lý kéo dài sự căng thẳng, kéo dài sự đau đớn. Hết đánh lại cưa, cưa xong lại chữa trị cho lành, gần lành chúng lại cưa. Có đợt, cưa xong chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho bác sĩ Mỹ thực tập. Cứ như thế, chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn và cho đến lần thứ 6 thì tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân”, hồi ký ông Thương ghi lại.
Lòng can đảm và sự anh dũng của Thiếu tá Nguyễn Văn Thương đã khiến cho những tên đầu sỏ, “đồ tể” người Mỹ lúc đó phải thốt lên: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép”.
Sau khi dùng đủ các chiêu trò từ tâm lý đến tra tấn không đạt được kết quả, ông bị đưa về giam giữ tại trại giam Hố Nai. Trong tù, ông vẫn tiếp tục hoạt động, đấu tranh, viết truyền đơn nên bị chúng liệt vào dạng tù cấm cố, nhốt vào thùng sắt 3 tháng, nơi mà người tù bình thường khó chịu đựng nổi qua 15 ngày, rồi bị đày ra Côn Đảo. Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được thả tự do về đoàn tụ với gia đình với thân hình không còn lành lặn.
Xuân Nam
truyền thông phải đi theo hướng quân đich tàn ác dã man chứ mày. Còn bọn được cứu mà lấy oán báo ơn kiểu gì sau này cũng chịu quả báo.Bốc phét vãi lồn, đéo ai tra tấn bằng trò cưa chân cho mệt. Cưa đã khó lại còn phải giữ cho tù nhân không đột tử.
Vụ này tao đoán họ cưa chân để cứu sống ông này do vết thương hoại tử. Chứ tra tấn thì đầy cách hay và đau đớn ghê rợn hơn nhiều.
Nghiệp vụ đó ông. Việc cưa chân 6 lần, lại cụt từng khúc, chỉ việc giữ sống thôi để cưa tiếp đã khó rồiTại đéo có biện pháp nghiệp vụ thôi, thời đấy mà có thì khóc tiếng mán![]()