HXH

Vân Hà

Trâu lái đò

Hang Cắc Cớ​

Trời đất sinh ra đá một chòm
Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom
Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn
Luồng gió thông reo vỗ phập phòm…
( Thơ của người mà ai cũng biết)
 
Sửa lần cuối:

Động Hương tích​

Bày đặt kìa ai khéo khéo phòm,
Nứt ra một lỗ hỏm hòm hom.
Người quen cõi Phật chen chân xọc,
Kẻ lạ bầu tiên mỏi mắt dòm.
Giọt nước hữu tình rơi thánh thót,
Con thuyền vô trạo cúi lom khom.
Lâm tuyền quyến cả phồn hoa lại,
Rõ khéo trời già đến dở dom.
 

Cái quạt giấy 1​

Một lỗ sâu sâu mấy cũng vừa
,Duyên em dính dáng tự ngàn xưa
.Vành ra ba góc da còn thiếu,
Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa
Mát mặt anh hùng khi tắt gió,
Che đầu quân tử lúc sa mưa.
Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,
Phì phạch trong lòng đã sướng chưa ?
 

Quả Mít​

Thân em như quả mít trên cây
Da nó xù xì, múi nó dầy
Quân tử có thương thì đóng cọc,
Xin đừng mân mó, nhựa ra taỵ

Thiếu nữ ngủ ngày​

Mùa hè hây hẩy gió nồm đông,
Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng.
Lược trúc chải cài trên mái tóc,
Yếm đào trễ xuống dưới nương long
.Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,
Một lạch Đào nguyên nước chửa thông
.Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt
,Đi thì cũng dở, ở không xong.
 
Top