John Walton – ‘người anh em’ của quân nhân Việt Nam Cộng Hòa

Don Jong Un

Địt xong chạy
Vatican-City
John-Walton-1.jpg

John Walton, con trai nhà sáng lập Walmart, người lính Mỹ đến chiến đấu ở Việt Nam vì tự do.

Có những người sinh ra để nối nghiệp gia đình, có người chọn con đường dễ dàng, nhưng cũng có những người từ bỏ mọi tiện nghi vật chất để theo tiếng gọi lương tâm. John Walton là một người như thế.

Ông là con trai của Sam Walton, nhà sáng lập đế chế bán lẻ Walmart. Sinh trưởng trong một gia đình tỷ phú, lẽ ra John có thể sống đời nhung êm nệm ấm giữa học đường Ivy League và những cuộc thương lượng làm ăn trong phòng họp điều hòa như Donald Trump đương kim tổng thống Hoa Kỳ từng 5 lần trốn lính. Nhưng khi tiếng súng của Tết Mậu Thân 1968 vang vọng qua màn hình truyền hình màu, John rời bỏ giảng đường, gạt phăng ý kiến phản đối của người cha quyền lực để khoác lên mình bộ quân phục của Quân Lực Hoa Kỳ.


Ông từng nói: “Ở ký túc xá, người ta nói về chiến tranh nhiều lắm, nhưng tôi không nghĩ họ thật sự hiểu nó.” Và thế là ông tình nguyện nhập ngũ, xin vào đơn vị đặc nhiệm danh tiếng Green Berets – Lực Lượng Mũ Nồi Xanh – và được huấn luyện thành y tá chiến trường (Special Forces Medic).

Không dừng lại ở đó, John còn được điều về MACV-SOG, một đơn vị bí mật chuyên thực hiện những phi vụ cực kỳ nguy hiểm tại các vùng rừng núi hiểm trở của Việt Nam, Lào, và Campuchia.

Tại căn cứ Phú Bài, ông được biên chế vào toán trinh sát Spike Team Louisiana, chuyên thực hiện các phi vụ do thám và đánh phá hậu tuyến địch, đặc biệt ở thung lũng A Shau – nơi được mệnh danh là “lò lửa” của mặt trận miền Trung.

Ngày định mệnh của đời John đến vào mùng 3 Tháng Tám, năm 1968, trong một phi vụ do thám sâu trong lãnh địa của quân ******** Bắc Việt. Toán trinh sát sáu người của ông, do Wilbur “Pete” Boggs chỉ huy, bị phục kích. Một đồng đội hy sinh ngay tại chỗ, Boggs bị thương nặng, và Tom Cunningham, người lính truyền tin, bị đứt mất một chân.

Giữa làn đạn như vãi trấu, John lúc ấy là y tá chiến trường, bò sát đất để cấp cứu đồng đội, trong khi vẫn nổ súng chống trả đợt tấn công áp sát của đối phương. Khi Boggs không còn khả năng chỉ huy, John tiếp nhận quyền chỉ huy, sử dụng máy PRC-25 gọi phi vụ không kích gần như ngay trên đầu họ, chỉ cách vài trăm thước, điều vô cùng nguy hiểm nhưng đã bẻ gãy đợt xung phong của lính ********.


Khi cơ hội rút quân hé mở, một chiếc trực thăng H-34 “KingBee” của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa do Đại Úy Đinh Văn Thịnh lái, bất chấp mệnh lệnh, liều lĩnh hạ cánh ngay giữa lằn đạn để bốc toán quân Mỹ. John vừa đỡ đồng đội bị thương lên máy bay, vừa chống trả, trong khi đạn của lính ******** bắn xuyên thân máy.

Máy bay quá tải không thể cất cánh thẳng, Đại Úy Thịnh phải trượt xuống sườn đồi để lấy đà, rồi lạng lách qua tán rừng như phép màu để đưa cả toán về an toàn. Nhờ hành động dũng cảm ấy, John được tặng Huân Chương Sao Bạc (Silver Star) – danh hiệu cao quý thứ ba của Quân Đội Hoa Kỳ, với lời ca ngợi chính thức: “Vì lòng can đảm, bình tĩnh (cái đầu lạnh), và kỹ năng y khoa xuất sắc dưới hỏa lực địch.”

Nhưng với John, vinh quang không nằm ở huân chương. Ông từng nói với bạn bè rằng điều ông nhớ nhất không phải là chiến thắng, mà là một đồng đội đã không thể trở về.

Sự nghiệp và cái chết bi tráng: Sau khi xuất ngũ, John không chọn con đường trở thành doanh nhân như cha hay chú. Ông lặng lẽ sống cuộc đời phiêu lưu, trở thành phi công, nhà đầu tư cho công nghệ giáo dục, và đặc biệt say mê máy bay hạng nhẹ.

Trớ trêu thay, người từng sống sót qua địa ngục thung lũng A Shau lại thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay nhỏ vào ngày 27 Tháng Sáu năm 2005, tại Công Viên Quốc Gia Grand Teton, tiểu bang Wyoming. Ông mất ở tuổi 58, để lại một di sản không nằm trong bảng xếp hạng tài sản, mà là trong trái tim những người lính từng chiến đấu bên ông.

Lời tri ân từ Việt Nam Cộng Hòa

Với người dân miền Nam Việt Nam, sự hiện diện của những người lính Mỹ như John Walton là một hành động cao cả. Họ không đến để chiếm đất, đến không vì tài nguyên, mà vì một lý tưởng: tự do và ngăn chặn làn sóng ******** đang đe dọa cả Đông Nam Á.

John Walton, cũng như hàng chục ngàn chiến binh Mỹ khác, đã dấn thân vào một cuộc chiến không dễ biện minh, nhưng lòng quả cảm và nhân cách của họ vẫn luôn là ánh sáng soi rọi qua màn sương lịch sử.

Họ không phải là lính đánh thuê. Họ là người lính của tự do – từ Kansas, Texas, California – đã rời xa gia đình, người yêu, sự nghiệp, để sang một xứ sở xa lạ, chiến đấu và hy sinh vì tự do của người khác.

Có thể thế giới ngày nay nhìn cuộc chiến Việt Nam qua lăng kính chính trị, nhưng người dân miền Nam chưa bao giờ quên những cái tên như John Walton. Họ là người Mỹ đẹp nhất – những người không chỉ làm giàu bằng đô-la, mà làm vinh quang cho nước Mỹ bằng lòng can đảm.

Xin nghiêng mình tưởng nhớ John Walton – người con của đại gia đình Walton, nhưng hơn hết, là người anh em của những người lính Việt Nam Cộng Hòa trên tuyến đầu khốc liệt năm xưa.
 
Namky nào mượn . Xạo hả mày :)) Người Việt Nam đéo ai lại mượn ngoại bang xâm lược quê hương Việt Nam đâu :)
Namky đánh Mỹ hăng nhất đó chứ mà namky mượn Mỹ xâm lược Việt Nam :))
đáng tiếc là tất cả nhà sử học chuyên nghiệp trên cái quả đất này đều phản bác lại mầy! Troll ghẻ thì ra chỗ khác coi!
 

Có thể bạn quan tâm

Top