Mưa dột trên mái lá. Đêm mù mịt, gió rớt trên từng tán cây, xào xạc gãy rụng. Đêm lạnh ngắt, hồi đó, tao nghe mưa.
Rào rạt, gãy gọn, mưa rơi đều đều. Mưa tắt tiếng dế đêm, gột sạch bụi nắng ban trưa. Đây là khúc mưa Xã Hắc Dịch, Bà Rịa Vũng Tàu. Lúc đó tao chắc 8 tuổi
Mùi trà đặc quánh còn đọng lại, những lời giảng vì lẽ vô thường trôi qua tai. Hè tao hay được đưa về cái chỗ khỉ ho cò gáy đó; xung quanh toàn cây khoai mì thân cỏ cao hơn đầu; mùi cứt trâu ban sáng còn ngải tận trời đầy sao ban tối. Đó là một cái tịnh thất nhỏ, đêm nào cũng nghe tiếng kinh kệ.
Tao thường giải trí bằng nghe tiếng mưa; lẫn tiếng kinh kệ. Cái hòn đất nhỏ, tao xây lâu đài ban chiều chắc đã trôi mất rồi. Tao buồn đứt ruột. Mới trưa thôi, tao xây lâu đài bằng đất và sỏi, xây hào chống quân xâm lăng. tao cắm chiếc lá, tựa Khổng Minh gảy đàn, đẩy lui Tư Mã. tao xây nhiều lắm, cả đàn chó chạy quanh đòi giỡn, tao cũng mặc. Tổ mối cao cứng ngắc kia là tòa thành; t xây lâu đài điều kiến đen đánh chiếm. Tao là tướng Hy Lạp, t sẽ đánh cái tổ mối to đùng cứng ngắc cách đó không xa. Đó là tòa thành Troire.
Nhưng chiều đó trời nổi giông; tao cứ nằm đó nghe mưa, tiếc đứt ruột. Cái Lâu đài, ông Khổng Minh; Thành Troire….Rồi sẽ bị cuốn trôi.. Trôi mất. Lúc đó tao còn nhỏ lắm. Cứ đi học ở Sài Gòn, rồi hè lại về cái chốn này lấy âm thanh, mùi cỏ mùi phân trâu, cái rát của nắng, tiếng dế, bầy chó, đàn gà, cây điều mủ cứng… làm niềm vui.
Và nghe mưa.
Chục năm trước vào một ngạy không tên; Tao lại nghe mưa,nhưng lần này là tuổi Mười bảy,
Quên tiệt cái xóm quê ở hắc dịch. Tao lớn lên và biết tương tư, mưa rào sân trường cấp ba. Em ra đi, không, em chưa hề ra đi, vì tao chưa bao giờ ngỏ lời. Em nói, thôi nhé, ai kêu anh không nó!. Tao đứt cả tim gan. tao đi đàn đúm với bạn, qua nhà thi đấu PĐP chơi bóng, học đòi trà đá rồi thuốc lá. Nhưng khi Sài Gòn lên đèn, mưa rớt, tao chỉ biết trú mưa bên thềm Trương Định, rồi thẫn thờ.
Tình đầu như cái lâu đài năm ấy; nát bét sau cơn mưa.
Lại qua hơn mười năm nữa, tao quên nghe mưa.
Cho đến hôm nay, đèn đường vàng vọt, mưa gãy những sợi đen. tao ngồi một mình, đấu tranh với cái bệnh tật cố hữu trong đầu, với những tư tưởng nhàm chán.
Bỗng trời nổi mưa. Nhưng giờ đây, tiếng lộp độp nghe như tiếng cuộc sống thường nhật, cũng chẳng còn buồn hay vui.
Có chăng tự dưng chút kỷ niệm gần 20 năm lại thoáng qua trong đầu; đến rất tình cờ, mà không báo trước; như trời mưa bất chợt vậy.
Tao mở tủ lạnh, sạch trơn. Nhớ đã bỏ rượu rồi.
Mà tự dưng lòng như thiêu; như đốt.
Ngoài cửa; Mưa.
Rào rạt, gãy gọn, mưa rơi đều đều. Mưa tắt tiếng dế đêm, gột sạch bụi nắng ban trưa. Đây là khúc mưa Xã Hắc Dịch, Bà Rịa Vũng Tàu. Lúc đó tao chắc 8 tuổi
Mùi trà đặc quánh còn đọng lại, những lời giảng vì lẽ vô thường trôi qua tai. Hè tao hay được đưa về cái chỗ khỉ ho cò gáy đó; xung quanh toàn cây khoai mì thân cỏ cao hơn đầu; mùi cứt trâu ban sáng còn ngải tận trời đầy sao ban tối. Đó là một cái tịnh thất nhỏ, đêm nào cũng nghe tiếng kinh kệ.
Tao thường giải trí bằng nghe tiếng mưa; lẫn tiếng kinh kệ. Cái hòn đất nhỏ, tao xây lâu đài ban chiều chắc đã trôi mất rồi. Tao buồn đứt ruột. Mới trưa thôi, tao xây lâu đài bằng đất và sỏi, xây hào chống quân xâm lăng. tao cắm chiếc lá, tựa Khổng Minh gảy đàn, đẩy lui Tư Mã. tao xây nhiều lắm, cả đàn chó chạy quanh đòi giỡn, tao cũng mặc. Tổ mối cao cứng ngắc kia là tòa thành; t xây lâu đài điều kiến đen đánh chiếm. Tao là tướng Hy Lạp, t sẽ đánh cái tổ mối to đùng cứng ngắc cách đó không xa. Đó là tòa thành Troire.
Nhưng chiều đó trời nổi giông; tao cứ nằm đó nghe mưa, tiếc đứt ruột. Cái Lâu đài, ông Khổng Minh; Thành Troire….Rồi sẽ bị cuốn trôi.. Trôi mất. Lúc đó tao còn nhỏ lắm. Cứ đi học ở Sài Gòn, rồi hè lại về cái chốn này lấy âm thanh, mùi cỏ mùi phân trâu, cái rát của nắng, tiếng dế, bầy chó, đàn gà, cây điều mủ cứng… làm niềm vui.
Và nghe mưa.
Chục năm trước vào một ngạy không tên; Tao lại nghe mưa,nhưng lần này là tuổi Mười bảy,
Quên tiệt cái xóm quê ở hắc dịch. Tao lớn lên và biết tương tư, mưa rào sân trường cấp ba. Em ra đi, không, em chưa hề ra đi, vì tao chưa bao giờ ngỏ lời. Em nói, thôi nhé, ai kêu anh không nó!. Tao đứt cả tim gan. tao đi đàn đúm với bạn, qua nhà thi đấu PĐP chơi bóng, học đòi trà đá rồi thuốc lá. Nhưng khi Sài Gòn lên đèn, mưa rớt, tao chỉ biết trú mưa bên thềm Trương Định, rồi thẫn thờ.
Tình đầu như cái lâu đài năm ấy; nát bét sau cơn mưa.
Lại qua hơn mười năm nữa, tao quên nghe mưa.
Cho đến hôm nay, đèn đường vàng vọt, mưa gãy những sợi đen. tao ngồi một mình, đấu tranh với cái bệnh tật cố hữu trong đầu, với những tư tưởng nhàm chán.
Bỗng trời nổi mưa. Nhưng giờ đây, tiếng lộp độp nghe như tiếng cuộc sống thường nhật, cũng chẳng còn buồn hay vui.
Có chăng tự dưng chút kỷ niệm gần 20 năm lại thoáng qua trong đầu; đến rất tình cờ, mà không báo trước; như trời mưa bất chợt vậy.
Tao mở tủ lạnh, sạch trơn. Nhớ đã bỏ rượu rồi.
Mà tự dưng lòng như thiêu; như đốt.
Ngoài cửa; Mưa.