hariwon
Súng hết đạn
Nãy tao đi bộ trên con phố có ánh đèn sáng rọi, tiếng còi xe inh ỏi, dòng người cưỡi xe dạo phố làm cho lòng tao bồi hồi, nhớ về những buổi 8,9h tôi đi đón em Nyc tan làm về.
Cái câu: "Đẹp trai không bằng chai mặt" đúng 1 phần trong trường hợp này vì tao vừa đẹp trai lẫn chai cả cái mặt
Về cô Nyc: con gái truyền thống, ngoan, hiền, mặt có nét duyên, mình dáng dây, ít nói, yêu thích nghệ thuật.
Ngày đó em vừa đi học vừa đi làm, việc éo gì không chọn lại thích telesales.
Tao với em quen biết 1 thời gian rồi em ấy kb Fay buck trước, thấy cũng được nên tán luôn xem thế lào.
Em ấy hay đi làm tầm chiều bằng xe bus và cũng không kể cho tao rõ lịch trình giờ giấc đâu, nên tao hay đứng ngõ để đèo đi làm, thằng nào hay đợi gái chắc biết cảm giác này. Mặc dù khi thấy mình cũng tỏ vẻ ngại, tao phải bồi thêm mấy câu mới chịu lên xe, cảm giác chinh phục lúc đó rất thích thú. Rồi lúc em tan làm cũng ko cụ thể giờ giấc, đm toàn phải đậu con xe gần bến xe bus phục sẵn, đợi 30p-1h như cơm bữa.
Có những buổi ko đèo em đi làm nhưng đến giờ tao vẫn phục kích tại bến xe bus, đợi hơn 1h thấy lâu vkl nhắn tin hỏi thì em bảo chiều ốm nên về trước đó rồi, ịt mẹ nghĩ nó cay.
Ngày đó, tao cũng chịu khó mua những món quà nhỏ tặng em ấy, thích là tặng thôi, móc khóa con gấu xinh xinh mua ở cửa hàng méo gì của nhật, lâu không vào quên mợ rồi. Rồi đồ ăn nữa, đi làm về đói bỏ mẹ có ăn là ăn điểm cộng rồi.
Nghĩ lại thấy bản thân cũng rất hết mình khi yêu đương, đúng làm mưa dầm thấm lâu, em cũng thoải mái, mở lòng với tao hơn.
Tất nhiên câu chuyện đơn thuần chỉ là đưa đi đón về thì nó lại đơn điệu và phổ thông quá.
Em ấy ngày nào cũng kể với tao là có thằng này tán em ấy, rủ em ấy đi ăn, rủ em ấy đi cafe, rủ em ấy đi về nhà, 500 kiểu rủ, có thằng cùng xóm với em ấy rủ em đi về để nó đèo.
Đúng là đặc quyền khi có nhiều sự lựa chọn là phải kiêu 1 tí. Luôn bỏ ngỏ câu trả lời để mình phải bất an, địt mợ.
Con gái nó là thế, nhưng đứa khôn nó sẽ biết chọn chàng trai tốt nhất, cuối cùng vẫn là tao. Hihi.
Nhưng có vẻ từ đó mọi thứ thay đổi. Tao cho rằng mình trẻ người non dạ, muốn thứ gì phải đạt cho bằng được. Em ko phải người phù hợp với tao. Chưa bh tao muốn đi xa cùng em. Rồi cuối cùng thì đã thành nyc và rất hận tao.
Tuy nhiên, nhìn lại thấy mọi thứ đẹp và trong sáng, lòng tao cũng nhẹ nhõm hơn khi em sống tốt.
1 chút tâm sự ngày cuối tuần, chẳng phải dân kể chuyện nên nghĩ gì viết nấy thôi

Cái câu: "Đẹp trai không bằng chai mặt" đúng 1 phần trong trường hợp này vì tao vừa đẹp trai lẫn chai cả cái mặt
Về cô Nyc: con gái truyền thống, ngoan, hiền, mặt có nét duyên, mình dáng dây, ít nói, yêu thích nghệ thuật.
Ngày đó em vừa đi học vừa đi làm, việc éo gì không chọn lại thích telesales.
Tao với em quen biết 1 thời gian rồi em ấy kb Fay buck trước, thấy cũng được nên tán luôn xem thế lào.
Em ấy hay đi làm tầm chiều bằng xe bus và cũng không kể cho tao rõ lịch trình giờ giấc đâu, nên tao hay đứng ngõ để đèo đi làm, thằng nào hay đợi gái chắc biết cảm giác này. Mặc dù khi thấy mình cũng tỏ vẻ ngại, tao phải bồi thêm mấy câu mới chịu lên xe, cảm giác chinh phục lúc đó rất thích thú. Rồi lúc em tan làm cũng ko cụ thể giờ giấc, đm toàn phải đậu con xe gần bến xe bus phục sẵn, đợi 30p-1h như cơm bữa.
Có những buổi ko đèo em đi làm nhưng đến giờ tao vẫn phục kích tại bến xe bus, đợi hơn 1h thấy lâu vkl nhắn tin hỏi thì em bảo chiều ốm nên về trước đó rồi, ịt mẹ nghĩ nó cay.
Ngày đó, tao cũng chịu khó mua những món quà nhỏ tặng em ấy, thích là tặng thôi, móc khóa con gấu xinh xinh mua ở cửa hàng méo gì của nhật, lâu không vào quên mợ rồi. Rồi đồ ăn nữa, đi làm về đói bỏ mẹ có ăn là ăn điểm cộng rồi.
Nghĩ lại thấy bản thân cũng rất hết mình khi yêu đương, đúng làm mưa dầm thấm lâu, em cũng thoải mái, mở lòng với tao hơn.
Tất nhiên câu chuyện đơn thuần chỉ là đưa đi đón về thì nó lại đơn điệu và phổ thông quá.
Em ấy ngày nào cũng kể với tao là có thằng này tán em ấy, rủ em ấy đi ăn, rủ em ấy đi cafe, rủ em ấy đi về nhà, 500 kiểu rủ, có thằng cùng xóm với em ấy rủ em đi về để nó đèo.
Đúng là đặc quyền khi có nhiều sự lựa chọn là phải kiêu 1 tí. Luôn bỏ ngỏ câu trả lời để mình phải bất an, địt mợ.
Con gái nó là thế, nhưng đứa khôn nó sẽ biết chọn chàng trai tốt nhất, cuối cùng vẫn là tao. Hihi.
Nhưng có vẻ từ đó mọi thứ thay đổi. Tao cho rằng mình trẻ người non dạ, muốn thứ gì phải đạt cho bằng được. Em ko phải người phù hợp với tao. Chưa bh tao muốn đi xa cùng em. Rồi cuối cùng thì đã thành nyc và rất hận tao.
Tuy nhiên, nhìn lại thấy mọi thứ đẹp và trong sáng, lòng tao cũng nhẹ nhõm hơn khi em sống tốt.
1 chút tâm sự ngày cuối tuần, chẳng phải dân kể chuyện nên nghĩ gì viết nấy thôi

