Có Video 🌸Kẻ Đáng Sợ nhất là ...KẺ THÍCH HÀNH THIỆN🌸



🌸Nhân gian dùng "Thiện" để ban thưởng và dùng "Ác" để trừng phạt.

Họ say sưa trong việc phân định trắng đen.

Nhưng hãy nhớ...

Đa số những điều tồi tệ nhất trên đời này đều nhân danh lòng tốt mà ra.

Những cuộc chiến tranh đẫm máu nhất, những sự kìm kẹp gia đình ngột ngạt nhất, và cả những sự phán xét nghiệt ngã nhất... đều được thực hiện bởi những kẻ tự cho mình là "Thiện"

Một kẻ hành thiện vì sợ quả báo thực chất là một kẻ hèn nhát.

Một kẻ hành ác vì vô minh thực chất là một kẻ đáng thương.

Cả hai đều đang bị xích vào cái vòng lặp của cảm xúc và định kiến.

Tại sao lòng tốt lại đáng sợ?

Vì đằng sau nụ cười từ bi thường là một bản hợp đồng mua bán phước đức.

Họ làm thiện để được lên thiên đàng, để được tiếng thơm, hoặc để xoa dịu nỗi sợ bị trừng phạt.

Ác hữu hình: Dễ nhận diện, dễ đề phòng.

Thiện vô minh: Là thuốc độc bọc đường.

Nó khiến nạn nhân không thể phản kháng vì "họ đang làm điều tốt cho mình mà".

---
Bản chất của vũ trụ không có thiện hay ác, chỉ có sự Vận Hành

Một cơn bão quét qua san phẳng một ngôi làng là ác hay thiện?

Con hổ xé xác con nai là ác hay thiện?

Chúng chỉ đơn giản là đang thực hiện phận sự của mình.

Cái gọi là "Thiện" của con người thường chỉ là sự thỏa mãn cái tôi ích kỷ, và "Ác" là những gì đe dọa đến sự an toàn của cái tôi đó.

Bậc trí giả không nhìn vào hành vi, họ nhìn vào Động cơ và Quả tính.

Hãy nhìn vào ví dụ này:

"Một người mẹ đánh con đến bầm tím khi nó lỡ làm hỏng một món đồ vô giá...

Vậy người mẹ này là Thiện hay Ác?"

• Góc nhìn 1 (Phàm phu): Đó là ác. Là bạo hành, là sự mất kiểm soát của bản ngã, là tổn thương đứa trẻ.

• Góc nhìn 2 (Nghịch lý): Nếu món đồ đó là một "bài học" về sự cẩn trọng mà nếu không có nỗi đau thể xác, đứa trẻ sẽ không bao giờ ghi nhớ, dẫn đến những sai lầm chết người trong tương lai (như việc nghịch lửa hay chạm vào dây điện)?

Phải chăng vết bầm hôm nay là chiếc khiên bảo vệ mạng sống cho nó mai sau?

• Góc nhìn 3 : Người mẹ đánh con vì "tiếc của" (Tham) hay vì "muốn dạy dỗ"

Nếu là vì tiếc của, thì đó là Ác tính ẩn nấp dưới danh nghĩa dạy dỗ.

Nếu là vì đại nguyện giúp con thức tỉnh, đó là Nghịch hạnh của bậc Bồ Tát.
----
Để phân định rạch ròi, chúng ta phải quy chiếu về Kinh Kim Cang:

"Tất cả pháp hữu vi, như mộng huyễn bào ảnh".

Thiện và Ác chỉ có giá trị khi còn tồn tại "Cái Tôi" (Bản ngã).

Người mẹ đánh con hay người mẹ xoa dịu con, nếu vẫn làm vì cái tôi của mình, thì đều là nhân của luân hồi.

Trong Phật học, khái niệm cao hơn Thiện/Ác là Tịnh

Người tu hành chân chính không cố gắng làm việc Thiện để tích đức... đó là "Đại tham" về phước báo

Họ hành động dựa trên Trí tuệ thực tại.

Nếu cần đánh, họ sẽ đánh với tâm không giận dữ.

Nếu cần ôm, họ sẽ ôm với tâm không dính mắc.

Nếu cái Tôi đang tan biến, đó là Đạo.

Nếu cái Tôi đang phình to vì sự tự mãn đạo đức, thì đó chính là khởi đầu của Ma đạo.

Kẻ đáng sợ nhất là kẻ dùng việc thiện để xây dựng lâu đài cho bản ngã.

Còn bậc chân nhân hành thiện như một hơi thở tự nhiên - không cần phô trương, không cần ghi chép, và quan trọng nhất: Không cần phước đức.

Họ hành thiện vì đó là bản tính, không phải vì đó là một sự lựa chọn để "được lợi".

Khi bạn gặp một người hành thiện mà bạn không hề nhận ra họ đang làm điều tốt, đó mới chính là lúc bạn gặp được một vị Thánh.

-----
Vậy, bạn chọn làm một 'người tốt' trong mắt thế gian, hay chọn làm một kẻ xấu nhưng tâm bồ đề..?

🌸🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top