Liên lạc không được, tôi phóng xe đến tận nhà em. Ngập ngừng vài giây trước cánh cửa..."Chào cô, cháu là Nam bạn của Hà, cho cháu hỏi Hà có ở nhà không ạ. Hồi chiều cháu có hẹn bạn nhưng không thấy trả lời nên hơi lo, cô có thể cho cháu gặp Hà một chút đc không ạ, cháu cảm ơn..."
Tôi chuẩn bị trong đầu như thế và lấy hết dũng khí, chỉnh lại áo quần. Tôi hít một hơi thật sâu và ấn chuông .... Reng reng tiếng chuông vang lên đều đều. Nhưng không có ai trả lời, tôi đứng sượng trân cố gắng ấn thêm 1 vài lần nữa... Đáp lại tôi chỉ là tiếng con chó cảnh nhà em đang sủa vì thấy hơi người lạ....
Có lẽ tôi đã quá lụy, tự hỏi lòng tự trọng của mình ở đâu rồi mà phóng xe giữa tiết trời mưa gió của Đà Nẵng để gặp em. Nhưng tính của tôi là vậy, thích mọi thứ rõ ràng- tôi muốn làm chuyện này cho ra nhẽ...
Nếu em muốn dừng lại, tôi hoàn toàn đồng ý nhưng hãy gặp mặt trực tiếp một lần cuối!