Gã Họ Lê
Nghèo rớt mồng tơi
Cuốn theo bao nhiêu tâm tư rối bời, bao tiếc nuối bao dỡ dang là tâm trạng tao bây giờ, còn trước đây 3 tiếng là cả một vùng thung thướng. Để tau kể các mày nghe...
Trái đất tròn còn sài gòn thì nhỏ bé, việc cao sang ko dành cho phận thấp hèn, tao chạy xe ôm mười mấy năm mà chẳng mấy khi ế khách như hôm nay, đến 2h chiều mà điện thoại nổ chưa được 5 cuốc. Trong cái nắng cái gió thốc thẳng vào mặt thì có vị khách , tướng mạo anh tú băng nhanh qua con lộ.
- Đi không anh ?
- Đi chớ ! - 500 bao phòng ..à à ko, anh đi đâu ?!
- Bếnh xe miền tây ?!
- sáu chục anh ơi, anh ko đi thì đi bộ chứ khu này 5km nữa nhỏn mình tôi chạy xe ôm.
Cuộc ngã giá giữa hai con người chóng vánh trong giây lát, khi mà tàn thuốc còn chưa rơi xuống mặt nhựa đường đang bỏng rát.
Đường thì xa, người thì đông, chuyện bên tây lại qua tới bên tàu, từ chiến sự đến diễn biến hòa bình chốc chốc lại kéo họ lại gần nhau
- một gã xe ôm và một tay chuyên bán cức ,
Hóa ra nhờ thế mới nhận ra nhau là thành diên của Xamvn.
Không hẹn mà gặp, chưa quen mà tưởng tình thân, xe anh chưa chạy thì đôi ta mời nhau cốc nước .
Cũng chẳng phải ở hầm rượu cao sang, nơi ng ta mời nhau chai Vang bú điếu sì gà, chỉ là quán nước nhỏ cạnh bến xe miền tây. Đơn sơ mộc mạc, một trà một phê cũng làm cho một canh giờ trôi đi tích tắt. Mối thâm tình vô hình đc thắt chặc, rồi từ đây sẽ nảy nở đơm hoa. Tri kỹ đôi khi chẳng ở đâu xa mà là quá xa. Mà có quan trọng nữa đâu cái chính là ta tìm thấy nhau trong guồng quay xe cộ ngập đường ngoài kia là tốt lắm rồi.
Câu chuyện của hai mảnh đời khốn khó cuốn phăng đi ba bốn ấm trà đá, nếu không vì tiếng chuông điện thoại xắp đến giờ xe chạy thì con mẹ chủ quán còn lèm bèm ác nữa. Nhưng thôi,
Phàm ở đời chỉ có gió trời và nước mưa là vô cùng chứ cuộc hội ngộ nào mà chả phải chia ly. Bạng đi tôi ở lại, cái bắt tay chào nhau ấm áp bao nhiêu thì buông tay ra lạnh lẻo đến từng thớ da. Quay đi bạng đã hòa mình vào dòng người nhốn nháo..để lại tôi cảm giác mất mát một thứ gì đó vô cùng. À...nhớ rồi,
@Chu Bá Bá ơi ! Cái đồng hồ rô-lếch pha ke của tôi có tuột vào tay bạn thì bạng giữ đó làm tin nhé, khi nào mình gặp lại tôi trả bạng tín nhẩn hột xoàn của bạn vô tình vướng lại trong tay tôi khi ta bắt tay chia ly. Nhé !!!
Trái đất tròn còn sài gòn thì nhỏ bé, việc cao sang ko dành cho phận thấp hèn, tao chạy xe ôm mười mấy năm mà chẳng mấy khi ế khách như hôm nay, đến 2h chiều mà điện thoại nổ chưa được 5 cuốc. Trong cái nắng cái gió thốc thẳng vào mặt thì có vị khách , tướng mạo anh tú băng nhanh qua con lộ.
- Đi không anh ?
- Đi chớ ! - 500 bao phòng ..à à ko, anh đi đâu ?!
- Bếnh xe miền tây ?!
- sáu chục anh ơi, anh ko đi thì đi bộ chứ khu này 5km nữa nhỏn mình tôi chạy xe ôm.
Cuộc ngã giá giữa hai con người chóng vánh trong giây lát, khi mà tàn thuốc còn chưa rơi xuống mặt nhựa đường đang bỏng rát.
Đường thì xa, người thì đông, chuyện bên tây lại qua tới bên tàu, từ chiến sự đến diễn biến hòa bình chốc chốc lại kéo họ lại gần nhau
- một gã xe ôm và một tay chuyên bán cức ,
Hóa ra nhờ thế mới nhận ra nhau là thành diên của Xamvn.
Không hẹn mà gặp, chưa quen mà tưởng tình thân, xe anh chưa chạy thì đôi ta mời nhau cốc nước .
Cũng chẳng phải ở hầm rượu cao sang, nơi ng ta mời nhau chai Vang bú điếu sì gà, chỉ là quán nước nhỏ cạnh bến xe miền tây. Đơn sơ mộc mạc, một trà một phê cũng làm cho một canh giờ trôi đi tích tắt. Mối thâm tình vô hình đc thắt chặc, rồi từ đây sẽ nảy nở đơm hoa. Tri kỹ đôi khi chẳng ở đâu xa mà là quá xa. Mà có quan trọng nữa đâu cái chính là ta tìm thấy nhau trong guồng quay xe cộ ngập đường ngoài kia là tốt lắm rồi.
Câu chuyện của hai mảnh đời khốn khó cuốn phăng đi ba bốn ấm trà đá, nếu không vì tiếng chuông điện thoại xắp đến giờ xe chạy thì con mẹ chủ quán còn lèm bèm ác nữa. Nhưng thôi,
Phàm ở đời chỉ có gió trời và nước mưa là vô cùng chứ cuộc hội ngộ nào mà chả phải chia ly. Bạng đi tôi ở lại, cái bắt tay chào nhau ấm áp bao nhiêu thì buông tay ra lạnh lẻo đến từng thớ da. Quay đi bạng đã hòa mình vào dòng người nhốn nháo..để lại tôi cảm giác mất mát một thứ gì đó vô cùng. À...nhớ rồi,
@Chu Bá Bá ơi ! Cái đồng hồ rô-lếch pha ke của tôi có tuột vào tay bạn thì bạng giữ đó làm tin nhé, khi nào mình gặp lại tôi trả bạng tín nhẩn hột xoàn của bạn vô tình vướng lại trong tay tôi khi ta bắt tay chia ly. Nhé !!!
