Có Video ☘️KHI CÁI TÔI NGÀY CÀNG LỚN THÌ TÂM MÌNH NGÀY CÀNG HẸP ĐI...!



🌸KHI CÁI TÔI NGÀY CÀNG LỚN THÌ TÂM MÌNH NGÀY CÀNG HẸP ĐI...!

“Con người chúng ta, sở dĩ phiền não không dứt, tâm không được thanh tịnh, chính là vì cái Ta cái Tôi quá lớn.

Hễ còn chấp cái Ta,

cái Tôi thì tâm lượng liền nhỏ hẹp.

Người khác nói một câu trái ý, trong lòng liên khó chịu

gặp một việc không vừa lòng, liền sinh oán hận.

Tất cả đều do cái Ngã này đang làm chủ.

Người học Phật,

điều quan trọng nhất không phải là học nhiều, biết nhiều, mà là buông xuống cái Ta, cái Tôi của chính mình.

Cái Ta càng lớn, thì tâm càng nhỏ

tâm càng nhỏ, thì phước báo càng mỏng,

trí tuệ cũng không thể khai mở.

Ngược lại, nếu thật sự buông được cái Ta, không còn chấp trước 'ta đúng, người sai', 'ta hơn, người kém,

thì tâm liền rộng lớn như hư không.

Tâm lượng rộng lớn thì dung nạp được tất cả.

Người khác có lỗi, ta có thể bao dung

người khác hủy báng, ta cũng không oán hận.

"Đây chính là công phu chân thật."

Khi tâm đã rộng, thì tự nhiên thanh tịnh

tâm thanh tịnh thì trí tuệ hiện tiền,

phước báo cũng theo đó mà tăng trưởng.

Cho nên, tu hành không phải là làm điều gì cao siêu,

mà chính là từng chút từng chút buông bỏ tự tư tự lợi,

buông bỏ danh văn lợi dưỡng, buông bỏ tham – sân – si mạn.

Buông được một phần, tâm liền rộng một phần

buông được hết, thì tâm chính là tâm của chư Phật,

rộng lớn vô biên, thanh tịnh, bình đẳng, giác."

Và ta nhận thấy rằng:

Không phải thể giới làm ta khổ mà là cái “Ta" cái " Tôi" đang làm khổ chính mình...!🌸
 
Sửa lần cuối:



🌸KHI CÁI TÔI NGÀY CÀNG LỚN THÌ TÂM MÌNH NGÀY CÀNG HẸP ĐI...!

“Con người chúng ta, sở dĩ phiền não không dứt, tâm không được thanh tịnh, chính là vì cái Ta cái Tôi quá lớn.

Hễ còn chấp cái Ta,

cái Tôi thì tâm lượng liền nhỏ hẹp.

Người khác nói một câu trái ý, trong lòng liên khó chịu

gặp một việc không vừa lòng, liền sinh oán hận.

Tất cả đều do cái Ngã này đang làm chủ.

Người học Phật,

điều quan trọng nhất không phải là học nhiều, biết nhiều, mà là buông xuống cái Ta, cái Tôi của chính mình.

Cái Ta càng lớn, thì tâm càng nhỏ

tâm càng nhỏ, thì phước báo càng mỏng,

trí tuệ cũng không thể khai mở.

Ngược lại, nếu thật sự buông được cái Ta, không còn chấp trước 'ta đúng, người sai', 'ta hơn, người kém,

thì tâm liền rộng lớn như hư không.

Tâm lượng rộng lớn thì dung nạp được tất cả.

Người khác có lỗi, ta có thể bao dung

người khác hủy báng, ta cũng không oán hận.

"Đây chính là công phu chân thật."

Khi tâm đã rộng, thì tự nhiên thanh tịnh

tâm thanh tịnh thì trí tuệ hiện tiền,

phước báo cũng theo đó mà tăng trưởng.

Cho nên, tu hành không phải là làm điều gì cao siêu,

mà chính là từng chút từng chút buông bỏ tự tư tự lợi,

buông bỏ danh văn lợi dưỡng, buông bỏ tham – sân – si mạn.

Buông được một phần, tâm liền rộng một phần

buông được hết, thì tâm chính là tâm của chư Phật,

rộng lớn vô biên, thanh tịnh, bình đẳng, giác."

Và ta nhận thấy rằng:

Không phải thể giới làm ta khổ mà là cái “Ta" cái " Tôi" đang làm khổ chính mình...!🌸
KHI CÁI Lồn CÀNG LỚN THÌ ĐẦU CÀNG HẸP ĐI...!

Đàn bà tụi mày, sở dĩ đầu óc lúc nào cũng bí bách, nghĩ đâu cũng ra CẶC, chính là vì cái “Lồn” nó to quá.

Hễ còn bị cái Lồn nó điều khiển,
thì não tự động thu nhỏ lại.

Đàn ông nói chuyện bình thường, tụi mày cũng liên tưởng đến sắp bị gài đụ.

Gặp thằng ngon nghẻ một chút là cái Lồn bắt cái đầu chạy kịch bản đụ.

Tất cả đều do cái… Lồn đang cầm lái.

Con đàn bà sống kiểu đó,

nó không phải là sống,
nó là bị cÁi Lồn dắt đi.

Cái Lồn càng lớn, thì não càng hẹp.

Não càng hẹp, thì suy nghĩ càng ngu.

Mà ngu rồi thì tự phá đời mình lúc nào không hay.

Ngược lại, con đàn bà nào biết kiểm soát cáI Lồn.

biết lúc nào nên khép, lúc nào nên dạng háng,

thì đầu óc nó bắt đầu rộng ra hơn cái Lồn

Không còn kiểu:

“Thằng này phải đụ”

“Cặc này phải thử”

“Chơi some là phải lao vào”

Mà thay vào đó là:

"Đụ có sướng không?”

“Cặc có vừa không?”

“Chơi lỗ đít có bị trĩ không?”

Lúc đó não mới gọi là nghĩ thay Lồn

Cặc thằng đó có ngon, mày vẫn bình thường.

Bố đường gạ đụ, mày vẫn tỉnh.

Không phải vì mày sợ,
mà vì mày không để cái Lồn dắt mũi.

Đây mới là bản lĩnh thật.

Khi đầu mày rộng ra,
thì tự nhiên Lồn mày bớt nứng lại.

Bớt nứng thì cái Lồn nó đỡ nát.

Lồn đỡ nát thì đỡ bị đời khinh bỉ.

Cho nên, kiểm soát cái Lồn không phải là chảnh chó,

mà là để khỏi thành HÀ THIÊN LỘN.

Bỏ được một cơn nứng,
đầu mày sáng thêm một chút.

Khép Lồn lại,
cuộc đời rộng mở hơn.

Con nào nào suốt ngày chỉ nghĩ bằng… cái Lồn.

thì thôi, khỏi nói nhiều.

Nó không khổ vì đời hành,

nó khổ vì chính cái Lồn của nó.

Và nhớ kỹ:

Không phải thế giới này làm bọn đà bà bây ngu,

mà là cái Lồn trong não bọn mày
đang dắt bọn mày đi như một con chó cái.
 
T
KHI CÁI LỒN CÀNG LỚN THÌ ĐẦU CÀNG HẸP ĐI...!

Đàn bà tụi mày, sở dĩ đầu óc lúc nào cũng bí bách, nghĩ đâu cũng ra CẶC, chính là vì cái “LỒN” nó to quá.

Hễ còn bị cái LỒN nó điều khiển,
thì não tự động thu nhỏ lại.

Đàn ông nói chuyện bình thường, tụi mày cũng liên tưởng đến sắp bị gài đụ.

Gặp thằng ngon nghẻ một chút là cái LỒN bắt cái đầu chạy kịch bản đụ.

Tất cả đều do cái… LỒN đang cầm lái.

Con đàn bà sống kiểu đó,

nó không phải là sống,
nó là bị cÁi LỒN dắt đi.

Cái LỒN càng lớn, thì não càng hẹp.

Não càng hẹp, thì suy nghĩ càng ngu.

Mà ngu rồi thì tự phá đời mình lúc nào không hay.

Ngược lại, con đàn bà nào biết kiểm soát cáI LỒN.

biết lúc nào nên khép, lúc nào nên dạng háng,

thì đầu óc nó bắt đầu rộng ra hơn cái LỒN

Không còn kiểu:

“Thằng này phải đụ”

“Cặc này phải thử”

“Chơi some là phải lao vào”

Mà thay vào đó là:

"Đụ có sướng không?”

“Cặc có vừa không?”

“Chơi lỗ đít có bị trĩ không?”

Lúc đó não mới gọi là nghĩ thay LỒN

Cặc thằng đó có ngon, mày vẫn bình thường.

Bố đường gạ đụ, mày vẫn tỉnh.

Không phải vì mày sợ,
mà vì mày không để cái LỒN dắt mũi.

Đây mới là bản lĩnh thật.

Khi đầu mày rộng ra,
thì tự nhiên LỒN mày bớt nứng lại.

Bớt nứng thì cái LỒN nó đỡ nát.

LỒN đỡ nát thì đỡ bị đời khinh bỉ.

Cho nên, kiểm soát cái LỒN không phải là chảnh chó,

mà là để khỏi thành HÀ THIÊN LỘN.

Bỏ được một cơn nứng,
đầu mày sáng thêm một chút.

Khép LỒN lại,
cuộc đời rộng mở hơn.

Con nào nào suốt ngày chỉ nghĩ bằng… cái LỒN.

thì thôi, khỏi nói nhiều.

Nó không khổ vì đời hành,

nó khổ vì chính cái LỒN của nó.

Và nhớ kỹ:

Không phải thế giới này làm bọn đà bà bây ngu,

mà là cái LỒN trong não bọn mày
đang dắt bọn mày đi như một con chó cái.
Tml
 

Có thể bạn quan tâm

Top