gozel000
Mai là mùng một
Tại Việt Nam, chúng ta đang chứng kiến một sự dịch chuyển ngân sách và quyền lực đáng báo động.
Khi kinh tế suy thoái, thay vì dồn lực cứu doanh nghiệp hay an sinh xã hội, người ta lại dồn tiền để xây dựng một "pháo đài" trị an khổng lồ. Sự mị dân bắt đầu từ việc đồng nhất khái niệm "bảo vệ chế độ" với "bảo vệ nhân dân".
Nhìn vào bảng phân bổ ngân sách quốc gia mỗi năm là thấy ngay sự thật phũ phàng. Số tiền chi cho bộ máy an ninh, công an luôn gấp nhiều lần so với y tế và giáo dục.
Trong khi bệnh viện công quá tải, bệnh nhân phải nằm gầm giường, trẻ em vùng cao thiếu phòng học... thì trụ sở công an các cấp mọc lên lộng lẫy, trang thiết bị trấn áp được mua sắm hiện đại nhất.
Đây chính là sự lạm phát của bộ máy quản lý: Chúng ta đang nuôi dưỡng một lực lượng không trực tiếp làm ra của cải, nhưng lại có quyền lực tuyệt đối lên những người đang đổ mồ hôi tạo ra GDP.
Sự cầm quyền của sắc phục đang biến mọi hoạt động dân sự thành đối tượng bị giám sát.
Từ cái định danh điện tử, hệ thống camera phủ khắp phố phường đến các đạo luật về an ninh mạng... tất cả được khoác lên chiếc áo "vì an toàn của bạn".
Nhưng thực chất, đó là cách để siết chặt sự phục tùng và dập tắt mọi tiếng nói phản biện từ trứng nước.
Ở một quốc gia mà "nói thật" về sự nghèo khổ hay bất cập chính sách có thể bị quy vào tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ", thì niềm tin của người dân chỉ còn là sự sợ hãi được ngụy trang.
Quyền lực trị an lấn sân sang cả "bát cơm" của doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Doanh nghiệp Việt vốn đã kiệt quệ vì lạm phát, nay còn phải đối mặt với một mê hồn trận các quy định hành chính mang tính áp đặt.
Từ những đợt thanh tra phòng cháy chữa cháy cực đoan đến các yệu cầu bảo mật thông tin mơ hổ, tất cả đều trở thành công cụ để gây áp lực hoặc tạo ra "chi phí bôi trơn".
Khi quyền hành pháp nằm quá nhiều trong tay lực lượng vũ trang, môi trường kinh doanh không còn sự minh bạch mà trở thành cuộc chơi của "quan hệ" và "phục tùng".
Sự mị dân còn nằm ở đội quân dư luận viên và hệ thống truyền thông một chiều.
Họ ra sức tô hồng những con số tăng trưởng ảo, dùng những câu chuyện đạo đức để lấp liếm cái túi rỗng của dân đen.
Khi một thanh niên lương 5-7 triệu bị đầu độc bởi những thông tin ngạo nghễ, họ quên mất rằng quyền lợi thực sự của mình (y tế rẻ, giáo dục chất lượng, tự do kinh doanh) đang bị tước đoạt để nuôi bộ máy quản trị bằng nỗi sợ.
Đỉnh cao của sự trị vì này không phải là làm cho dân giàu, mà là làm cho dân "ngoan" trong sự nghèo khó và thiếu thông tin.
Đoạn kết: Sự ổn định dự gộc là sự ổn định dễ vỡ Một nền kinh tế không the mệnh lệnh an ninh.
Khi người dân không còn niềm tin vào công lý, khi doanh nghiệp thấy mình chỉ là "con mồi" của bộ máy hành chính, thì cái lâu đài tăng trưởng 2 con số kia chỉ là một bức tranh vẽ trên cát.
Sự im lặng đáng sợ của Tết 2026 chính là minh chứng: Người dân không còn muốn nói, vì họ biết nói cũng chẳng ai nghe, và nghe rồi có khi lại... "mất tích".
Khi kinh tế suy thoái, thay vì dồn lực cứu doanh nghiệp hay an sinh xã hội, người ta lại dồn tiền để xây dựng một "pháo đài" trị an khổng lồ. Sự mị dân bắt đầu từ việc đồng nhất khái niệm "bảo vệ chế độ" với "bảo vệ nhân dân".
Nhìn vào bảng phân bổ ngân sách quốc gia mỗi năm là thấy ngay sự thật phũ phàng. Số tiền chi cho bộ máy an ninh, công an luôn gấp nhiều lần so với y tế và giáo dục.
Trong khi bệnh viện công quá tải, bệnh nhân phải nằm gầm giường, trẻ em vùng cao thiếu phòng học... thì trụ sở công an các cấp mọc lên lộng lẫy, trang thiết bị trấn áp được mua sắm hiện đại nhất.
Đây chính là sự lạm phát của bộ máy quản lý: Chúng ta đang nuôi dưỡng một lực lượng không trực tiếp làm ra của cải, nhưng lại có quyền lực tuyệt đối lên những người đang đổ mồ hôi tạo ra GDP.
Sự cầm quyền của sắc phục đang biến mọi hoạt động dân sự thành đối tượng bị giám sát.
Từ cái định danh điện tử, hệ thống camera phủ khắp phố phường đến các đạo luật về an ninh mạng... tất cả được khoác lên chiếc áo "vì an toàn của bạn".
Nhưng thực chất, đó là cách để siết chặt sự phục tùng và dập tắt mọi tiếng nói phản biện từ trứng nước.
Ở một quốc gia mà "nói thật" về sự nghèo khổ hay bất cập chính sách có thể bị quy vào tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ", thì niềm tin của người dân chỉ còn là sự sợ hãi được ngụy trang.
Quyền lực trị an lấn sân sang cả "bát cơm" của doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Doanh nghiệp Việt vốn đã kiệt quệ vì lạm phát, nay còn phải đối mặt với một mê hồn trận các quy định hành chính mang tính áp đặt.
Từ những đợt thanh tra phòng cháy chữa cháy cực đoan đến các yệu cầu bảo mật thông tin mơ hổ, tất cả đều trở thành công cụ để gây áp lực hoặc tạo ra "chi phí bôi trơn".
Khi quyền hành pháp nằm quá nhiều trong tay lực lượng vũ trang, môi trường kinh doanh không còn sự minh bạch mà trở thành cuộc chơi của "quan hệ" và "phục tùng".
Sự mị dân còn nằm ở đội quân dư luận viên và hệ thống truyền thông một chiều.
Họ ra sức tô hồng những con số tăng trưởng ảo, dùng những câu chuyện đạo đức để lấp liếm cái túi rỗng của dân đen.
Khi một thanh niên lương 5-7 triệu bị đầu độc bởi những thông tin ngạo nghễ, họ quên mất rằng quyền lợi thực sự của mình (y tế rẻ, giáo dục chất lượng, tự do kinh doanh) đang bị tước đoạt để nuôi bộ máy quản trị bằng nỗi sợ.
Hệ quả là một xã hội đang "chết lâm sàng" về mặt tư duy sáng tạo.
Ai cũng sợ sai, sợ bị mời "lên uống trà", sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Khi nỗi sợ lớn hơn khát vọng, người ta chọn cách sống hèn, sống giả tạo hoặc tìm đường ra đi.Ai cũng sợ sai, sợ bị mời "lên uống trà", sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Đỉnh cao của sự trị vì này không phải là làm cho dân giàu, mà là làm cho dân "ngoan" trong sự nghèo khó và thiếu thông tin.
Đoạn kết: Sự ổn định dự gộc là sự ổn định dễ vỡ Một nền kinh tế không the mệnh lệnh an ninh.
Khi người dân không còn niềm tin vào công lý, khi doanh nghiệp thấy mình chỉ là "con mồi" của bộ máy hành chính, thì cái lâu đài tăng trưởng 2 con số kia chỉ là một bức tranh vẽ trên cát.
Sự im lặng đáng sợ của Tết 2026 chính là minh chứng: Người dân không còn muốn nói, vì họ biết nói cũng chẳng ai nghe, và nghe rồi có khi lại... "mất tích".