Có Hình Khi quyền lực trong tay người điều hành, bỏ rơi những số phận thấp kém trong xã hội hiện đại.

gozel000

Mai là mùng một
Tại Việt Nam, chúng ta đang chứng kiến một sự dịch chuyển ngân sách và quyền lực đáng báo động.
Khi kinh tế suy thoái, thay vì dồn lực cứu doanh nghiệp hay an sinh xã hội, người ta lại dồn tiền để xây dựng một "pháo đài" trị an khổng lồ. Sự mị dân bắt đầu từ việc đồng nhất khái niệm "bảo vệ chế độ" với "bảo vệ nhân dân".
Nhìn vào bảng phân bổ ngân sách quốc gia mỗi năm là thấy ngay sự thật phũ phàng. Số tiền chi cho bộ máy an ninh, công an luôn gấp nhiều lần so với y tế và giáo dục.
Trong khi bệnh viện công quá tải, bệnh nhân phải nằm gầm giường, trẻ em vùng cao thiếu phòng học... thì trụ sở công an các cấp mọc lên lộng lẫy, trang thiết bị trấn áp được mua sắm hiện đại nhất.
Đây chính là sự lạm phát của bộ máy quản lý: Chúng ta đang nuôi dưỡng một lực lượng không trực tiếp làm ra của cải, nhưng lại có quyền lực tuyệt đối lên những người đang đổ mồ hôi tạo ra GDP.
Sự cầm quyền của sắc phục đang biến mọi hoạt động dân sự thành đối tượng bị giám sát.
Từ cái định danh điện tử, hệ thống camera phủ khắp phố phường đến các đạo luật về an ninh mạng... tất cả được khoác lên chiếc áo "vì an toàn của bạn".
Nhưng thực chất, đó là cách để siết chặt sự phục tùng và dập tắt mọi tiếng nói phản biện từ trứng nước.
Ở một quốc gia mà "nói thật" về sự nghèo khổ hay bất cập chính sách có thể bị quy vào tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ", thì niềm tin của người dân chỉ còn là sự sợ hãi được ngụy trang.
Quyền lực trị an lấn sân sang cả "bát cơm" của doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Doanh nghiệp Việt vốn đã kiệt quệ vì lạm phát, nay còn phải đối mặt với một mê hồn trận các quy định hành chính mang tính áp đặt.
Từ những đợt thanh tra phòng cháy chữa cháy cực đoan đến các yệu cầu bảo mật thông tin mơ hổ, tất cả đều trở thành công cụ để gây áp lực hoặc tạo ra "chi phí bôi trơn".
Khi quyền hành pháp nằm quá nhiều trong tay lực lượng vũ trang, môi trường kinh doanh không còn sự minh bạch mà trở thành cuộc chơi của "quan hệ" và "phục tùng".
Sự mị dân còn nằm ở đội quân dư luận viên và hệ thống truyền thông một chiều.
Họ ra sức tô hồng những con số tăng trưởng ảo, dùng những câu chuyện đạo đức để lấp liếm cái túi rỗng của dân đen.
Khi một thanh niên lương 5-7 triệu bị đầu độc bởi những thông tin ngạo nghễ, họ quên mất rằng quyền lợi thực sự của mình (y tế rẻ, giáo dục chất lượng, tự do kinh doanh) đang bị tước đoạt để nuôi bộ máy quản trị bằng nỗi sợ.
Hệ quả là một xã hội đang "chết lâm sàng" về mặt tư duy sáng tạo.
Ai cũng sợ sai, sợ bị mời "lên uống trà", sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Khi nỗi sợ lớn hơn khát vọng, người ta chọn cách sống hèn, sống giả tạo hoặc tìm đường ra đi.
Đỉnh cao của sự trị vì này không phải là làm cho dân giàu, mà là làm cho dân "ngoan" trong sự nghèo khó và thiếu thông tin.
Đoạn kết: Sự ổn định dự gộc là sự ổn định dễ vỡ Một nền kinh tế không the mệnh lệnh an ninh.
Khi người dân không còn niềm tin vào công lý, khi doanh nghiệp thấy mình chỉ là "con mồi" của bộ máy hành chính, thì cái lâu đài tăng trưởng 2 con số kia chỉ là một bức tranh vẽ trên cát.
Sự im lặng đáng sợ của Tết 2026 chính là minh chứng: Người dân không còn muốn nói, vì họ biết nói cũng chẳng ai nghe, và nghe rồi có khi lại... "mất tích".
image_202604024a6d0ec0d275665b9d7dbe1cd8d1d774.jpg
 
Hóng lũ súc vật bò đỏ + 47 vào phá thớt :vozvn (49):
Bài văn sặc mùi của 1 thằng phổng đạn, thơ thẩn lan man, éo cụ thể ra đc 1 luận điểm gì. Mât thời gian người đọc.
Có một ông đầu buồi, giẻ rách từng nói rằng "Nếu trao quyền tạo mưa cho người làm ô thì đừng mong có một ngày nắng.”
Dân đói thì phải mò đi kiếm ăn, chỉ cần cướp thức ăn của dân là được, cần đéo gì quan tâm chúng nó kiếm bằng cách nào
ytdown-com_youtube_media_hmtgyrhxkuq_001_480p-1-gif.3545155
 
Cho tao xin bảng phân bổ ngân sách quốc gia cái, bữa kiếm mà chỉ có bên súng dài nó có sách trắng chứ conan thiếu số lượng phải trả lương và ngân sách.
 
bên tây mấy đứa con nít có được học về chính trị không nhỉ. Nếu tụi nó không học thì làm sao mà biết mình thuộc phe nào nhỉ. Bên Mỹ có hai phe lận mà. Còn Việt Nam từ 25 đổ lại gần như mờ tịt về chính trị. Chỉ biết đảng đã cho ta một mùa xuân. Cô giáo dạy ******** khác với chế độ phong kiến, cái này nó còn quái thai hơn phong kiến. Phong Kiến là vua cha truyền ngôi, nên dù có một thằng tụi nó cũng chỉ ăn chơi đụ địt chứ nó không vơ vét nhiệm kỳ, ta không ăn thì thằng sao nó cũng ăn còn súc vật hơn
 
Tại Việt Nam, chúng ta đang chứng kiến một sự dịch chuyển ngân sách và quyền lực đáng báo động.
Khi kinh tế suy thoái, thay vì dồn lực cứu doanh nghiệp hay an sinh xã hội, người ta lại dồn tiền để xây dựng một "pháo đài" trị an khổng lồ. Sự mị dân bắt đầu từ việc đồng nhất khái niệm "bảo vệ chế độ" với "bảo vệ nhân dân".
Nhìn vào bảng phân bổ ngân sách quốc gia mỗi năm là thấy ngay sự thật phũ phàng. Số tiền chi cho bộ máy an ninh, công an luôn gấp nhiều lần so với y tế và giáo dục.
Trong khi bệnh viện công quá tải, bệnh nhân phải nằm gầm giường, trẻ em vùng cao thiếu phòng học... thì trụ sở công an các cấp mọc lên lộng lẫy, trang thiết bị trấn áp được mua sắm hiện đại nhất.
Đây chính là sự lạm phát của bộ máy quản lý: Chúng ta đang nuôi dưỡng một lực lượng không trực tiếp làm ra của cải, nhưng lại có quyền lực tuyệt đối lên những người đang đổ mồ hôi tạo ra GDP.
Sự cầm quyền của sắc phục đang biến mọi hoạt động dân sự thành đối tượng bị giám sát.
Từ cái định danh điện tử, hệ thống camera phủ khắp phố phường đến các đạo luật về an ninh mạng... tất cả được khoác lên chiếc áo "vì an toàn của bạn".
Nhưng thực chất, đó là cách để siết chặt sự phục tùng và dập tắt mọi tiếng nói phản biện từ trứng nước.
Ở một quốc gia mà "nói thật" về sự nghèo khổ hay bất cập chính sách có thể bị quy vào tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ", thì niềm tin của người dân chỉ còn là sự sợ hãi được ngụy trang.
Quyền lực trị an lấn sân sang cả "bát cơm" của doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Doanh nghiệp Việt vốn đã kiệt quệ vì lạm phát, nay còn phải đối mặt với một mê hồn trận các quy định hành chính mang tính áp đặt.
Từ những đợt thanh tra phòng cháy chữa cháy cực đoan đến các yệu cầu bảo mật thông tin mơ hổ, tất cả đều trở thành công cụ để gây áp lực hoặc tạo ra "chi phí bôi trơn".
Khi quyền hành pháp nằm quá nhiều trong tay lực lượng vũ trang, môi trường kinh doanh không còn sự minh bạch mà trở thành cuộc chơi của "quan hệ" và "phục tùng".
Sự mị dân còn nằm ở đội quân dư luận viên và hệ thống truyền thông một chiều.
Họ ra sức tô hồng những con số tăng trưởng ảo, dùng những câu chuyện đạo đức để lấp liếm cái túi rỗng của dân đen.
Khi một thanh niên lương 5-7 triệu bị đầu độc bởi những thông tin ngạo nghễ, họ quên mất rằng quyền lợi thực sự của mình (y tế rẻ, giáo dục chất lượng, tự do kinh doanh) đang bị tước đoạt để nuôi bộ máy quản trị bằng nỗi sợ.
Hệ quả là một xã hội đang "chết lâm sàng" về mặt tư duy sáng tạo.
Ai cũng sợ sai, sợ bị mời "lên uống trà", sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Khi nỗi sợ lớn hơn khát vọng, người ta chọn cách sống hèn, sống giả tạo hoặc tìm đường ra đi.
Đỉnh cao của sự trị vì này không phải là làm cho dân giàu, mà là làm cho dân "ngoan" trong sự nghèo khó và thiếu thông tin.
Đoạn kết: Sự ổn định dự gộc là sự ổn định dễ vỡ Một nền kinh tế không the mệnh lệnh an ninh.
Khi người dân không còn niềm tin vào công lý, khi doanh nghiệp thấy mình chỉ là "con mồi" của bộ máy hành chính, thì cái lâu đài tăng trưởng 2 con số kia chỉ là một bức tranh vẽ trên cát.
Sự im lặng đáng sợ của Tết 2026 chính là minh chứng: Người dân không còn muốn nói, vì họ biết nói cũng chẳng ai nghe, và nghe rồi có khi lại... "mất tích".
image_202604024a6d0ec0d275665b9d7dbe1cd8d1d774.jpg
Bọn thực dân phong kiến 2.0 cậy quyền, dựa vào luật đặt ra lệ, quy định để bòn rút hút máu dân một cách tinh vi và tàn nhẫn.
 
Tại Việt Nam, chúng ta đang chứng kiến một sự dịch chuyển ngân sách và quyền lực đáng báo động.
Khi kinh tế suy thoái, thay vì dồn lực cứu doanh nghiệp hay an sinh xã hội, người ta lại dồn tiền để xây dựng một "pháo đài" trị an khổng lồ. Sự mị dân bắt đầu từ việc đồng nhất khái niệm "bảo vệ chế độ" với "bảo vệ nhân dân".
Nhìn vào bảng phân bổ ngân sách quốc gia mỗi năm là thấy ngay sự thật phũ phàng. Số tiền chi cho bộ máy an ninh, công an luôn gấp nhiều lần so với y tế và giáo dục.
Trong khi bệnh viện công quá tải, bệnh nhân phải nằm gầm giường, trẻ em vùng cao thiếu phòng học... thì trụ sở công an các cấp mọc lên lộng lẫy, trang thiết bị trấn áp được mua sắm hiện đại nhất.
Đây chính là sự lạm phát của bộ máy quản lý: Chúng ta đang nuôi dưỡng một lực lượng không trực tiếp làm ra của cải, nhưng lại có quyền lực tuyệt đối lên những người đang đổ mồ hôi tạo ra GDP.
Sự cầm quyền của sắc phục đang biến mọi hoạt động dân sự thành đối tượng bị giám sát.
Từ cái định danh điện tử, hệ thống camera phủ khắp phố phường đến các đạo luật về an ninh mạng... tất cả được khoác lên chiếc áo "vì an toàn của bạn".
Nhưng thực chất, đó là cách để siết chặt sự phục tùng và dập tắt mọi tiếng nói phản biện từ trứng nước.
Ở một quốc gia mà "nói thật" về sự nghèo khổ hay bất cập chính sách có thể bị quy vào tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ", thì niềm tin của người dân chỉ còn là sự sợ hãi được ngụy trang.
Quyền lực trị an lấn sân sang cả "bát cơm" của doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Doanh nghiệp Việt vốn đã kiệt quệ vì lạm phát, nay còn phải đối mặt với một mê hồn trận các quy định hành chính mang tính áp đặt.
Từ những đợt thanh tra phòng cháy chữa cháy cực đoan đến các yệu cầu bảo mật thông tin mơ hổ, tất cả đều trở thành công cụ để gây áp lực hoặc tạo ra "chi phí bôi trơn".
Khi quyền hành pháp nằm quá nhiều trong tay lực lượng vũ trang, môi trường kinh doanh không còn sự minh bạch mà trở thành cuộc chơi của "quan hệ" và "phục tùng".
Sự mị dân còn nằm ở đội quân dư luận viên và hệ thống truyền thông một chiều.
Họ ra sức tô hồng những con số tăng trưởng ảo, dùng những câu chuyện đạo đức để lấp liếm cái túi rỗng của dân đen.
Khi một thanh niên lương 5-7 triệu bị đầu độc bởi những thông tin ngạo nghễ, họ quên mất rằng quyền lợi thực sự của mình (y tế rẻ, giáo dục chất lượng, tự do kinh doanh) đang bị tước đoạt để nuôi bộ máy quản trị bằng nỗi sợ.
Hệ quả là một xã hội đang "chết lâm sàng" về mặt tư duy sáng tạo.
Ai cũng sợ sai, sợ bị mời "lên uống trà", sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Khi nỗi sợ lớn hơn khát vọng, người ta chọn cách sống hèn, sống giả tạo hoặc tìm đường ra đi.
Đỉnh cao của sự trị vì này không phải là làm cho dân giàu, mà là làm cho dân "ngoan" trong sự nghèo khó và thiếu thông tin.
Đoạn kết: Sự ổn định dự gộc là sự ổn định dễ vỡ Một nền kinh tế không the mệnh lệnh an ninh.
Khi người dân không còn niềm tin vào công lý, khi doanh nghiệp thấy mình chỉ là "con mồi" của bộ máy hành chính, thì cái lâu đài tăng trưởng 2 con số kia chỉ là một bức tranh vẽ trên cát.
Sự im lặng đáng sợ của Tết 2026 chính là minh chứng: Người dân không còn muốn nói, vì họ biết nói cũng chẳng ai nghe, và nghe rồi có khi lại... "mất tích".
image_202604024a6d0ec0d275665b9d7dbe1cd8d1d774.jpg
cai trị nô lệ
 
bên tây mấy đứa con nít có được học về chính trị không nhỉ. Nếu tụi nó không học thì làm sao mà biết mình thuộc phe nào nhỉ. Bên Mỹ có hai phe lận mà. Còn Việt Nam từ 25 đổ lại gần như mờ tịt về chính trị. Chỉ biết đảng đã cho ta một mùa xuân. Cô giáo dạy ******** khác với chế độ phong kiến, cái này nó còn quái thai hơn phong kiến. Phong Kiến là vua cha truyền ngôi, nên dù có một thằng tụi nó cũng chỉ ăn chơi đụ địt chứ nó không vơ vét nhiệm kỳ, ta không ăn thì thằng sao nó cũng ăn còn súc vật hơn
nó đánh đồng 2 khái niệm yêu đảng và yêu nước gộp thành 1 thành ra đéo biết đâu và chỉ đc thông tin của 1 bên, còn thông tin đối lập thì nó gán 3/, cali hết.
 
Tại Việt Nam, chúng ta đang chứng kiến một sự dịch chuyển ngân sách và quyền lực đáng báo động.
Khi kinh tế suy thoái, thay vì dồn lực cứu doanh nghiệp hay an sinh xã hội, người ta lại dồn tiền để xây dựng một "pháo đài" trị an khổng lồ. Sự mị dân bắt đầu từ việc đồng nhất khái niệm "bảo vệ chế độ" với "bảo vệ nhân dân".
Nhìn vào bảng phân bổ ngân sách quốc gia mỗi năm là thấy ngay sự thật phũ phàng. Số tiền chi cho bộ máy an ninh, công an luôn gấp nhiều lần so với y tế và giáo dục.
Trong khi bệnh viện công quá tải, bệnh nhân phải nằm gầm giường, trẻ em vùng cao thiếu phòng học... thì trụ sở công an các cấp mọc lên lộng lẫy, trang thiết bị trấn áp được mua sắm hiện đại nhất.
Đây chính là sự lạm phát của bộ máy quản lý: Chúng ta đang nuôi dưỡng một lực lượng không trực tiếp làm ra của cải, nhưng lại có quyền lực tuyệt đối lên những người đang đổ mồ hôi tạo ra GDP.
Sự cầm quyền của sắc phục đang biến mọi hoạt động dân sự thành đối tượng bị giám sát.
Từ cái định danh điện tử, hệ thống camera phủ khắp phố phường đến các đạo luật về an ninh mạng... tất cả được khoác lên chiếc áo "vì an toàn của bạn".
Nhưng thực chất, đó là cách để siết chặt sự phục tùng và dập tắt mọi tiếng nói phản biện từ trứng nước.
Ở một quốc gia mà "nói thật" về sự nghèo khổ hay bất cập chính sách có thể bị quy vào tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ", thì niềm tin của người dân chỉ còn là sự sợ hãi được ngụy trang.
Quyền lực trị an lấn sân sang cả "bát cơm" của doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Doanh nghiệp Việt vốn đã kiệt quệ vì lạm phát, nay còn phải đối mặt với một mê hồn trận các quy định hành chính mang tính áp đặt.
Từ những đợt thanh tra phòng cháy chữa cháy cực đoan đến các yệu cầu bảo mật thông tin mơ hổ, tất cả đều trở thành công cụ để gây áp lực hoặc tạo ra "chi phí bôi trơn".
Khi quyền hành pháp nằm quá nhiều trong tay lực lượng vũ trang, môi trường kinh doanh không còn sự minh bạch mà trở thành cuộc chơi của "quan hệ" và "phục tùng".
Sự mị dân còn nằm ở đội quân dư luận viên và hệ thống truyền thông một chiều.
Họ ra sức tô hồng những con số tăng trưởng ảo, dùng những câu chuyện đạo đức để lấp liếm cái túi rỗng của dân đen.
Khi một thanh niên lương 5-7 triệu bị đầu độc bởi những thông tin ngạo nghễ, họ quên mất rằng quyền lợi thực sự của mình (y tế rẻ, giáo dục chất lượng, tự do kinh doanh) đang bị tước đoạt để nuôi bộ máy quản trị bằng nỗi sợ.
Hệ quả là một xã hội đang "chết lâm sàng" về mặt tư duy sáng tạo.
Ai cũng sợ sai, sợ bị mời "lên uống trà", sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Khi nỗi sợ lớn hơn khát vọng, người ta chọn cách sống hèn, sống giả tạo hoặc tìm đường ra đi.
Đỉnh cao của sự trị vì này không phải là làm cho dân giàu, mà là làm cho dân "ngoan" trong sự nghèo khó và thiếu thông tin.
Đoạn kết: Sự ổn định dự gộc là sự ổn định dễ vỡ Một nền kinh tế không the mệnh lệnh an ninh.
Khi người dân không còn niềm tin vào công lý, khi doanh nghiệp thấy mình chỉ là "con mồi" của bộ máy hành chính, thì cái lâu đài tăng trưởng 2 con số kia chỉ là một bức tranh vẽ trên cát.
Sự im lặng đáng sợ của Tết 2026 chính là minh chứng: Người dân không còn muốn nói, vì họ biết nói cũng chẳng ai nghe, và nghe rồi có khi lại... "mất tích".
image_202604024a6d0ec0d275665b9d7dbe1cd8d1d774.jpg
Chỉ có súng đạn mới dẹp tan được súng đạn
Số người chết phải lên đến hàng triệu khi biểu tình thì chắc có lẽ lũ súc vật mới thức tỉnh, thằng ỉa rặng có ba bốn mươi ngàn thôi
 
Tại Việt Nam, chúng ta đang chứng kiến một sự dịch chuyển ngân sách và quyền lực đáng báo động.
Khi kinh tế suy thoái, thay vì dồn lực cứu doanh nghiệp hay an sinh xã hội, người ta lại dồn tiền để xây dựng một "pháo đài" trị an khổng lồ. Sự mị dân bắt đầu từ việc đồng nhất khái niệm "bảo vệ chế độ" với "bảo vệ nhân dân".
Nhìn vào bảng phân bổ ngân sách quốc gia mỗi năm là thấy ngay sự thật phũ phàng. Số tiền chi cho bộ máy an ninh, công an luôn gấp nhiều lần so với y tế và giáo dục.
Trong khi bệnh viện công quá tải, bệnh nhân phải nằm gầm giường, trẻ em vùng cao thiếu phòng học... thì trụ sở công an các cấp mọc lên lộng lẫy, trang thiết bị trấn áp được mua sắm hiện đại nhất.
Đây chính là sự lạm phát của bộ máy quản lý: Chúng ta đang nuôi dưỡng một lực lượng không trực tiếp làm ra của cải, nhưng lại có quyền lực tuyệt đối lên những người đang đổ mồ hôi tạo ra GDP.
Sự cầm quyền của sắc phục đang biến mọi hoạt động dân sự thành đối tượng bị giám sát.
Từ cái định danh điện tử, hệ thống camera phủ khắp phố phường đến các đạo luật về an ninh mạng... tất cả được khoác lên chiếc áo "vì an toàn của bạn".
Nhưng thực chất, đó là cách để siết chặt sự phục tùng và dập tắt mọi tiếng nói phản biện từ trứng nước.
Ở một quốc gia mà "nói thật" về sự nghèo khổ hay bất cập chính sách có thể bị quy vào tội "lợi dụng quyền tự do dân chủ", thì niềm tin của người dân chỉ còn là sự sợ hãi được ngụy trang.
Quyền lực trị an lấn sân sang cả "bát cơm" của doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Doanh nghiệp Việt vốn đã kiệt quệ vì lạm phát, nay còn phải đối mặt với một mê hồn trận các quy định hành chính mang tính áp đặt.
Từ những đợt thanh tra phòng cháy chữa cháy cực đoan đến các yệu cầu bảo mật thông tin mơ hổ, tất cả đều trở thành công cụ để gây áp lực hoặc tạo ra "chi phí bôi trơn".
Khi quyền hành pháp nằm quá nhiều trong tay lực lượng vũ trang, môi trường kinh doanh không còn sự minh bạch mà trở thành cuộc chơi của "quan hệ" và "phục tùng".
Sự mị dân còn nằm ở đội quân dư luận viên và hệ thống truyền thông một chiều.
Họ ra sức tô hồng những con số tăng trưởng ảo, dùng những câu chuyện đạo đức để lấp liếm cái túi rỗng của dân đen.
Khi một thanh niên lương 5-7 triệu bị đầu độc bởi những thông tin ngạo nghễ, họ quên mất rằng quyền lợi thực sự của mình (y tế rẻ, giáo dục chất lượng, tự do kinh doanh) đang bị tước đoạt để nuôi bộ máy quản trị bằng nỗi sợ.
Hệ quả là một xã hội đang "chết lâm sàng" về mặt tư duy sáng tạo.
Ai cũng sợ sai, sợ bị mời "lên uống trà", sợ ảnh hưởng đến gia đình.
Khi nỗi sợ lớn hơn khát vọng, người ta chọn cách sống hèn, sống giả tạo hoặc tìm đường ra đi.
Đỉnh cao của sự trị vì này không phải là làm cho dân giàu, mà là làm cho dân "ngoan" trong sự nghèo khó và thiếu thông tin.
Đoạn kết: Sự ổn định dự gộc là sự ổn định dễ vỡ Một nền kinh tế không the mệnh lệnh an ninh.
Khi người dân không còn niềm tin vào công lý, khi doanh nghiệp thấy mình chỉ là "con mồi" của bộ máy hành chính, thì cái lâu đài tăng trưởng 2 con số kia chỉ là một bức tranh vẽ trên cát.
Sự im lặng đáng sợ của Tết 2026 chính là minh chứng: Người dân không còn muốn nói, vì họ biết nói cũng chẳng ai nghe, và nghe rồi có khi lại... "mất tích".
image_202604024a6d0ec0d275665b9d7dbe1cd8d1d774.jpg
thằng ngu này chắc chắn thuộc loại IQ thấp,nghèo ngu lười rồi, đầu tư tiền cho bọn nghèo ngu lười ham địt bóp là ném tiền qua cửa sổ, ô nhiễm môi trường, kéo lùi làm nghèo XH
 
thằng ngu này chắc chắn thuộc loại IQ thấp,nghèo ngu lười rồi, đầu tư tiền cho bọn nghèo ngu lười ham địt bóp là ném tiền qua cửa sổ, ô nhiễm môi trường, kéo lùi làm nghèo XH
Sao ai mày cũng chửi là ngu vậy, khi chính mày cũng không nhận ra cách viết này là của một chatAI?
Quay về với quan điểm của mày thì việc xây nhà hát, công viên, bảo tàng, đường đua F1, vài nghìn tỷ cho trâu bò xem là khôn à?
 
bên tây mấy đứa con nít có được học về chính trị không nhỉ. Nếu tụi nó không học thì làm sao mà biết mình thuộc phe nào nhỉ. Bên Mỹ có hai phe lận mà. Còn Việt Nam từ 25 đổ lại gần như mờ tịt về chính trị. Chỉ biết đảng đã cho ta một mùa xuân. Cô giáo dạy ******** khác với chế độ phong kiến, cái này nó còn quái thai hơn phong kiến. Phong Kiến là vua cha truyền ngôi, nên dù có một thằng tụi nó cũng chỉ ăn chơi đụ địt chứ nó không vơ vét nhiệm kỳ, ta không ăn thì thằng sao nó cũng ăn còn súc vật hơn
Có, chính trị là sinh mạng một nửa của họ, không chính trị cuộc đời sẽ biến mất.
 
Sao ai mày cũng chửi là ngu vậy, khi chính mày cũng không nhận ra cách viết này là của một chatAI?
Quay về với quan điểm của mày thì việc xây nhà hát, công viên, bảo tàng, đường đua F1, vài nghìn tỷ cho trâu bò xem là khôn à?
quan điểm của tao trước sau như 1, con người hơn súc vật ở chỗ có trí tuệ, hiến pháp phục vụ IQ cao, tận diệt IQ thấp, còn hiện tại thế giới là đội bọn ngu lên đầu, phục vụ cho lũ ngu, tận diệt IQ cao đi ngược với tiến hóa tự nhiên
 
quan điểm của tao trước sau như 1, con người hơn súc vật ở chỗ có trí tuệ, hiến pháp phục vụ IQ cao, tận diệt IQ thấp, còn hiện tại thế giới là đội bọn ngu lên đầu, phục vụ cho lũ ngu, tận diệt IQ cao đi ngược với tiến hóa tự nhiên
Tôi không tranh luận với bác nhưng bác hồ đã từng nói:

"Tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

 
Tôi không tranh luận với bác nhưng bác hồ đã từng nói:

"Tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

bớt xàm lờ đi mày ơi, bình đẳng cái shit mà bình đẳng, IQ thấp ko nên có quyền công dân, bầu cử, tự do ngôn luận, y tế ,giáo dục, sinh sản, kết hôn, ko thể để lũ ngu si óc chó lười nhác ngoi lên được, dân chủ kiểu Mỹ thực ra là dân ngu làm chủ, lấy thịt đè người, là mô hình chính trị quái thai dị dạng đi ngược với tự nhiên
 
quan điểm của tao trước sau như 1, con người hơn súc vật ở chỗ có trí tuệ, hiến pháp phục vụ IQ cao, tận diệt IQ thấp, còn hiện tại thế giới là đội bọn ngu lên đầu, phục vụ cho lũ ngu, tận diệt IQ cao đi ngược với tiến hóa tự nhiên
Mày có chắc con người hơn súc vật ở trí tuệ không? Hay ngược lại?
 
- Lứa sinh năm 9x như t thì bị coi là già nua và không tẩy não được nữa. Lứa học sinh cấp 3 thì đang bị nhồi sọ, không còn hy vọng gì đâu.

- Với lứa 9x đời đầu của t, những năm cấp 3 t không được dạy những nội dung liên quan đến chính trị, tư tưởng, đường lối của Đảng. Bắt đầu từ năm đầu đại học, sinh viên thuộc lứa của t mới được dạy những môn nhồi sọ chính trị, những môn này thuộc học phần bắt buộc.

- Một học sinh lớp 10 mà t tiếp xúc kể rằng nó đang được dạy những nội dung liên quan đến chính trị, những nội dung này nằm trong môn học Giáo dục Kinh tế và Pháp luật. Đứa này kể trường nó cho làm kiểm tra trắc nghiệm, t ghi lại một số câu trắc nghiệm như sau:
Chủ thể duy nhất và tối cao đối với Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là
A. Nhân dân B. Đảng C.ộ.n.g S.ả.n C. Mặt trận Tổ quốc D. Đoàn thanh niên

Quyền lực nhà nước Việt Nam được xác định bởi chính chủ thể duy nhất và tối cao của quyền lực nhân dân là thể hiện nguyên tắc nào trong tổ chức và hoạt động của nhà nước?
A. Tính thống nhất B. Tính phân chia C. Tính Đảng D. Tính quyền lực

Đảng giới thiệu các cán bộ công chức ưu tú để nhân dân xem xét và bầu vào các vị trí quan trọng bộ máy nhà nước là thể hiện nguyên tắc
A. đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng B. bầu cử có chỉ định C. dân chủ và tập trung D. phân cấp và phân chia quyền lực


Hiện nay một đứa trẻ 15-16 tuổi đã học những thứ như trên. Mười mấy năm trước, chỉ những sinh viên mới được dạy. Có lẽ giới cai trị nhận ra rằng nhồi sọ những thanh niên từ khi 18 tuổi là không hiệu quả lắm cho nên bây giờ họ áp dụng đối với học sinh lớp 10. Những khái niệm 'dân chủ và tập trung', 'tính Đảng', 'tính thống nhất' có phù hợp cho một đứa trẻ 15-16 tuổi tiếp thu? Đứa học sinh cũng ráng đánh trắc nghiệm cho qua môn chứ nó cũng đâu hiểu những khái niệm trên. Việc nhồi sọ một người từ sớm làm cho người đó đến khi trưởng thành sẽ phục tùng nhà cầm quyền, nhà cầm quyền làm gì sai trái thì người đó cũng không dám nêu ý kiến.
 
Mày có chắc con người hơn súc vật ở trí tuệ không? Hay ngược lại?
mày chắc chắn chưa kiểm tra IQ , hiệu năng não bộ đúng ko?? tao đang nghi ngờ mày thiểu năng trí tuệ quá
 

Có thể bạn quan tâm

Top