tiền , m còn hạnh phúc vì ngày mai mài còn bữa ăn , còn cái giường , còn cái nhà cho mài ngủ
có thể xã hội đã cho m sung sướng đến sinh tật , nhưng t nhìn ngoài kia vẫn còn người già và những đứa trẻ lang thang không biết ngày mai ra sao
t đi làm cũng đã hình dung ra công việc của mình ngày hôm nay là gì? đáng nhẽ cái đó phải mừng chứ nhỉ, nắm dc các đầu việc để giải quyết 1 cách nhanh nhất, có gì mà khổ?