Không đề

Concusocute

Tứ Phương Bất Bại
Tôi lê lết về nhà vào một buổi chiều thu gió lộng, bên đường lá bay xuống con tôi thì lê lết. Giá mà tôi đang ở nhà mình, giá mà tôi đang ở nhà. Tôi lẩm bẩm. Chén rượu sao mà vô tình tàn phá cái thân già nua rã rệu này. Tôi đi qua bao năm tháng gió mưa vẫn còn bước chân dài trong đêm, vậy mà chỉ một chén rượu đã làm tôi tay chậm, chân run, ngã khụy xuống trước cái sự thật trụi trần: đời là buồn nếu thua với đời. Đêm nay liệu tôi có về được đến nhà, tối tăm bao phủ và tôi thì thấy vô vọng. Gió rất lạnh tiễn đưa dây dưa kéo thả sợi hồn ra khỏi xác. Nhà vẫn là tổ ấm, phải về tới nhà, phải về tới nhà! Tôi cố lết!
 
Top