Không gửi ai

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Iran
Hôm nay tôi ăn cơm một mình và thấy ổn.
Không biết đó là trưởng thành hay là tôi đã quen với việc không cần ai ngồi đối diện nữa. Hai cái đó trông giống nhau lắm từ bên ngoài.
 
Tôi hay cười to ở chỗ đông người.
Không ai biết đó là vì tôi thích vui, hay vì tôi sợ nếu ngừng cười thì không biết mặt mình sẽ trông như thế nào.
 
Đêm nay trời không có gì đặc biệt.
Đó mới là vấn đề.
Tôi đang ổn theo cái cách mà "ổn" là từ duy nhất còn sót lại sau khi tất cả các từ khác đã ra đi.
Đèn vẫn bật. Không phải vì sợ tối, chỉ là chưa muốn kết thúc ngày hôm nay
 
Đây là một câu hỏi ngáo, người đặt câu hỏi đã không dùng não suy nghĩ trước khi gõ phím.

Vì không ai thừa nhận mình ngáo, cũng càng không giải thích, với câu hỏi trên, thường thì người ta trả lời bằng sự im lặng.
 
Người ta sợ chết vì mất đi tất cả.
Tôi thì đôi lúc sợ sống, vì sống là phải liên tục chọn. Mà mỗi lần chọn là một lần từ chối tất cả những phiên bản khác của mình có thể đã tồn tại.
Tôi đang giết bao nhiêu cái tôi mỗi ngày mà không hay.
 
Người ta sợ chết vì mất đi tất cả.
Tôi thì đôi lúc sợ sống, vì sống là phải liên tục chọn. Mà mỗi lần chọn là một lần từ chối tất cả những phiên bản khác của mình có thể đã tồn tại.
Tôi đang giết bao nhiêu cái tôi mỗi ngày mà không hay.
Kịch tính thế
 
Top