Cũng giống như việc hồi nãy trong lúc tao tách đôi đũa loại dùng một lần ra, nó ra một vết nứt không hoàn mỹ, tao không cay cú và không xem đó là điềm xấu, tao chỉ mỉm cười và nghĩ rằng : may quá, vũ trũ còn cho mình lựa chọn khác.
Tại sao phải áp đặt cuộc đời mình vào sự hoàn hảo rồi nghĩ rằng đó là điều tốt, trong khi bản thân vũ trụ còn đéo biết là nó tốt hay không, vũ trụ còn ko ngừng biến hoá ngày này qua ngày khác, còn con người thì vẽ ra bức tranh tĩnh về mọi thứ trong vũ trụ rồi bảo rằng : đẹp rồi, đừng vẽ thêm nét nào nữa.
Tại sao phải áp đặt cuộc đời mình vào sự hoàn hảo rồi nghĩ rằng đó là điều tốt, trong khi bản thân vũ trụ còn đéo biết là nó tốt hay không, vũ trụ còn ko ngừng biến hoá ngày này qua ngày khác, còn con người thì vẽ ra bức tranh tĩnh về mọi thứ trong vũ trụ rồi bảo rằng : đẹp rồi, đừng vẽ thêm nét nào nữa.
