Hồi xưa tao cũng tính sống độc thân, nhưng có 1 ông lão sống đơn thân gần nhà chết 2 ngày sau người dân mới biết để làm đám ma cho ông, nghe đâu cuối đời không ai chăm sóc, tính ông lại cao lãnh ko muốn nhờ vả ai, thời đó ko có điện thoại... Trước đó, Ông có nuôi 1 con chó vàng, nhưng khi sức khỏe không còn ổn nữa ông bán nó cho người trong xóm để có người chăm nó hộ. thi thoảng ông vẫn đi qua nhà đó và vứt ít thịt cho nó ăn.
Câu chuyện đó khiến tao nghiêm túc suy nghĩ về việc độc thân, vì khi trẻ khỏe độc thân có vẻ ổn, nhưng khi già thì lại là 1 lẽ khác.
Chúng mày không sống với ai từ khi còn trẻ, thì khi chúng mày về già chả có người xa lạ nào chịu đựng được sự ẩm ương của chúng mày, nên cơ hội lập gia đình có người chia sẻ cuộc sống chắc chỉ có khi chúng mày còn trẻ hoặc muộn nhất là tuổi trung niên.