Có Hình "Không nên tắm 2 lần trên 1 dòng sống" Theo tụi mày hiểu thì như thế nào ?

...
zmBQWS0GTO2ZyTEZ3IjVPg9cliD6ycEyTcxs8rWIDQVu0vmxxLPeYGdRop0O1awnGFTFgKo0znhyky9PHrewOCpC0GDORRrR0XYpOajNVCjCZWIBOybYZ7_lgLAJVGGs1MkhffYoVmzmdgVt8wjjisN1r6w9dIoHUH21p2sc7-PdbMoYfEQ
Tml nào đi tắm mà không đái đâu, đái rồi lặn xuống húp vào lại à. :big_smile:
 
1 lỗi sai k mắc lại 2 lần =)) dòng sông thì luôn chảy và mọi thứ luôn thay đổi
 
Chánh đạo nào sẽ khiến cho @Olineasdf thấu hiểu và chấp nhận cô đơn khi ác nghiệp simp lỏ quá lớn và luôn chực chờ.
Khó thay ! Khó thay !

Người không biết đạo thường không để ý phân biệt có bao nhiêu trường hợp mà sự thương mến có tính chất hoàn toàn khác nhau.

Nói gọn thì sự thương mến ai đó chỉ nằm trong hai trường hợp, do từ tâm hoặc do tham ái.

Nói chi tiết hơn thì có ba trường hợp thương hay yêu một người:
1- Bằng từ tâm.
2- Bằng tình cảm nam nữ.
3- Bằng thứ tình thân mà người đời cho là trong sạch nhưng thật ra cũng là một kiểu tham ái. Đó là thứ tình cảm giữa cha mẹ con cái, bạn bè, quyến thuộc, thậm chí thầy trò.

Kể cả những người Phật tử không học giáo lý cũng khó mà ngờ được rằng ngay đến những đối tượng thân thích trong gia đình hay bè bạn, ta cũng luôn thương mến họ bằng tham ái nhiều hơn là từ tâm, Có một khác biệt lớn giữa hai cách thương này.

-Thương bằng từ tâm trước hết không cần đến điều kiện, đối tượng ra sao ta cũng thương và khi họ không như ý ta muốn ta cũng không thất vọng.
-Còn sự tham ái thì ngược lại. Đó là thứ tình cảm cần đến điều kiện, luôn có tính cách trói buộc trong cách nghĩ áp đặt của mình, và khi đối tượng đó không được như ý mình nghĩ hoặc lúc mình không giữ được họ thì ta luôn bất mãn, ghen tuông hoặc đau khổ.

Đức Phật dạy rằng để không mắc nợ bữa ăn của các thí chủ cư sĩ, trước khi thọ thực vị tỳ kheo nên dành ra một tí thời gian tương đương với thời gian của một tróc tay để an trú từ tâm, Bữa ăn đó sẽ đem lại công đức lớn cho thí chủ, Đó là một kiểu đáp đền cho họ và bản thân vị tỳ kheo cũng thọ thực với tư cách của một người cho chứ không phải là một người nhận nữa.

Ta có thể nhìn thấy điều này rõ ràng hơn nữa qua việc sống gần với một người nhiều từ tâm, Khi thấy người ta mát mẻ, ta cũng dễ dàng mát mẻ theo, Mọi người khó lòng gay hấn, kiếm chuyện với một người lúc nào cũng tươi cười hồn nhiên và sẵn lòng giúp đỡ người khác. Dĩ nhiên ở đây chúng ta đang nói đến một người thật sự đang an trú trong từ tâm chứ không phải người giỏi diễn kịch.
 
Xin dừng lại khoảng chừng là 3s, tml làm gì có câu "không nên...1dòng sông". Cái câu của nó là "không ai tắm 2 lần trên 1 dòng sông", nghĩa sông luôn chảy và cùng một ví trí đó thì mày có tắm bao nhiêu lần thì nó cũng không phải là dòng sông đó nữa, vì nó luôn chuyển động, luôn chảy, luôn hoà trộn, không thể giữ nguyên bản cố định. Liên hệ thực tế thì mày có ngủ hoặc đang thức để nhìn hay làm một việc gì đó thì nó vẫn đag thay đổi, chuyển biến.
 
Khó thay ! Khó thay !

Người không biết đạo thường không để ý phân biệt có bao nhiêu trường hợp mà sự thương mến có tính chất hoàn toàn khác nhau.

Nói gọn thì sự thương mến ai đó chỉ nằm trong hai trường hợp, do từ tâm hoặc do tham ái.

Nói chi tiết hơn thì có ba trường hợp thương hay yêu một người:
1- Bằng từ tâm.
2- Bằng tình cảm nam nữ.
3- Bằng thứ tình thân mà người đời cho là trong sạch nhưng thật ra cũng là một kiểu tham ái. Đó là thứ tình cảm giữa cha mẹ con cái, bạn bè, quyến thuộc, thậm chí thầy trò.

Kể cả những người Phật tử không học giáo lý cũng khó mà ngờ được rằng ngay đến những đối tượng thân thích trong gia đình hay bè bạn, ta cũng luôn thương mến họ bằng tham ái nhiều hơn là từ tâm, Có một khác biệt lớn giữa hai cách thương này.

Thương bằng từ tâm trước hết không cần đến điều kiện, đối tượng ra sao ta cũng thương và khi họ không như ý ta muốn ta cũng không thất vọng. Còn sự tham ái thì ngược lại. Đó là thứ tình cảm cần đến điều kiện, luôn có tính cách trói buộc trong cách nghĩ áp đặt của mình, và khi đối tượng đó không được như ý mình nghĩ hoặc lúc mình không giữ được họ thì ta luôn bất mãn, ghen tuông hoặc đau khổ.

Đức Phật dạy rằng để không mắc nợ bữa ăn của các thí chủ cư sĩ, trước khi thọ thực vị tỳ kheo nên dành ra một tí thời gian tương đương với thời gian của một tróc tay để an trú từ tâm, Bữa ăn đó sẽ đem lại công đức lớn cho thí chủ, Đó là một kiểu đáp đền cho họ và bản thân vị tỳ kheo cũng thọ thực với tư cách của một người cho chứ không phải là một người nhận nữa.

Ta có thể nhìn thấy điều này rõ ràng hơn nữa qua việc sống gần với một người nhiều từ tâm, Khi thấy người ta mát mẻ, ta cũng dễ dàng mát mẻ theo, Mọi người khó lòng gay hấn, kiếm chuyện với một người lúc nào cũng tươi cười hồn nhiên và sẵn lòng giúp đỡ người khác. Dĩ nhiên ở đây chúng ta đang nói đến một người thật sự đang an trú trong từ tâm chứ không phải người giỏi diễn kịch.
Tant pis; je suis un bon acteur :vozvn (20)::vozvn (20)::vozvn (20):
 
Mấy actor giỏi; họ có khả năng nhập tâm và cảm nhận nhân vật từ script cực kỳ tốt…
Cứ như họ thật sự là nhân vật đó (method acting)
Dĩ nhiên, phải trả giá bằng việc, ảnh hưởng tâm lý sau những vai diễn quá thành công (nhập tâm quá).
Nhưng mà cái hay là: như thể họ sống được nhiều cuộc đời vậy
 
Mấy actor giỏi; họ có khả năng nhập tâm và cảm nhận nhân vật từ script cực kỳ tốt…
Cứ như họ thật sự là nhân vật đó (method acting)
Dĩ nhiên, phải trả giá bằng việc, ảnh hưởng tâm lý sau những vai diễn quá thành công (nhập tâm quá).
Nhưng mà cái hay là: như thể họ sống được nhiều cuộc đời vậy
Tao thấy mày cũng sống nhiều cuộc đời mà.
 
Mấy actor giỏi; họ có khả năng nhập tâm và cảm nhận nhân vật từ script cực kỳ tốt…
Cứ như họ thật sự là nhân vật đó (method acting)
Dĩ nhiên, phải trả giá bằng việc, ảnh hưởng tâm lý sau những vai diễn quá thành công (nhập tâm quá).
Nhưng mà cái hay là: như thể họ sống được nhiều cuộc đời vậy
Bạn nghĩ sao về Heath Ledger?
 
@saigonvip @dungdamchemnhau @TracyD
Dù tui làm giáo viên; nhưng mỗi tiết học là tui diễn 1 vai khác nhau…
Bọn học trò nó gặp nhiều vấn đề trong cuộc sống lắm;
Tình cảm, tâm lý….
Nên lâu lâu tui ôm luôn cái tâm trạng của tụi nó - I am a sensitive one
Khùng !
Quá thiếu Xả Ba La Mật @saigonvip
 
Mấy actor giỏi; họ có khả năng nhập tâm và cảm nhận nhân vật từ script cực kỳ tốt…
Cứ như họ thật sự là nhân vật đó (method acting)
Dĩ nhiên, phải trả giá bằng việc, ảnh hưởng tâm lý sau những vai diễn quá thành công (nhập tâm quá).
Nhưng mà cái hay là: như thể họ sống được nhiều cuộc đời vậy
Ảnh hưởng tâm lý chỉ là 1 phần nhỏ thôi vì họ biết cách dẫn dắt và kiểm soát tâm lý trong từng vai diễn. Sống được nhiều cuộc đời trong phim, đồng ý là nhiều trải nghiệm, nhưng chưa chắc là nhiều trải nghiệm đã tốt vì không phải cái nào cũng tích cực. Rồi cần nhiều thời gian để thoát vai, nhiều vai bị ám ảnh cần phải tìm bác sĩ tâm lý để chữa lành. Vai diễn màu hồng nhưng nếu cuộc sống họ đang màu đen và ngược lại thì khiến họ rơi vào trầm cảm,...
 
Top