Giờ đi Mỹ chắc chỉ còn đi diện đoàn tụ gia đình là nhanh ,cha mẹ bảo lãnh con cái , vk bảo lãnh ck là nhanh ,dạng vk ck khá nhiều ,mấy ông trong CTY t toàn đj ké vk dạng này , cơ mà 4x qua đó làm gì nhỉ ko có tiền,việc làm cũng méo thơm , bên Mĩ cạnh tranh công việc vp khá cao ,bạn t làm IT xong qua đó làm lính cứu hoả nghe bảo cũng đủ sống trả tiền thuê nhà ,ko dư
Như có kể ở trên, tao bị
shock tới nỗi suốt ba năm cấp III, tao đi học mà như
cái xác kô hồn, ko chơi với ai, cũng ko quan tâm ai nói gì làm gì. Có bận em gái (khá xinh) lớp bên thích tao, bật đèn xanh, mà tao cũng không thèm ngó ngàng tới, mặc kệ có đứa chê tao là bóng kín bóng lộ, etc.
Sau này lên đại học mới đỡ đỡ chút, phần vì tao bắt đầu sống xa gd (tao cố tình thi vào trường đh ở xa để có cớ dọn ra riêng). Nhưng gọi là đỡ thôi chứ tâm lý vẫn còn lấn cấn, không phục hồi 100% được. Mãi tới 10 năm sau (2013), tao mới hoàn toàn bình phục, do lúc đó bắt đầu ra trường đi làm, va chạm nhiều.
(Đó là lý do tại sao tao lấy nick là 2013, đánh dấu một năm với nhiều thay đổi, khởi đầu mới).
Tao ngộ ra là dù mình sống ở đâu thì mình cũng vẫn là mình, vẫn phải cố gắng học hành mới mong giỏi được. Bây giờ là thời đại internet, tài liệu trên mạng nhiều, ở đâu cũng
tiếp cận được, thực sự muốn học theo kiểu Mỹ cũng không khó, tài liệu tiếng Anh trên mạng đầy ra, phim ảnh truyện tranh English cũng vậy, gõ cái là có cả đống.
Bên cạnh đó, cty nước ngoài giờ cũng đầu tư vào VN nhiều, mở chi nhánh khắp nơi, nếu thực sự có trình, muốn làm cty Mỹ cũng không khó.
Tất nhiên, bấy nhiêu cũng chỉ là ngụy biện phần nào thôi. Vì ngoài việc ăn học và đi làm kiếm tiền ra, nước Mỹ còn có nhiều phúc lợi khác, mà người sống ở Đông Lào không bao giờ mơ thấy được.