roadster
Cái lồn nhăn nheo
HO sao rớt taGđ tao đi diện HO (ông già ngày xưa đi lính phe ông Thiệu), diện này rớt là rớt luôn, không có giống như diện bảo lãnh, có thể pv nhiều lần.
HO sao rớt taGđ tao đi diện HO (ông già ngày xưa đi lính phe ông Thiệu), diện này rớt là rớt luôn, không có giống như diện bảo lãnh, có thể pv nhiều lần.
t cũng phải mất 10 năm để chờ ra đó đứng xếp hàng22 năm trôi qua rồi (2003-2025). Mà mọi chuyện vẫn cứ như hôm qua, tiếc nuối vẫn còn đó.
Con đường Số 4 Lê Duẩn, vẫn luôn làm tao ám ảnh mỗi khi chạy Grab ngang qua.
Ông già nó đi cải tạo nhưng ko có giấy tờ chứng minh đi cải tạo, vì diện HO phải có lon Tá và phải đi cải tạo ít nhất 3 nămHO sao rớt ta
xhvn h sắp sập roi thì tao lại càng tiếc cho mày và gia đình22 năm trôi qua rồi (2003-2025). Mà mọi chuyện vẫn cứ như hôm qua, tiếc nuối vẫn còn đó.
Con đường Số 4 Lê Duẩn, vẫn luôn làm tao ám ảnh mỗi khi chạy Grab ngang qua.
mày giống tao vl, xưa t từng vô lãnh sự quán mĩ số 4 lê duẩn vào tận 2 lần nhưng điều rớt, dịt mẹ, mỗi lần đi ngang qua đó là ám ảnh, làm t cứ ngỡ ngày có lịch pv đứng tại đó sếp hàng vl22 năm trôi qua rồi (2003-2025). Mà mọi chuyện vẫn cứ như hôm qua, tiếc nuối vẫn còn đó.
Con đường Số 4 Lê Duẩn, vẫn luôn làm tao ám ảnh mỗi khi chạy Grab ngang qua.
chuột hiểuHôm nay là kỉ niệm đúng 20 năm ngày gd tao rớt...phỏng vấn đi Mỹ (lúc đó tao đang học cấp 3).
Sáng sớm, gd tao tới xếp hàng ở đsq Mỹ (giống hình minh họa), xếp hàng trước cả tiếng mới được vào trong đợi.
Lúc vào trong lãnh sự quán, trong phòng đợi cũng có khoảng 7-8 gđ. Tao nhớ lúc vào trong thấy phòng ốc sạch sẽ, cả phòng mát lạnh, giống như lạc vào thế giới khác vậy (do hồi đó VN mình còn nghèo).
Thường khi rớt thì họ sẽ tiễn ngay ra cửa, không cho nán lại, còn ai đậu thì họ sẽ giữ lại, chúc mừng và giải thích thêm về các thủ tục tiếp theo như khám sức khỏe, làm passport, etc.
Lúc vào pv, ông Mỹ trắng coi qua hồ sơ, hỏi gd tao rất nhiều câu. Sau cùng ổng gấp hồ sơ lại và nói một câu mà có lẽ suốt cuộc đời này tao không bao giờ quên: "Xin lỗi, rất tiếc hồ sơ của ông bà không đủ tiêu chuẩn định cư Mỹ".
Cả bầu trời như sụp đổ dưới chân.....
Đúng là một ngày không thể buồn hơn trong cuộc đời này. Lúc đi taxi về, ông taxi chắc cũng thấu hiểu cho tâm trạng khách đi xe, nên bật cái bài hát có mấy câu như sau: "Nhiều năm và nhiều năm sau nữa, có buồn cũng không buồn như hôm nay".
UPDATE 1
UPDATE 2
![]()

nó gắn đầy camera AI ở biên giới, vô thì trốn chui trốn nhũi, với đường vượt biên Mẽo có khi đánh đổi bằng mạng người đó chứ ko phải chỉ tiền ko đâuđéo cho thì ta vượt rào. dân 37 làm được chả lẽ mình k làm được
Tau coi phim tài liệu the last days in Vietnam vẫn nhớ câu nói của ông Đại sứ tuy mị dânmày giống tao vl, xưa t từng vô lãnh sự quán mĩ số 4 lê duẩn vào tận 2 lần nhưng điều rớt, dịt mẹ, mỗi lần đi ngang qua đó là ám ảnh, làm t cứ ngỡ ngày có lịch pv đứng tại đó sếp hàng vl
lúc vào trong lãnh sự, sau khi cất đồ, thấy nguyên lá cờ mĩ to đùng, nhìn cảm giác có j đó khó tả lắm
nghe hai phát đạn vụt qua tai véo vèo là giác ngộ thôi bạn đại bàng nì ihihinó gắn đầy camera AI ở biên giới, vô thì trốn chui trốn nhũi, với đường vượt biên Mẽo có khi đánh đổi bằng mạng người đó chứ ko phải chỉ tiền ko đâu
Tao vẫn vodka cho mày, nhưng câu trả lời này hoàn toàn không lay động được tao.T không biết tụi m trả lời thế nào chứ t và bạn bè t phỏng vấn theo diện bảo lãnh đều rất dễ dàng
- Tại sao anh muốn qua Mỹ: vì Mỹ là 1 nước đẹp và phát triển nhất thế giới cũng như là xứ sở tự do, bình đẳng . Tôi muốn qua Mỹ để sinh sống vì đây là nơi tốt nhất để tôi có 1 cuộc sống tốt đẹp cũng như đóng góp sức lao động của mình phát triển kinh tế Mỹ và hòa hợp các dân tộc của Mỹ
Hỏi t đúng 1 câu ấy xong nó cho đậu luôn. Nhưng m phải nói tiếng Anh cho lưu loát
Và t nhắc bây: thằng Pv bây chỉ là 1 thằng phụ, thằng chính là thằng coi qua camera hoặc tấm kiếng, nó là thằng xem thái độ của tụi bây. nếu thành khẩn thì nó cho qua thôi
Cóa khi teo mất 2 hòn dé nuôn đếy bẹng chuộtnghe hai phát đạn vụt qua tai véo vèo là giác ngộ thôi bạn đại bàng nì ihihi
cuối ngày còn nuốt được miếng cơm là còn mừng chứ không quan trọng sống ở đâu nữa, mấy nam nhân xạo bạn chó thì nhiều lắm ăhăhăCóa khi teo mất 2 hòn dé nuôn đếy bẹng chuột
Dạo lài coàn đàn ca sáo nhị hơm chuộtcuối ngày còn nuốt được miếng cơm là còn mừng chứ không quan trọng sống ở đâu nữa, mấy nam nhân xạo bạn chó thì nhiều lắm ăhăhă
Ông già mày có sĩ quan ko hay lính quèn?Cái đáng nói là chính ông già tao cũng không biết vụ này. Vì ở trong tù, đánh nhau xảy ra như cơm bữa, đâu ai nghĩ là bị lưu vào hồ sơ rồi đổi sang "án tù hình sự" đâu. Ổng tự tin là ổng có giấy nhập trại vào ra trại: 5 năm, như vậy là quá đủ tiêu chuẩn rồi.
Chỉ không hiểu tụi Mỹ xác minh khi nào mà lại biết vụ này.
không nuốt cơm được là nghe nhạc được rồi bạn đại bàng nhỉ, trèo rào tộc đại bằng không dễ như rào xàm uhuhuDạo lài coàn đàn ca sáo nhị hơm chuột
Nhên xàm nằm zùng zùng kín thôi chuộtkhông nuốt cơm được là nghe nhạc được rồi bạn đại bàng nhỉ, trèo rào tộc đại bằng không dễ như rào xàm uhuhu
Hôm nay là kỉ niệm đúng 20 năm ngày gd tao rớt...phỏng vấn đi Mỹ (lúc đó tao đang học cấp 3).
Sáng sớm, gd tao tới xếp hàng ở đsq Mỹ (giống hình minh họa), xếp hàng trước cả tiếng mới được vào trong đợi.
Lúc vào trong lãnh sự quán, trong phòng đợi cũng có khoảng 7-8 gđ. Tao nhớ lúc vào trong thấy phòng ốc sạch sẽ, cả phòng mát lạnh, giống như lạc vào thế giới khác vậy (do hồi đó VN mình còn nghèo).
Thường khi rớt thì họ sẽ tiễn ngay ra cửa, không cho nán lại, còn ai đậu thì họ sẽ giữ lại, chúc mừng và giải thích thêm về các thủ tục tiếp theo như khám sức khỏe, làm passport, etc.
Lúc vào pv, ông Mỹ trắng coi qua hồ sơ, hỏi gd tao rất nhiều câu. Sau cùng ổng gấp hồ sơ lại và nói một câu mà có lẽ suốt cuộc đời này tao không bao giờ quên: "Xin lỗi, rất tiếc hồ sơ của ông bà không đủ tiêu chuẩn định cư Mỹ".
Cả bầu trời như sụp đổ dưới chân.....
Đúng là một ngày không thể buồn hơn trong cuộc đời này. Lúc đi taxi về, ông taxi chắc cũng thấu hiểu cho tâm trạng khách đi xe, nên bật cái bài hát có mấy câu như sau: "Nhiều năm và nhiều năm sau nữa, có buồn cũng không buồn như hôm nay".
UPDATE 1
UPDATE 2
![]()
Mày có vấn đề đầu óc à đéo có tiền , trình độ thì nó nộp hồ sơ làm Lồn gì đi trèo mẹ rào cho nhanhtrình độ k có tiền đéo có thì nó chả k duyệt hồ sơ
vấn đề là chưa đủ tiêu chuẩn để định cư mỹ. thằng thớt cũng nói r đấyMày có vấn đề đầu óc à đéo có tiền , trình độ thì nó nộp hồ sơ làm lồn gì đi trèo mẹ rào cho nhanh
M đang ở SG hay Cali.Hôm nay là kỉ niệm đúng 20 năm ngày gd tao rớt...phỏng vấn đi Mỹ (lúc đó tao đang học cấp 3).
Sáng sớm, gd tao tới xếp hàng ở đsq Mỹ (giống hình minh họa), xếp hàng trước cả tiếng mới được vào trong đợi.
Lúc vào trong lãnh sự quán, trong phòng đợi cũng có khoảng 7-8 gđ. Tao nhớ lúc vào trong thấy phòng ốc sạch sẽ, cả phòng mát lạnh, giống như lạc vào thế giới khác vậy (do hồi đó VN mình còn nghèo).
Thường khi rớt thì họ sẽ tiễn ngay ra cửa, không cho nán lại, còn ai đậu thì họ sẽ giữ lại, chúc mừng và giải thích thêm về các thủ tục tiếp theo như khám sức khỏe, làm passport, etc.
Lúc vào pv, ông Mỹ trắng coi qua hồ sơ, hỏi gd tao rất nhiều câu. Sau cùng ổng gấp hồ sơ lại và nói một câu mà có lẽ suốt cuộc đời này tao không bao giờ quên: "Xin lỗi, rất tiếc hồ sơ của ông bà không đủ tiêu chuẩn định cư Mỹ".
Cả bầu trời như sụp đổ dưới chân.....
Đúng là một ngày không thể buồn hơn trong cuộc đời này. Lúc đi taxi về, ông taxi chắc cũng thấu hiểu cho tâm trạng khách đi xe, nên bật cái bài hát có mấy câu như sau: "Nhiều năm và nhiều năm sau nữa, có buồn cũng không buồn như hôm nay".
UPDATE 1
UPDATE 2
![]()