Có Video 🌸Kiếp này, viên mãn...

Trình Ca

Mai là mùng một


🌸Cuộc gặp gỡ tình thâm nhất trên thế gian này,

chẳng phải là khoảnh khắc đôi mắt chạm nhau,

mà là khi hai linh hồn trong tĩnh lặng đã nhận ra tần số quen thuộc của đối phương.

Tôi từng ngỡ rằng, cuộc đời là một chuyến độc hành huy hoàng.

Phải một mình băng qua đêm đen dài đằng đẵng,

phải tự tay băng bó những vết thương của chính mình,

phải trò chuyện với bản thân trong vô số buổi hoàng hôn lặng lẽ.

Tôi đã quen để những tâm sự ở chế độ im lặng, đem khát khao giấu kín tận biển sâu.

Cho đến khi bạn xuất hiện, như một tia sáng tìm thấy khe nứt.

Chúng ta chưa từng trải qua những dò xét cố ý,

cũng chẳng có quá trình mài giữa rườm rà.

Giống như hai cái cây mọc ở hai bờ xa cách, nhưng nơi sâu thẳm dưới lòng đất, rễ và mạch đã sớm âm thầm kết nối.

Bạn hiểu những "non sông" ẩn giấu giữa đôi mày tôi.

Tôi biết những "gió sương" giấu kín trong nụ cười của bạn.

Sự thấu hiểu đó không đơn thuần là biết về nhau, mà là sự cộng hưởng ở tầng sâu linh hồn.

Giống như hai dây đàn trên cùng một cây cổ cầm,

được ngón tay của định mệnh gảy lên, phát ra dư âm hài hòa và rung động.

Từ đó, tôi không còn là một hòn đảo cô độc.

Sự im lặng của tôi đã có người lắng nghe

nỗi vui buồn của tôi đã có nơi nương náu.

Khi linh hồn nhận ra nhau, ngay cả những ngày bình thường nhất cũng lấp lánh ánh sáng.

Chúng ta có thể hoàn thành một cuộc đối thoại bí mật giữa đám đông ồn ào chỉ bằng một ánh mắt

cũng có thể tận hưởng sự yên bình khi tâm hồn giao hòa trong sự tĩnh lặng dài lâu.

Bạn nói: "Tôi hiểu."

Tôi nói: "Bạn đây rồi."

Hai chữ đơn giản ấy đủ để thay cho ngàn lời vạn ý.

Thứ chúng ta sẻ chia không chỉ là phong cảnh trước mắt,

mà là tâm cảnh đằng sau phong cảnh ấy

thứ chúng ta trao đi không chỉ là tình thâm lúc này,

mà là sự tin tưởng và bộc bạch trọn vẹn dành cho linh hồn của đối phương.

Bạn đã nhìn thấy dáng vẻ chân thật nhất của tôi - cái tôi sau khi rũ bỏ mọi vai trò xã hội,

có chút vụng về,

có chút yếu đuối,

nhưng vẫn nguvên lòng vêu tha thiết thếgian này.

Và tôi cũng đã chạm tới được phần cốt lõi mềm mại nhất của bạn – một trái tim thuần khiết ẩn sau lớp vỏ bọc kiên cường,

vẫn luôn tin vào cổ tích và khát khao những cái ôm.

Sự thấu hiểu này, tựa như một vò rượu nồng.

Chưa uống đã say, nhấp nhẹ đã thấy ngọt ngào.

Nó khiến cõi hồng trần khô khan này trở thành chốn phong hoa tuyết nguyệt vô tận để chúng ta cùng nắm tay dạo bước.

Vì vậy, lòng tôi thường mang theo sự thành kính và biết ơn.

Thành kính trước sự huyền diệu của vận mệnh, khi đã bằng lòng đưa một linh hồn hòa hợp đến thế dẫn lối tới trước mặt tôi.

Biết ơn bạn đã đến không sớm cũng không muộn, dùngsự thấu hiểu của mình để làm trọn vẹn cuộc đời tôi.

Từ nay về sau, cõi hồng trần nhiễu nhương này đã có ý nghĩa để ta say đắm.

Tôi không còn sợ hãi những dâu bể nhân gian hay năm tháng dài đằng đẵng.

Bởi tôi biết, dù đi đến phương nào, dù ở trong hoàn cảnh nào, cũng có một linh hồn cùng tần số với mình, thắp sáng ngọn đèn trong tim tôi.

Chúng ta không cần lúc nào cũng phải kề cạnh bên nhau.

Bởi sợi dây liên kết giữa hai linh hồn đã vượt xa giới hạn của thời không.

Có bạn, thế giới bỗng trở nên dịu dàng

có bạn, tương lai bỗng đáng để mong chờ.

Nguyện cứ như thế, cùng linh hồn bạn nắm tay nhau, rảo bước giữa chốn nhân gian khói lửa này.

Biến những ngày bình thường thành thơ, khiến cõi hồng trần cuồn cuộn hóa thành lời ca.

Cho đến tận cùng thời gian, hai linh hồn tri kỷ vẫn có thể ngửa mặt nhìn bầu trời đầy sao, nhẹ nhàng thốt lên một câu:

Kiếp này, viên mãn...🌸
 



🌸Cuộc gặp gỡ tình thâm nhất trên thế gian này,

chẳng phải là khoảnh khắc đôi mắt chạm nhau,

mà là khi hai linh hồn trong tĩnh lặng đã nhận ra tần số quen thuộc của đối phương.

Tôi từng ngỡ rằng, cuộc đời là một chuyến độc hành huy hoàng.

Phải một mình băng qua đêm đen dài đằng đẵng,

phải tự tay băng bó những vết thương của chính mình,

phải trò chuyện với bản thân trong vô số buổi hoàng hôn lặng lẽ.

Tôi đã quen để những tâm sự ở chế độ im lặng, đem khát khao giấu kín tận biển sâu.

Cho đến khi bạn xuất hiện, như một tia sáng tìm thấy khe nứt.

Chúng ta chưa từng trải qua những dò xét cố ý,

cũng chẳng có quá trình mài giữa rườm rà.

Giống như hai cái cây mọc ở hai bờ xa cách, nhưng nơi sâu thẳm dưới lòng đất, rễ và mạch đã sớm âm thầm kết nối.

Bạn hiểu những "non sông" ẩn giấu giữa đôi mày tôi.

Tôi biết những "gió sương" giấu kín trong nụ cười của bạn.

Sự thấu hiểu đó không đơn thuần là biết về nhau, mà là sự cộng hưởng ở tầng sâu linh hồn.

Giống như hai dây đàn trên cùng một cây cổ cầm,

được ngón tay của định mệnh gảy lên, phát ra dư âm hài hòa và rung động.

Từ đó, tôi không còn là một hòn đảo cô độc.

Sự im lặng của tôi đã có người lắng nghe

nỗi vui buồn của tôi đã có nơi nương náu.

Khi linh hồn nhận ra nhau, ngay cả những ngày bình thường nhất cũng lấp lánh ánh sáng.

Chúng ta có thể hoàn thành một cuộc đối thoại bí mật giữa đám đông ồn ào chỉ bằng một ánh mắt

cũng có thể tận hưởng sự yên bình khi tâm hồn giao hòa trong sự tĩnh lặng dài lâu.

Bạn nói: "Tôi hiểu."

Tôi nói: "Bạn đây rồi."

Hai chữ đơn giản ấy đủ để thay cho ngàn lời vạn ý.

Thứ chúng ta sẻ chia không chỉ là phong cảnh trước mắt,

mà là tâm cảnh đằng sau phong cảnh ấy

thứ chúng ta trao đi không chỉ là tình thâm lúc này,

mà là sự tin tưởng và bộc bạch trọn vẹn dành cho linh hồn của đối phương.

Bạn đã nhìn thấy dáng vẻ chân thật nhất của tôi - cái tôi sau khi rũ bỏ mọi vai trò xã hội,

có chút vụng về,

có chút yếu đuối,

nhưng vẫn nguvên lòng vêu tha thiết thếgian này.

Và tôi cũng đã chạm tới được phần cốt lõi mềm mại nhất của bạn – một trái tim thuần khiết ẩn sau lớp vỏ bọc kiên cường,

vẫn luôn tin vào cổ tích và khát khao những cái ôm.

Sự thấu hiểu này, tựa như một vò rượu nồng.

Chưa uống đã say, nhấp nhẹ đã thấy ngọt ngào.

Nó khiến cõi hồng trần khô khan này trở thành chốn phong hoa tuyết nguyệt vô tận để chúng ta cùng nắm tay dạo bước.

Vì vậy, lòng tôi thường mang theo sự thành kính và biết ơn.

Thành kính trước sự huyền diệu của vận mệnh, khi đã bằng lòng đưa một linh hồn hòa hợp đến thế dẫn lối tới trước mặt tôi.

Biết ơn bạn đã đến không sớm cũng không muộn, dùngsự thấu hiểu của mình để làm trọn vẹn cuộc đời tôi.

Từ nay về sau, cõi hồng trần nhiễu nhương này đã có ý nghĩa để ta say đắm.

Tôi không còn sợ hãi những dâu bể nhân gian hay năm tháng dài đằng đẵng.

Bởi tôi biết, dù đi đến phương nào, dù ở trong hoàn cảnh nào, cũng có một linh hồn cùng tần số với mình, thắp sáng ngọn đèn trong tim tôi.

Chúng ta không cần lúc nào cũng phải kề cạnh bên nhau.

Bởi sợi dây liên kết giữa hai linh hồn đã vượt xa giới hạn của thời không.

Có bạn, thế giới bỗng trở nên dịu dàng

có bạn, tương lai bỗng đáng để mong chờ.

Nguyện cứ như thế, cùng linh hồn bạn nắm tay nhau, rảo bước giữa chốn nhân gian khói lửa này.

Biến những ngày bình thường thành thơ, khiến cõi hồng trần cuồn cuộn hóa thành lời ca.

Cho đến tận cùng thời gian, hai linh hồn tri kỷ vẫn có thể ngửa mặt nhìn bầu trời đầy sao, nhẹ nhàng thốt lên một câu:

Kiếp này, viên mãn...🌸
Dú to thế!
 

Có thể bạn quan tâm

Top