Kinh tế Cuba sa sút năm thứ 5 liên tiếp, thấy lối thoát cách 75km nhưng không dám thoát

Bộ trưởng Kinh tế Cuba Joaquín Alonso thừa nhận đất nước đang chìm trong cuộc khủng hoảng kéo dài, với 5 năm suy thoái liên tục và chưa có dấu hiệu phục hồi. Thiếu ngoại tệ, nợ nần chồng chất, lưới điện rệu rã và sản xuất đình đốn đang đẩy đảo quốc Caribe vào tình thế bế tắc.

Theo số liệu chính thức, GDP Cuba giảm thêm 1,1% trong năm 2023, nâng tổng mức sụt giảm lên gần 10% kể từ 2019. Với một đất nước vốn đã thiếu thốn hàng hóa và cơ sở hạ tầng xuống cấp, con số này chỉ xác nhận thực tế mà người dân đang phải trải qua hằng ngày: khủng hoảng không những kéo dài mà còn ngày càng trầm trọng hơn.

Bộ trưởng Joaquín Alonso nhấn mạnh Cuba đang phải đối mặt với “những điều kiện hết sức bất lợi”, trong đó có lệnh cấm vận siết chặt của Mỹ, sự giám sát gắt gao các dòng tài chính và rào cản thanh toán quốc tế. Điều này khiến nguồn thu ngoại tệ của Cuba giảm khoảng 30% trong vài năm qua, kéo theo thiếu hụt hàng loạt mặt hàng thiết yếu như lương thực, nhiên liệu, thuốc men và nguyên liệu sản xuất.


Kinh tế Cuba cực kì khó khăn




Kinh tế Cuba cực kì khó khăn



Khủng hoảng năng lượng trở thành điểm nghẽn lớn nhất

Hệ thống điện rệu rã là nơi phản ánh rõ nét nhất khó khăn hiện nay. Thiếu nhiên liệu và linh kiện đã gây ra tình trạng cắt điện hằng ngày, có khi kéo dài tới 16 giờ. Những đợt mất điện liên miên không chỉ làm đời sống người dân đảo lộn mà còn khiến năng suất lao động giảm mạnh, khoét sâu thêm sự bất mãn trong xã hội.

Sản xuất nông nghiệp, chăn nuôi và khai khoáng đã giảm tới 53,4% trong 5 năm qua, trong khi sản lượng công nghiệp giảm 23%. Các ngành vốn được coi là “trụ cột” của nền kinh tế giờ bị đẩy đến bờ vực. Bộ trưởng Alonso cho biết, chỉ tính từ đầu năm 2024 đến nay, nguồn thu ngoại tệ của Cuba đã giảm thêm 9% so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi nhập khẩu lại tăng 7% - một cán cân mất cân đối ngày càng nguy hiểm.

Gánh nặng nợ nần

Chính phủ Cuba chưa công bố số liệu nợ nước ngoài mới kể từ năm 2020, khi con số dừng ở mức 19,7 tỷ USD. Tuy nhiên, với việc nhập khẩu nhiều hơn xuất khẩu và ngành du lịch ì ạch, gánh nặng này chắc chắn đang tăng lên.

Sự phụ thuộc lớn vào hàng nhập khẩu trong khi không có khả năng thanh toán đã tạo thành vòng luẩn quẩn. Thiếu nguồn tín dụng quốc tế và không có đột phá trong xuất khẩu, Cuba gần như không có lựa chọn nào để thoát khỏi khủng hoảng.

Người dân vì thế tiếp tục sống trong cảnh thiếu thốn, vật lộn với lạm phát và mất điện triền miên. Như chính các lãnh đạo Cuba thừa nhận: con đường Xã Hội Chủ Nghĩa chưa thấy lối đi
 
Lý thuyết xã nghĩa tự bản thân nó đã đéo đúng, đéo áp dụng được vào thực tế

Đơn cử như lý thuyết phi thăng thừ tư bẩn lên xã nghĩa, chỉ cần tích luỹ tư bẩn đủ nhiều là được, nhưng tích luỹ tư bẩn cụ thể là tích luỹ cái gì? Số lượng bao nhiêu thì được gọi là đủ nhiều?

Trên thực tế, ngoại trừ mấy thằng to xác tài nguyên đầy đủ như Mẽo, Can, Ngú thì mấy thằng còn lại đéo thằng nào tự chủ tài nguyên hoàn toàn, thằng nào cũng phải đi nhập cả, nhưng muốn nhập thì phải có tiền cái đã, nhưng để có tiền thì phải tham gia thương mại, cái cơ bản của thương mại là phải nhập hàng từ thằng khác và xuất bán hàng cho nó, như vậy là đồng tiền phải xuất hiện, điều này đi ngược lại lý thuyết xã nghĩa nơi mà đồng tiền đéo tồn tại, nếu guồng quay này cứ tiếp diễn mãi thì khi nào mới tới được xã nghĩa?

Những thằng hiểu xã nghĩa nhất chỉ có 2 dạng:
1. Lợi dụng xã nghĩa để giành quyền lực và ăn trên đầu người dân
2. Phẻn đợm
 
Hình như trước năm 2000 Mỹ có chính sách chân ướt chân ráo bất kể người caba nào tới MỸ đều có quốc tịch.
Cách nhau có 150km gặp dân VN nó qua hết rồi
 
M cứ phản động, t đọc báo nhân dân nhé
 

Bộ trưởng Kinh tế Cuba Joaquín Alonso thừa nhận đất nước đang chìm trong cuộc khủng hoảng kéo dài, với 5 năm suy thoái liên tục và chưa có dấu hiệu phục hồi. Thiếu ngoại tệ, nợ nần chồng chất, lưới điện rệu rã và sản xuất đình đốn đang đẩy đảo quốc Caribe vào tình thế bế tắc.

Theo số liệu chính thức, GDP Cuba giảm thêm 1,1% trong năm 2023, nâng tổng mức sụt giảm lên gần 10% kể từ 2019. Với một đất nước vốn đã thiếu thốn hàng hóa và cơ sở hạ tầng xuống cấp, con số này chỉ xác nhận thực tế mà người dân đang phải trải qua hằng ngày: khủng hoảng không những kéo dài mà còn ngày càng trầm trọng hơn.

Bộ trưởng Joaquín Alonso nhấn mạnh Cuba đang phải đối mặt với “những điều kiện hết sức bất lợi”, trong đó có lệnh cấm vận siết chặt của Mỹ, sự giám sát gắt gao các dòng tài chính và rào cản thanh toán quốc tế. Điều này khiến nguồn thu ngoại tệ của Cuba giảm khoảng 30% trong vài năm qua, kéo theo thiếu hụt hàng loạt mặt hàng thiết yếu như lương thực, nhiên liệu, thuốc men và nguyên liệu sản xuất.


Kinh tế Cuba cực kì khó khăn




Kinh tế Cuba cực kì khó khăn



Khủng hoảng năng lượng trở thành điểm nghẽn lớn nhất

Hệ thống điện rệu rã là nơi phản ánh rõ nét nhất khó khăn hiện nay. Thiếu nhiên liệu và linh kiện đã gây ra tình trạng cắt điện hằng ngày, có khi kéo dài tới 16 giờ. Những đợt mất điện liên miên không chỉ làm đời sống người dân đảo lộn mà còn khiến năng suất lao động giảm mạnh, khoét sâu thêm sự bất mãn trong xã hội.

Sản xuất nông nghiệp, chăn nuôi và khai khoáng đã giảm tới 53,4% trong 5 năm qua, trong khi sản lượng công nghiệp giảm 23%. Các ngành vốn được coi là “trụ cột” của nền kinh tế giờ bị đẩy đến bờ vực. Bộ trưởng Alonso cho biết, chỉ tính từ đầu năm 2024 đến nay, nguồn thu ngoại tệ của Cuba đã giảm thêm 9% so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi nhập khẩu lại tăng 7% - một cán cân mất cân đối ngày càng nguy hiểm.

Gánh nặng nợ nần

Chính phủ Cuba chưa công bố số liệu nợ nước ngoài mới kể từ năm 2020, khi con số dừng ở mức 19,7 tỷ USD. Tuy nhiên, với việc nhập khẩu nhiều hơn xuất khẩu và ngành du lịch ì ạch, gánh nặng này chắc chắn đang tăng lên.

Sự phụ thuộc lớn vào hàng nhập khẩu trong khi không có khả năng thanh toán đã tạo thành vòng luẩn quẩn. Thiếu nguồn tín dụng quốc tế và không có đột phá trong xuất khẩu, Cuba gần như không có lựa chọn nào để thoát khỏi khủng hoảng.

Người dân vì thế tiếp tục sống trong cảnh thiếu thốn, vật lộn với lạm phát và mất điện triền miên. Như chính các lãnh đạo Cuba thừa nhận: con đường Xã Hội Chủ Nghĩa chưa thấy lối đi
miễn visa cho Đông Lào là Cuba sẽ giàu liền :vozvn (22): 140km dư sức cho tàu cá chạy đi chạy về
 
Tiếp theo là về vấn đề xã hội dưới chế đụ xã nghĩa, các cắn bụ lô xiên đã rất đau đầu về việc làm thế nào để tạo ra một xã hội đéo cần đồng tiền, ở thời cổ đã xuất hiện xã hội công xã nguyên thuỷ vận hành theo cách đéo cần tiền rồi, mấy thằng hung nô, mông cổ, nữ chân chính xác đã vận hành xã hội như thế, thế là cắn bụ lô xiên bắt chước luôn, bùm, thế là ta có chế đụ bao cấp

Ở chế đụ này thì mọi tml nếu có đi làm việc cho nhà nghỉ sẽ được phát tem phiếu để đổi nhu yếu phẩm cơ bản, cắn bụ được lượng tem phiếu nhiều hơn, còn nãnh đụ thì đéo cần, vì đã có người cung phụng rồi, ơ thế là lại đi ngược lý thuyết xã nghĩa nơi mà mọi người bình đẳng như nhau sao? Thôi đéo nói tới nữa

Quay trở lại dân đen, mọi tml đều phải tham gia nhà xưởng xã nghĩa để sx, đúng lúc này lại có câu hỏi đặt ra là sx cái gì? Thị trường tiêu thụ có đéo đâu mà biết sx cái gì. Thôi trong lúc chờ nãnh đụ tìm hướng thì ta lại sx nhu yếu phẩm thôi, nôm na giống bọn công xã nguyên thuỷ chỉ chăm chăm sx lương thực nuôi miệng ấy, và thế là suốt những năm bao cấp người dân cày hộc bơ nhưng vẫn nghèo, đất nước đi ngang

Tới thời Kiệt thì nãnh đụ phải chấp nhận đi bú cu tư bẩn thối nát để xin chúng nó chỉ cách làm giàu, trong khi thằng anh cả lô xiên đéo cho Vẹm con cặc gì mà còn đòi tiền cho những viện trợ thời chiến, còn thằng Tàu thì đấm Vẹm đéo trượt phát nào

Thôi đói quá đầu gối phải bò, thế là nãnh đụ qua Sing qua Mẽo để bú cu, và thế là ta có kcn vsip 1 đầu tiên ở BD nơi mà dân đen Vẹm bán sức lao động để kiếm những đồng ngoại tệ đầu tiên, rồi tới năm 98 Mẽo đồng ý cho bình thường hoá quan hệ, rồi Coca lần đầu tiên vào Vẹm, mở ra cho dân Vẹm biết thương mại tự do là gì, rồi Mẽo cho Vẹm vay những đồng usd đầu tiên để làm vốn, từ đây kinh tế Vẹm sang trang mới, nếu đéo có Mẽo thì Vẹm ngày nay cũng đéo khác Cuba là mấy, nhưng tuyên láo vẫn mất dạy chửi Mẽo tối ngày, bê hường bò đỏ lại ngu ngục nghe theo để chửi Mẽo, đúng thứ ăn cháo đá bát
 
Tiếp theo là về vấn đề xã hội dưới chế đụ xã nghĩa, các cắn bụ lô xiên đã rất đau đầu về việc làm thế nào để tạo ra một xã hội đéo cần đồng tiền, ở thời cổ đã xuất hiện xã hội công xã nguyên thuỷ vận hành theo cách đéo cần tiền rồi, mấy thằng hung nô, mông cổ, nữ chân chính xác đã vận hành xã hội như thế, thế là cắn bụ lô xiên bắt chước luôn, bùm, thế là ta có chế đụ bao cấp

Ở chế đụ này thì mọi tml nếu có đi làm việc cho nhà nghỉ sẽ được phát tem phiếu để đổi nhu yếu phẩm cơ bản, cắn bụ được lượng tem phiếu nhiều hơn, còn nãnh đụ thì đéo cần, vì đã có người cung phụng rồi, ơ thế là lại đi ngược lý thuyết xã nghĩa nơi mà mọi người bình đẳng như nhau sao? Thôi đéo nói tới nữa

Quay trở lại dân đen, mọi tml đều phải tham gia nhà xưởng xã nghĩa để sx, đúng lúc này lại có câu hỏi đặt ra là sx cái gì? Thị trường tiêu thụ có đéo đâu mà biết sx cái gì. Thôi trong lúc chờ nãnh đụ tìm hướng thì ta lại sx nhu yếu phẩm thôi, nôm na giống bọn công xã nguyên thuỷ chỉ chăm chăm sx lương thực nuôi miệng ấy, và thế là suốt những năm bao cấp người dân cày hộc bơ nhưng vẫn nghèo, đất nước đi ngang

Tới thời Kiệt thì nãnh đụ phải chấp nhận đi bú cu tư bẩn thối nát để xin chúng nó chỉ cách làm giàu, trong khi thằng anh cả lô xiên đéo cho Vẹm con cặc gì mà còn đòi tiền cho những viện trợ thời chiến, còn thằng Tàu thì đấm Vẹm đéo trượt phát nào

Thôi đói quá đầu gối phải bò, thế là nãnh đụ qua Sing qua Mẽo để bú cu, và thế là ta có kcn vsip 1 đầu tiên ở BD nơi mà dân đen Vẹm bán sức lao động để kiếm những đồng ngoại tệ đầu tiên, rồi tới năm 98 Mẽo đồng ý cho bình thường hoá quan hệ, rồi Coca lần đầu tiên vào Vẹm, mở ra cho dân Vẹm biết thương mại tự do là gì, rồi Mẽo cho Vẹm vay những đồng usd đầu tiên để làm vốn, từ đây kinh tế Vẹm sang trang mới, nếu đéo có Mẽo thì Vẹm ngày nay cũng đéo khác Cuba là mấy, nhưng tuyên láo vẫn mất dạy chửi Mẽo tối ngày, bê hường bò đỏ lại ngu ngục nghe theo để chửi Mẽo, đúng thứ ăn cháo đá bát
Cả bài viết rất hay, mà mỗi câu này là ko đúng.

Bọn dân đen ngu Lồn óc cặc óc chó não bò đéo biết con cặc gì đâu. Chính bọn tuyên láo, như thằng thưởng, thằng nghĩa nhồi sọ lũ óc bò để chúng sủa thôi. Tất cả là để giữ chế độ,còn đảng còn mình để chúng nó còn hút máu lũ dân ngu lồn thôi.

Thứ ăn cháo đá bát thật là lũ cộng__sản ấy, theo nga đá tàu, sau thì bú ku mẽo, nhưng dâng Lồn cho tàu đụ. Thứ rác rưởi quái thai dị dạng
 
Có nước nhỏ nào thực hiện đa đảng ngon không?
Hay đa đảng nhưng thực tế chỉ có 1 đảng cầm quyền, bên đối lập đưa ra ứng viên nào là ứng viên đó dính chưởng đầu thai.
Cuba - "người tốt bị bắt nạt"
Hoa kỳ ác ghê, thà hại dân mình, làm 25% dân trung niên dính Gan nhiễm mỡ, tiểu đường, béo phì, chứ không tha Cuba.
 
Tiếp theo là về vấn đề xã hội dưới chế đụ xã nghĩa, các cắn bụ lô xiên đã rất đau đầu về việc làm thế nào để tạo ra một xã hội đéo cần đồng tiền, ở thời cổ đã xuất hiện xã hội công xã nguyên thuỷ vận hành theo cách đéo cần tiền rồi, mấy thằng hung nô, mông cổ, nữ chân chính xác đã vận hành xã hội như thế, thế là cắn bụ lô xiên bắt chước luôn, bùm, thế là ta có chế đụ bao cấp

Ở chế đụ này thì mọi tml nếu có đi làm việc cho nhà nghỉ sẽ được phát tem phiếu để đổi nhu yếu phẩm cơ bản, cắn bụ được lượng tem phiếu nhiều hơn, còn nãnh đụ thì đéo cần, vì đã có người cung phụng rồi, ơ thế là lại đi ngược lý thuyết xã nghĩa nơi mà mọi người bình đẳng như nhau sao? Thôi đéo nói tới nữa

Quay trở lại dân đen, mọi tml đều phải tham gia nhà xưởng xã nghĩa để sx, đúng lúc này lại có câu hỏi đặt ra là sx cái gì? Thị trường tiêu thụ có đéo đâu mà biết sx cái gì. Thôi trong lúc chờ nãnh đụ tìm hướng thì ta lại sx nhu yếu phẩm thôi, nôm na giống bọn công xã nguyên thuỷ chỉ chăm chăm sx lương thực nuôi miệng ấy, và thế là suốt những năm bao cấp người dân cày hộc bơ nhưng vẫn nghèo, đất nước đi ngang

Tới thời Kiệt thì nãnh đụ phải chấp nhận đi bú cu tư bẩn thối nát để xin chúng nó chỉ cách làm giàu, trong khi thằng anh cả lô xiên đéo cho Vẹm con cặc gì mà còn đòi tiền cho những viện trợ thời chiến, còn thằng Tàu thì đấm Vẹm đéo trượt phát nào

Thôi đói quá đầu gối phải bò, thế là nãnh đụ qua Sing qua Mẽo để bú cu, và thế là ta có kcn vsip 1 đầu tiên ở BD nơi mà dân đen Vẹm bán sức lao động để kiếm những đồng ngoại tệ đầu tiên, rồi tới năm 98 Mẽo đồng ý cho bình thường hoá quan hệ, rồi Coca lần đầu tiên vào Vẹm, mở ra cho dân Vẹm biết thương mại tự do là gì, rồi Mẽo cho Vẹm vay những đồng usd đầu tiên để làm vốn, từ đây kinh tế Vẹm sang trang mới, nếu đéo có Mẽo thì Vẹm ngày nay cũng đéo khác Cuba là mấy, nhưng tuyên láo vẫn mất dạy chửi Mẽo tối ngày, bê hường bò đỏ lại ngu ngục nghe theo để chửi Mẽo, đúng thứ ăn cháo đá bát
94 bỏ cấm vận, 95 bình thường hóa quan hệ chứ k phải 98.
 
1 ngày nào đó người dân lương tri trên tg sẽ đoàn kết lại chống lại mỹ giải cứu cuba
 

Có thể bạn quan tâm

Top