[KINH TẾ TỐI GIẢN] MỘT VÀI NHẬN ĐỊNH VỀ VIỆC BỎ ĐỘC QUYỀN VÀNG CỦA NHÀ NƯỚC

Hello các m. Lại là t John Smith đây. Như vậy là Nghị định 232/2025 đã chính thức bỏ thế độc quyền trong sản xuất vàng miếng của Nhà nước, bao gồm cả việc nhập khẩu vàng nguyên liệu để dập vàng miếng. Việc này đã được đồn thổi từ hồi đầu năm, ngay cả trên xàm nhưng đến hôm nay mới chính thức thành sự thật.

Nhân dịp này, t xin biên một bài nhận định sơ bộ về vấn đề này. Lâu lắm rồi t ko biên bài, nhưng cũng phải nhắc lại, đây là nhận định cá nhân thôi, có thể đúng hoặc sai, và ai biết rồi thì xin mời đi chỗ khác thể hiện.

Nguyên nhân

Có nhiều nguyên nhân, nhưng chung quy thì chỉ có một. Vàng Đông Lào, theo thống kê gần đây nhất của Bộ Tài chén, luôn chênh với vàng thế giới trung bình từ 14-20 củ, chủ yếu là ở vàng miếng, vàng nhẫn thì đỡ hơn nhưng vẫn chênh nhiều. Thêm vào đó, tại một số thời điểm khi mà vàng thế giới có xu hướng giảm thì vàng Đông Lào vẫn tăng. Trong lý thuyết tê kính, đây là một hiện tượng thể hiện sự “phi thị trường” khó có thể chấp nhận được, đặc biệt là đối với một mặt hàng “đặc biệt” như vàng vì tính “giới hạn” của nó. Dù ko còn neo tiền vào vàng nhưng nó vẫn là một factor mà các chính phủ có cân nhắc khi in tiền, vì lỡ có lạm phát quá thì có thể dùng vàng để gỡ gạc, như chính phủ Gordon Brown từng làm (dù kết quả cũng be bét và a Gordon Brown sau đó đc giới đầu tư Anh Cát Lợi gọi đểu thành Gold Brown).

Giá vàng cao chót vót ko chỉ đến từ việc nhu cầu mua vàng tăng cao để trữ trong bối cảnh tê kính ảm đạm và rủi ro như hiện này mà còn đến từ sự méo mó của độc quyền. Chợ có một mình anh bán thì đương nhiên a hô mưa gọi gió thế nào mà chả đc, đặc biệt là khi a đang bán thứ mà ai cũng muốn mua. Cái này chả cần nói nhiều thì chúng m cũng hiểu.

Ông Alan Phan từng nói đại khái: Giá cả không thể cứ sai mãi được, và thị trường sẽ luôn là kẻ chiến thắng cuối cùng. Đối với vàng (và cả đất), t đoán là các cốp cũng thừa hiểu cái simple fact này, chỉ là hiếm người muốn thừa nhận hay đủ vốn chính trị mà hành động thôi. Vì tương quan lợi ích nhóm, vì cán cân quyền lực, vì nhiều thứ bà lằng nhằng khác…Nhưng nếu các cốp thực sự muốn dân ói vàng ra thị trường để đưa vào kinh doanh, sản xuất thay vì nhét trong kẹt tủ thì ít nhất cũng fải làm cho dân tin vào một thị trường lành mạnh, theo quy luật cung cầu. Đây có lẽ là bước đi khởi đầu, vì từ đó đến h, bằng các biện pháp hành chính khá là ly kỳ và cổ quái nhằm “sửa giá” cho vàng, chúng ta hầu như chả đạt được kết quả j. Giá vàng vẫn cứ như lên đồng.

Nhận định

Đối với cái nghị định trên, nhiều xàm mờ cho rằng vàng SJC sẽ về lại đúng giá trị của nó, nhưng t thì ít lạc quan hơn. Tổng bí chủ từng phát biểu tại một hội nghị chuyên về vàng (có tân thị trưởng thành Sin, hồi ấy còn là trưởng ban chính sách tê kính, tham dự), đại khái: Xóa bỏ thế độc quyền vàng miếng một cách có kiểm soát trên nguyên tắc nhà nước vẫn quản lý nhưng có thể cấp phép cho nhiều doanh nghiệp đủ điều kiện sản xuất.

Vietsub, nhà nước sẽ nhường lại một ít room cho một vài a, còn phần lớn room thì nhà nước vẫn nắm. Tất nhiên, nhường cho anh nào vẫn là quyền của nhà nước, bằng một số quy định như bắt buộc xin giấy phép kinh doanh mua, bán vàng miếng (giấy phép con); phải có vốn điều lệ từ 1.000 tỏi trở lên (đối với bank thương mại là 50k tỏi) thì sẽ có bao nhiêu doanh nghiệp tư nhân đáp ứng nổi? Chưa kể đến các điều kiện về kỹ thuật, máy móc, nhân lực để dập vàng miếng (thường sẽ do Thông tư của một a Bộ trưởng nào đấy ban hành sau đó, trong case này có lẽ là của Bộ Tài chén liên tịch với Thống đốc SBV), hay ác chiến hơn là quota nhập khẩu vàng nguyên liệu? Túm lại, chúng ta ko đi ra ngoài cái “nền kinh tế thị trường có đuôi” mà chúng ta đang theo đuổi.

Dù gì thì đây cũng là một tín hiệu khả quan ít nhiều, ko rõ ngần này thì dân có tin tưởng thêm tí nào để mà mang vàng ra kinh doanh đúng như kỳ vọng của các cốp ko. Nhưng ít ra thì về dài hạn, giá vàng sẽ về gần mặt đất hơn một xíu, rồi mấy a FDI vào thì cũng có cái để quảng cáo là Đông Lào chúng tôi cũng có một “thị trường vàng theo đúng nguyên lý thị trường” (sau đó, thường là mấy a FDI này sẽ thuê counselor và counselor sẽ giải tk về “cái đuôi” kia, đớp được tiền của mấy tg Tây trắng này đâu có dễ).

Kết luận

Nếu thực sự muốn biến đổi căn bản thị trường vàng theo hướng thị trường, chúng ta cần quan niệm đưa nhà nước về đúng vai trò của nó là quản lý, chứ ko fai kinh doanh “hộ” cho dân. Nói dễ hiểu, chừng nào còn anh trọng tài trong sân banh, thì dù có cắt bớt quyền đá banh của a đi (trước cho a đá bóng bằng tay thì h cắt), thì về bản chất, a vẫn là a trọng tài trong cái sân banh đó thôi, các cầu thủ ko thể đá lại a được.

Thôi dài lắm rồi, chúng m đọc thấy ổn thì xin chai vodka để t biết t thẩm du có người đọc.
Giờ bỏ thông tư liên tịch rồi nhé mít
 
Vậy bg mang tiền mua vàng nhẫn hay vàng miếng. Của nhãn hiệu nào anh em ơi
tiền của bạn do bạn quyết quan trọng là tiền dư dả không xài tới, hoặc bạn muốn tích sản lâu dài trong nhiều năm hẵng chơi, còn lướt lát hay cuộc sống hiện tại vẫn cần các nguồn tiền thụ động hỗ trợ thì không nên mua, vì đéo ai biết ngày mai sẽ ra sao tăng hay giảm nhiều tien thì sjc, còn ít thì vàng nhẫn trơn ở tiệm khu vực mình sống uy tín lâu đời
 
Hello các m. Lại là t John Smith đây. Như vậy là Nghị định 232/2025 đã chính thức bỏ thế độc quyền trong sản xuất vàng miếng của Nhà nước, bao gồm cả việc nhập khẩu vàng nguyên liệu để dập vàng miếng. Việc này đã được đồn thổi từ hồi đầu năm, ngay cả trên xàm nhưng đến hôm nay mới chính thức thành sự thật.

Nhân dịp này, t xin biên một bài nhận định sơ bộ về vấn đề này. Lâu lắm rồi t ko biên bài, nhưng cũng phải nhắc lại, đây là nhận định cá nhân thôi, có thể đúng hoặc sai, và ai biết rồi thì xin mời đi chỗ khác thể hiện.

Nguyên nhân

Có nhiều nguyên nhân, nhưng chung quy thì chỉ có một. Vàng Đông Lào, theo thống kê gần đây nhất của Bộ Tài chén, luôn chênh với vàng thế giới trung bình từ 14-20 củ, chủ yếu là ở vàng miếng, vàng nhẫn thì đỡ hơn nhưng vẫn chênh nhiều. Thêm vào đó, tại một số thời điểm khi mà vàng thế giới có xu hướng giảm thì vàng Đông Lào vẫn tăng. Trong lý thuyết tê kính, đây là một hiện tượng thể hiện sự “phi thị trường” khó có thể chấp nhận được, đặc biệt là đối với một mặt hàng “đặc biệt” như vàng vì tính “giới hạn” của nó. Dù ko còn neo tiền vào vàng nhưng nó vẫn là một factor mà các chính phủ có cân nhắc khi in tiền, vì lỡ có lạm phát quá thì có thể dùng vàng để gỡ gạc, như chính phủ Gordon Brown từng làm (dù kết quả cũng be bét và a Gordon Brown sau đó đc giới đầu tư Anh Cát Lợi gọi đểu thành Gold Brown).

Giá vàng cao chót vót ko chỉ đến từ việc nhu cầu mua vàng tăng cao để trữ trong bối cảnh tê kính ảm đạm và rủi ro như hiện này mà còn đến từ sự méo mó của độc quyền. Chợ có một mình anh bán thì đương nhiên a hô mưa gọi gió thế nào mà chả đc, đặc biệt là khi a đang bán thứ mà ai cũng muốn mua. Cái này chả cần nói nhiều thì chúng m cũng hiểu.

Ông Alan Phan từng nói đại khái: Giá cả không thể cứ sai mãi được, và thị trường sẽ luôn là kẻ chiến thắng cuối cùng. Đối với vàng (và cả đất), t đoán là các cốp cũng thừa hiểu cái simple fact này, chỉ là hiếm người muốn thừa nhận hay đủ vốn chính trị mà hành động thôi. Vì tương quan lợi ích nhóm, vì cán cân quyền lực, vì nhiều thứ bà lằng nhằng khác…Nhưng nếu các cốp thực sự muốn dân ói vàng ra thị trường để đưa vào kinh doanh, sản xuất thay vì nhét trong kẹt tủ thì ít nhất cũng fải làm cho dân tin vào một thị trường lành mạnh, theo quy luật cung cầu. Đây có lẽ là bước đi khởi đầu, vì từ đó đến h, bằng các biện pháp hành chính khá là ly kỳ và cổ quái nhằm “sửa giá” cho vàng, chúng ta hầu như chả đạt được kết quả j. Giá vàng vẫn cứ như lên đồng.

Nhận định

Đối với cái nghị định trên, nhiều xàm mờ cho rằng vàng SJC sẽ về lại đúng giá trị của nó, nhưng t thì ít lạc quan hơn. Tổng bí chủ từng phát biểu tại một hội nghị chuyên về vàng (có tân thị trưởng thành Sin, hồi ấy còn là trưởng ban chính sách tê kính, tham dự), đại khái: Xóa bỏ thế độc quyền vàng miếng một cách có kiểm soát trên nguyên tắc nhà nước vẫn quản lý nhưng có thể cấp phép cho nhiều doanh nghiệp đủ điều kiện sản xuất.

Vietsub, nhà nước sẽ nhường lại một ít room cho một vài a, còn phần lớn room thì nhà nước vẫn nắm. Tất nhiên, nhường cho anh nào vẫn là quyền của nhà nước, bằng một số quy định như bắt buộc xin giấy phép kinh doanh mua, bán vàng miếng (giấy phép con); phải có vốn điều lệ từ 1.000 tỏi trở lên (đối với bank thương mại là 50k tỏi) thì sẽ có bao nhiêu doanh nghiệp tư nhân đáp ứng nổi? Chưa kể đến các điều kiện về kỹ thuật, máy móc, nhân lực để dập vàng miếng (thường sẽ do Thông tư của một a Bộ trưởng nào đấy ban hành sau đó, trong case này có lẽ là của Bộ Tài chén liên tịch với Thống đốc SBV), hay ác chiến hơn là quota nhập khẩu vàng nguyên liệu? Túm lại, chúng ta ko đi ra ngoài cái “nền kinh tế thị trường có đuôi” mà chúng ta đang theo đuổi.

Dù gì thì đây cũng là một tín hiệu khả quan ít nhiều, ko rõ ngần này thì dân có tin tưởng thêm tí nào để mà mang vàng ra kinh doanh đúng như kỳ vọng của các cốp ko. Nhưng ít ra thì về dài hạn, giá vàng sẽ về gần mặt đất hơn một xíu, rồi mấy a FDI vào thì cũng có cái để quảng cáo là Đông Lào chúng tôi cũng có một “thị trường vàng theo đúng nguyên lý thị trường” (sau đó, thường là mấy a FDI này sẽ thuê counselor và counselor sẽ giải tk về “cái đuôi” kia, đớp được tiền của mấy tg Tây trắng này đâu có dễ).

Kết luận

Nếu thực sự muốn biến đổi căn bản thị trường vàng theo hướng thị trường, chúng ta cần quan niệm đưa nhà nước về đúng vai trò của nó là quản lý, chứ ko fai kinh doanh “hộ” cho dân. Nói dễ hiểu, chừng nào còn anh trọng tài trong sân banh, thì dù có cắt bớt quyền đá banh của a đi (trước cho a đá bóng bằng tay thì h cắt), thì về bản chất, a vẫn là a trọng tài trong cái sân banh đó thôi, các cầu thủ ko thể đá lại a được.

Thôi dài lắm rồi, chúng m đọc thấy ổn thì xin chai vodka để t biết t thẩm du có người đọc.
Có thể vì 1 lí do nào đó mầy đã viết nhẹ nhàng đi rất nhiều, tao nghĩ ngoài thực tế và chắc chắn trong tương lai gần thị trường vàng xứ nầy sẽ còn đẻ ra nhiều biến tướng cực kì quái gở.
Trân chọng :-?
 
:too_sad: Chưa. Đói quá mày
Đợi siu bộ sửa xong cái app chắc đến A81 A82 ko chừng.

T thấy thà rằng cái 100k đấy khấu trừ ngày vào thuế thu nhập, hoặc tiền cống cho công đoàn tháng 8 này có vẻ lại dễ hơn nhiều. Ai ko đóng thuế hay công đoàn thì mới đưa lên app, thế đỡ quá tải mà lại nhanh.
 
Đợi siu bộ sửa xong cái app chắc đến A81 A82 ko chừng.

T thấy thà rằng cái 100k đấy khấu trừ ngày vào thuế thu nhập, hoặc tiền cống cho công đoàn tháng 8 này có vẻ lại dễ hơn nhiều. Ai ko đóng thuế hay công đoàn thì mới đưa lên app, thế đỡ quá tải mà lại nhanh.
Đất nước ta mới trải qua một cuộc duyệt binh lớn
Giờ chuẩn bị cái thứ hai.
Đừng đòi hỏi :go:
 
Hello các m. Lại là t John Smith đây. Như vậy là Nghị định 232/2025 đã chính thức bỏ thế độc quyền trong sản xuất vàng miếng của Nhà nước, bao gồm cả việc nhập khẩu vàng nguyên liệu để dập vàng miếng. Việc này đã được đồn thổi từ hồi đầu năm, ngay cả trên xàm nhưng đến hôm nay mới chính thức thành sự thật.

Nhân dịp này, t xin biên một bài nhận định sơ bộ về vấn đề này. Lâu lắm rồi t ko biên bài, nhưng cũng phải nhắc lại, đây là nhận định cá nhân thôi, có thể đúng hoặc sai, và ai biết rồi thì xin mời đi chỗ khác thể hiện.

Nguyên nhân

Có nhiều nguyên nhân, nhưng chung quy thì chỉ có một. Vàng Đông Lào, theo thống kê gần đây nhất của Bộ Tài chén, luôn chênh với vàng thế giới trung bình từ 14-20 củ, chủ yếu là ở vàng miếng, vàng nhẫn thì đỡ hơn nhưng vẫn chênh nhiều. Thêm vào đó, tại một số thời điểm khi mà vàng thế giới có xu hướng giảm thì vàng Đông Lào vẫn tăng. Trong lý thuyết tê kính, đây là một hiện tượng thể hiện sự “phi thị trường” khó có thể chấp nhận được, đặc biệt là đối với một mặt hàng “đặc biệt” như vàng vì tính “giới hạn” của nó. Dù ko còn neo tiền vào vàng nhưng nó vẫn là một factor mà các chính phủ có cân nhắc khi in tiền, vì lỡ có lạm phát quá thì có thể dùng vàng để gỡ gạc, như chính phủ Gordon Brown từng làm (dù kết quả cũng be bét và a Gordon Brown sau đó đc giới đầu tư Anh Cát Lợi gọi đểu thành Gold Brown).

Giá vàng cao chót vót ko chỉ đến từ việc nhu cầu mua vàng tăng cao để trữ trong bối cảnh tê kính ảm đạm và rủi ro như hiện này mà còn đến từ sự méo mó của độc quyền. Chợ có một mình anh bán thì đương nhiên a hô mưa gọi gió thế nào mà chả đc, đặc biệt là khi a đang bán thứ mà ai cũng muốn mua. Cái này chả cần nói nhiều thì chúng m cũng hiểu.

Ông Alan Phan từng nói đại khái: Giá cả không thể cứ sai mãi được, và thị trường sẽ luôn là kẻ chiến thắng cuối cùng. Đối với vàng (và cả đất), t đoán là các cốp cũng thừa hiểu cái simple fact này, chỉ là hiếm người muốn thừa nhận hay đủ vốn chính trị mà hành động thôi. Vì tương quan lợi ích nhóm, vì cán cân quyền lực, vì nhiều thứ bà lằng nhằng khác…Nhưng nếu các cốp thực sự muốn dân ói vàng ra thị trường để đưa vào kinh doanh, sản xuất thay vì nhét trong kẹt tủ thì ít nhất cũng fải làm cho dân tin vào một thị trường lành mạnh, theo quy luật cung cầu. Đây có lẽ là bước đi khởi đầu, vì từ đó đến h, bằng các biện pháp hành chính khá là ly kỳ và cổ quái nhằm “sửa giá” cho vàng, chúng ta hầu như chả đạt được kết quả j. Giá vàng vẫn cứ như lên đồng.

Nhận định

Đối với cái nghị định trên, nhiều xàm mờ cho rằng vàng SJC sẽ về lại đúng giá trị của nó, nhưng t thì ít lạc quan hơn. Tổng bí chủ từng phát biểu tại một hội nghị chuyên về vàng (có tân thị trưởng thành Sin, hồi ấy còn là trưởng ban chính sách tê kính, tham dự), đại khái: Xóa bỏ thế độc quyền vàng miếng một cách có kiểm soát trên nguyên tắc nhà nước vẫn quản lý nhưng có thể cấp phép cho nhiều doanh nghiệp đủ điều kiện sản xuất.

Vietsub, nhà nước sẽ nhường lại một ít room cho một vài a, còn phần lớn room thì nhà nước vẫn nắm. Tất nhiên, nhường cho anh nào vẫn là quyền của nhà nước, bằng một số quy định như bắt buộc xin giấy phép kinh doanh mua, bán vàng miếng (giấy phép con); phải có vốn điều lệ từ 1.000 tỏi trở lên (đối với bank thương mại là 50k tỏi) thì sẽ có bao nhiêu doanh nghiệp tư nhân đáp ứng nổi? Chưa kể đến các điều kiện về kỹ thuật, máy móc, nhân lực để dập vàng miếng (thường sẽ do Thông tư của một a Bộ trưởng nào đấy ban hành sau đó, trong case này có lẽ là của Bộ Tài chén liên tịch với Thống đốc SBV), hay ác chiến hơn là quota nhập khẩu vàng nguyên liệu? Túm lại, chúng ta ko đi ra ngoài cái “nền kinh tế thị trường có đuôi” mà chúng ta đang theo đuổi.

Dù gì thì đây cũng là một tín hiệu khả quan ít nhiều, ko rõ ngần này thì dân có tin tưởng thêm tí nào để mà mang vàng ra kinh doanh đúng như kỳ vọng của các cốp ko. Nhưng ít ra thì về dài hạn, giá vàng sẽ về gần mặt đất hơn một xíu, rồi mấy a FDI vào thì cũng có cái để quảng cáo là Đông Lào chúng tôi cũng có một “thị trường vàng theo đúng nguyên lý thị trường” (sau đó, thường là mấy a FDI này sẽ thuê counselor và counselor sẽ giải tk về “cái đuôi” kia, đớp được tiền của mấy tg Tây trắng này đâu có dễ).

Kết luận

Nếu thực sự muốn biến đổi căn bản thị trường vàng theo hướng thị trường, chúng ta cần quan niệm đưa nhà nước về đúng vai trò của nó là quản lý, chứ ko fai kinh doanh “hộ” cho dân. Nói dễ hiểu, chừng nào còn anh trọng tài trong sân banh, thì dù có cắt bớt quyền đá banh của a đi (trước cho a đá bóng bằng tay thì h cắt), thì về bản chất, a vẫn là a trọng tài trong cái sân banh đó thôi, các cầu thủ ko thể đá lại a được.

Thôi dài lắm rồi, chúng m đọc thấy ổn thì xin chai vodka để t biết t thẩm du có người đọc.
dm nay mới dc đọc chấm cái tí về nhà rồi đọc !!
 

Có thể bạn quan tâm

Top