Kỹ năng phát triển bản thân, trở nên GIÀU CÓ và HẠNH PHÚC

Ở Thái đứng chờ cả buổi không có một mống nào băng ngang qua lòng đường, 100% tất cả đều leo lên cầu bộ hành để băng qua! Chả có rào ngăn hay công an phạt vạ gì, tất cả là ý thức!
Ở Việt Nam, Nhà Nước thấy dân băng ngang qua đường đông đúc gây kẹt xe ùn tắc với lại tai nạn này kia, làm Cầu Bộ Hành thì không một ma nào sử dụng cả, vẫn cứ lăng ba vi bộ qua đường cho nhanh, miệng thì luôn chửi chế độ nay kia, bảo đảm bị xe tông nằm một đống miệng vẫn chửi và oán hờn công an giao thông!!!
Sao kỳ vậy ta! Sao dân tộc này không tự biết làm việc tốt cho bản thân mình, an toàn cho mình mà phải chờ một chính quyền Ưu Việt nào đó bắt ép mình thì mới chịu!??
Mở miệng ra thì Thượng Bất Chánh Hạ Tắc Loạn! Giờ tôi sửa lại là: Thượng Bất Chính Hạ Đun Đầu Xe Tải nhe!
Nên nhớ, tuân thủ 90% luật pháp là giúp chính chúng ta và mọi người xung quanh sống tốt và an toàn chứ chả liên quan cái quái gì đến ******** hay Tư Bản nha chưa!
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#HuỳnhPhướcSang
#kynangcuocsong
 
Bộ trưởng Nhạ, người đừng lặng im đến thế...
Sáng nay, tôi đọc được bài báo về một thầy giáo tuổi ngoài 40 bị tạm giam tại công an để điều tra cho hành vi dâm ô với nhiều học sinh tiểu học. Qua lời kể của các nạn nhân mắt xanh, thật sự tôi không cầm được việc phải trào nước mắt vì tức giận.
Với tôi, tôi tin rằng sự hưng thịnh của một quốc gia phải bắt nguồn từ giáo dục. Giáo dục hỏng, quốc gia suy vong. Vì vậy, người đứng đầu bộ giáo dục là có trách nhiệm vô cùng quan trọng lẫn vĩ đại.
Nhưng...
Ngày 06.03, xảy ra vụ việc phụ huynh vào trường bắt giáo viên qùy gối xin lỗi. Bộ trưởng Nhạ chỉ có một công văn chỉ đạo theo dõi sự việc và báo cáo... sau đó người im lặng, không có bất kỳ thông tin nào thêm cũng không công bố báo cáo đó ra sao.
Ngày 29.03, xảy ra vụ việc cô giáo im lặng suốt ba tháng không giảng bài. Bộ trưởng Nhạ im lặng.
Ngày 05.04, xảy ra vụ việc cô giáo bắt học sinh uống nước giẻ lau bảng, bộ trưởng Nhạ im lặng.
Ngày 11.04, xảy ra vụ việc nam học sinh nhảy lầu tự tử vì áp lực, bộ trưởng Nhạ im lặng.
Ngày 17.04, xảy ra vụ việc thầy giáo dâm ô học sinh tiểu học, bộ trưởng Nhạ vẫn im lặng.
Với tư cách một người có đóng thuế, một phần thuế đó chi trả cho việc phát triển ngành giáo dục, tôi nghĩ rằng bộ trưởng Nhạ phải lên tiếng trong từng vụ việc. Tôi không tin rằng bộ trưởng sẽ đưa ra được giải pháp cho từng vấn đề cụ thể, nhưng ít ra, sự lên tiếng cho thấy bộ trưởng có trách nhiệm trong vị trí mình đảm đương.
Chắc hẳn mọi người còn nhớ đến vụ chìm phà ở Hàn Quốc, làm cho hơn 200 học sinh của một ngôi trường mất mạng vào năm 2014. Thủ tướng Hàn Quốc đã xin từ chức để chịu trách nhiệm cho việc này.
Cách đó không lâu, phó hiệu trưởng của trường học đó đã treo cổ tự vẫn cùng dòng di thư để lại...
"Hãy để tôi chịu trách nhiệm cho toàn bộ sự việc này vì chính tôi đã phát động cuộc dã ngoại này. Làm ơn hãy hỏa táng và rắc tro cốt của tôi xung quanh chiếc phà chìm để tôi có thể tiếp tục được trở thành thầy giáo của các em học sinh ấy vào kiếp sau."
Với tôi, họ là những người có lòng tự trọng.
Vì vậy, bộ trưởng Nhạ, xin hãy lên tiếng.
P/s: Ở câu chuyện của những đứa trẻ tiểu học bị chính thầy giáo dâm ô, tôi đau lòng nhất và hoảng sợ nhất khi đọc tới những dòng này, "trưa nay con đi học về nói, con bị các bạn trêu chọc là đồ bị hiếp dâm..."
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#DMCS
#nguyenngocthach
 
Hỏi đố đêm khuya cho các bạn mất ngủ chơi nè!
Tôi nghĩ đa số nhân dân Việt Nam đều ghét Dr Ruồi và thương cảm cho anh Minh vì lòng tham và kém hiểu biết nên lâm vào tù tội!
Giờ giả sử Dr Ruồi đến đề nghị với bạn tham gia Quảng Cáo cho Dr Ruồi đã thay đổi này kia, với giá bằng 5 năm thu nhập của bạn, hay đại khái bằng số tiền đủ thực hiện 3 ước mơ của bạn ( nhà, xe ô tô, con học quốc tế chẳng hạn...) thì bạn có nhận lời hay không?
Khi đó bạn có thấy Ghét Dr Ruồi nữa hay không? Bạn có thấy Anh Minh đáng thương nữa hay không? Bạn không cần trả lời cho tôi, mà tự trả lời cho chính mình!
Vậy đó, thật sự chính nghĩa trong lòng bạn cũng chỉ vì bạn cảm thấy thua thiệt, mất phần hay gato gì đấy mà thôi, khi bạn được bù đắp thoả mãn thì chính nghĩa đó thay đổi ngay! Và bạn cũng hiểu rằng bạn đang vì chính bạn chứ không vì một cộng đồng hay điều tốt đẹp chung nào cả!
Khi định mức đạo đức trong bạn thấp thì giá để mua nó sẽ rẻ thôi!
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#HuỳnhPhướcSang
 
Nay, sau một tuần đăng tuyển dụng, ngồi đọc khoảng 200 mails của chúng sanh thập phương gởi về. Lại phải viết cái sớ dành cho các em trẻ đang chuẩn bị đi xin việc về cách viết một cái email, dù là bài này viết rồi.
1. Tên email.
Làm ơn tạo một cái đàng hoàng, đừng có "bé lok chok" "hoàng tử bóng đêm" "công chúa ưu sầu" "cobelonto"... đặt tên, họ, kèm năm sinh, ngày sinh nếu bị trùng với người khác. Tên tởm, xoá mail, khỏi đọc.
2. Viết mail làm ơn có tiêu đề.
Đừng gởi một cái mail không có tiêu đề gì hết cho người ta, nhiều bạn không hẳn là muốn gởi kiểu vậy mà thường là quên cái tiêu đề email. Tiêu đề nên cụ thể, để người nhận dễ phân loại mail. Ví dụ: "Apply Vị trí Trợ lý" "Ứng tuyển Vị trí Marketing"... Gọn gàng, đơn giản. Thiếu tiêu đề, xoá mail, khỏi đọc.
3. Mở đầu mail.
Nếu biết đích danh gởi cho ai thì cứ viết một dòng, "Em chào anh..., kính gởi chị..." các thể loại. Còn không thì "Kính gởi quý công ty..." Có thể dùng "Dear anh... Dear chị..." nhưng coi chừng vài người khó chịu với kiểu vừa anh vừa Việt. Nếu thân hơn, thì có thể "Anh... ơi, Chị... ơi,"
4. Vài dòng giới thiệu ngắn gọn.
Viết ngăn ngắn thôi, làm sao đủ hấp dẫn cho người ta mở cái hồ sơ của mình ra coi, không cần kể lể dài dòng, không cần nói lại mấy cái đã có trong CV. Đừng làm thơ theo kiểu, "Hôm nay trời nhẹ lên cao, em buồn không hiểu vì sao em buồn, Nên em quyết định ở truồng, lăn lộn trên giường viết mail cho anh."
Tao quỳ lạy đứa nào viết thư kiểu vậy để xin việc làm.
5. Kết thư.
Nhớ cảm ơn lịch sự, kèm câu rất hi vọng nhận được hồi âm hoặc cuộc hẹn từ phía anh chị để chúng ta có thể trao đổi nhiều hơn về công việc. Để nhanh gọn, bên dưới nên kèm số phone của mình.
6. Chữ ký
Làm ơn mở phần tuỳ chỉnh của hộp mail ra, chỉnh lại phần chữ ký của mình, bao gồm thông tin cá nhân, email, số phone chẳng hạn.
7. Vài thứ khác.
Không dùng nhiều màu sắc trong email, dùng fonts mặc định của hệ thống mail giùm, chỗ nào cần nhấn mạnh thì in đậm cho người ta nhìn là được. Viết mail xin việc chứ không phải chơi tô màu. Cấm viết teencode, viết tắt, thấy xoá mail ráng chịu. Chịu khó kiểm tra chính tả cho kỹ.
8. Gởi đi
Trước khi gởi, làm ơn đọc cẩn thận lại một lần nữa email của mình, nhấn gởi xong, thì chờ tầm ba, năm phút gì đó, vô phần sent mail, coi coi đã đi chưa, hay chờ coi nó có báo sai địa chỉ không.
Rồi, các ba các mẹ làm ơn đọc và ghi nhớ giùm con một cái, lớn rồi, viết cái email còn không xong thì ai mà dám tuyển các anh chị vô làm.
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#NguyễnNgọcThạch
#kynangcuocsong
 
Xe ô tô là niềm đam mê của đa số Đàn Ông, và đàn ông sở hữu xe ô tô thì lại là niềm đam mê của rất nhiều phụ nữ!
Vì thế, có một nghiên cứu bí mật ở Việt Nam cho biết có hơn 95% đàn ông phát sinh Ngoại Tình sau khi mua chiếc xe ô tô đầu tiên của mình, và 30% tiến tới ly dị sau đó!
Và dạo gần đây, từ khi có Uber và Grab thì sau khi đăng ký tham gia, chàng dễ dàng vác xe chở bồ nhí đi chơi với vai tài xế và khách hàng ngon lành an toàn !
Vì thế, các chị em phụ nữ phải cực kỳ cẩn trọng khi quyết định mua xe ô tô cho gia đình nha! Sự xe sua nào cũng có sự nguy hiểm tiềm ẩn của nó cả đấy!
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#HuỳnhPhướcSang
 
Đi công tác Hà Nội, mình dặn bên đối tác thôi cho em bay Vietjet Air được rồi, không cần Vietnam Airline đâu, tốn tiền lắm.
Mai có việc, nhưng mình bay sớm một ngày vì tính lỡ có dời lịch bay thì vẫn không ảnh hưởng gì tới công việc vì cũng biết hãng này thường trễ chuyến. Cuối cùng... dời lịch bay thiệt, trễ hơn 2 tiếng 40 phút so với thời gian ban đầu.
Nhiều người đứng xếp hàng xong lên chửi bới mấy bạn tiếp viên, mấy bạn này cũng lúng túng, xin lỗi một lát, mình thì chả chửi bới gì, kéo vali lên lầu mua cái bánh donut, kêu ly cafe ngồi uống và mở sách ra đọc.
Một số người chửi xong, cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ ôm nỗi bực dọc vào ghế ngồi, hậm hực. Mình thì có khó chịu, nhưng rồi nghĩ ở mặt tích cực là có thêm để ngồi đọc sách, cũng chả sao, vì mình đã dự trù trước nên không hẹn hò công việc tối nay.
Ai bảo mình ngu hay khờ mình chịu, chứ mình nghĩ, trong vài hoàn cảnh không thể thay đổi được, thì thay vì khó chịu, hãy kiếm thứ gì đó tích cực mà làm.
Đời của mình, vui hay buồn là do mình chọn. Thứ nào làm mình khó chịu, mình sẽ cố gắng tìm cách quăng nó đi.
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#NguyễnNgọcThạch
#kynangcuocsong
 
Đời hay gặp kiểu nói chuyện vầy lắm nè:
- Ông Sang ơi có thằng kia nói ông là mặp lùn xấu xa ăn cắp tiểu nhân ..., nó nói xấu ông quá trời luôn... Blah blah...
- Thằng nào nói? Tôi hỏi!
- Tao không nói đâu, kể ra vậy xích mích giống như tao nhiều chuyện sao, nhưng tao bênh mày dữ lắm...
- Tôi bèn chửi vô mặt liền: tao không cần biết đứa nào nói, nhưng tao nghe chính miệng mày chửi tao thôi, mày không khai được đứa nào nói là tao đập mày vì coi như mày là thủ phạm!
Vậy đó các bạn, nếu bạn bè tốt thật sự muốn mách cho mình, thì người ta chỉ cần nói là có đứa nói xấu mình được rồi, còn cái kiểu mượn lời người khác , thêm mắm dặm muối, cố tình chửi vô mặt mình một cách chính thống như vậy là quân tiểu nhân hèn hạ, ở bên cạnh mình nhưng gato ganh ghét mình trong bụng, sẵn sàng hại mình ngay khi có dịp, phải tránh xa bọn đấy ra nhé!
Những ai yêu quý nhau thì không bao giờ nói những điều làm người kia tổn thương cho dù chỉ là nhắc lại lời người khác!
Các bạn có gặp chuyện này chưa?
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#HuỳnhPhướcSang
 
Mạng xã hội giờ cũng như một cái xã hội thu nhỏ, hoạt động trên đó, mình cũng giữ những nguyên tắc riêng cho mình.
1. Nếu không phải bạn bè thật thân ngoài đời, thì hạn chế comment bông đùa, mắc công tưởng dễ thương ai ngờ thành vô duyên.
2. Bạn càng thân ngoài đời, trên mạng cũng nên lịch sự, tôn trọng nhau, vì biết đâu đây là mảnh đất kiếm bồ của bạn mình, giữ hình ảnh cho bạn một chút.
3. Thấy ai có điều gì cần hỏi, cần tư vấn, nếu biết thì vào trả lời giùm họ, nhớ nói, "Theo tui biết, theo tui thấy thì..." để cho thấy đây là ý kiến cá nhân của mình.
4. Thấy ai chụp hình với gia đình, ba mẹ đanh mỉm cười hạnh phúc, vui vẻ, ưu tiên nhấn like.
5. Ai khoe thân quá đà, 10 tấm hết 9 tấm khoe thân, nhấn unfollow cho đỡ mệt mắt.
6. Tuyệt đối không tranh luận về chính trị, tôn giáo, phân biệt chủng tộc hay giới tính với bất kỳ ai trên mạng.
7. Thấy ai chia sẻ chuyện gì buồn, vào chọn đúng biểu tượng "Sad" gởi cho họ, đừng vào cười "Haha" hay chỉ "Like".
8. Thấy ai làm PR, quảng cáo cho sản phẩm nào, cũng "Like" để họ tăng tương tác, giúp người mà không hại gì cho mình thì mạnh dạn giúp.
9. Thấy ai suốt ngày khoe khoang sang chảnh, suốt ngày chửi bới chính quyền, suốt ngày than thở buồn chán, suốt ngày chơi game chụp hình, nghèo nàn về nội dung, unfollow chừa chỗ cho những người sáng tạo hơn.
10. Tuyệt đối không bao giờ chơi mấy cái game kiếp trước bạn là ai, diễn tả bạn trong bốn từ, cá tính của bạn là gì... vì có nguy cơ mất Facebook rất cao.
11. Thấy cái gì hay, cái gì vui, thì chia sẻ với mọi người, chuyện gì bực tức, khó chịu, thì tìm cách giải quyết ngoài đời, vì đưa lên mạng cũng chả giải quyết được gì nhiều, có khi làm xấu đi mối quan hệ ngoài đời thực.
12. Hạn chế đưa thông tin cá nhân lên mạng, là tự bảo vệ chính mình.
13. Tôn trọng nhân sinh đa dạng. Không thích có thể block hay unfollow, không cần vào chửi bới, xúc phạm người ta.
Nguyên tắc mình, mình giữ, nhờ vậy tới giờ, mình chơi Facebook vẫn thấy vui.
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#NguyễnNgọcThạch
#kynangcuocsong
 
Nước sâu thì chảy chậm, nói thận trọng mới là người khôn ngoan: 12 điều quyết định thành - bại trong đời nhờ bản lĩnh uốn lưỡi, đừng quên "miệng vàng lời ngọc"
Nước sâu thì chảy chậm, nói thận trọng mới là người khôn ngoan: 12 điều quyết định thành - bại trong đời nhờ bản lĩnh uốn lưỡi, đừng quên miệng vàng lời ngọc

Một lời nói cũng có thể mang đến sức mạnh để quyết định sự nghiệp thành bại, vận mệnh giàu nghèo.
"Thủy thâm tắc lưu hoãn" là có ý nói rằng, nước càng sâu thì chảy càng chậm. Trên mặt nước cho dù gió thổi làm sóng trào dâng cuồn cuộn nhưng những dòng nước ở bên dưới sâu vẫn luôn duy trì tốc độ chảy chậm rãi, thong dong.
Mà "Nhân quý tắc ngữ trì" ý nói rằng, người sang quý thì lời nói thường chậm rãi, hơn nữa còn không dễ dàng tỏ thái độ, không dễ dàng kết luận, thận trọng từ lời nói đến việc làm. Làm người gặp phải chuyện lo lắng, việc khó khăn thì đều phải bảo trì một tâm thái bình tĩnh và tường hòa. Nói chuyện chậm rãi một chút thật sự có thể giúp chúng ta tránh được rất nhiều tai họa và sai lầm không đáng có.
"Động" và "tĩnh", "nhanh" và "chậm" là thuộc về lý tương sinh tương khắc, trời đất vì có chúng mà trở nên cân bằng. "Động" sẽ khiến tiêu vong xảy ra nhanh hơn, "tĩnh" mới có thể lâu dài, cho nên người xưa mới giảng rằng "tĩnh lặng mới có thể đi xa".
Cho dù thông minh, giàu có hay bản lĩnh đến mấy mà tâm không an tĩnh, lời không trí tuệ thì vẫn khó có thể thành công. Nói là một loại năng lực nhưng không nói chính là một loại khôn ngoan. Chính vì vậy, hãy nhớ kỹ 12 điều quan trọng trong nghệ thuật giao tiếp sau đây:
Nước sâu thì chảy chậm, nói thận trọng mới là người khôn ngoan: 12 điều quyết định thành - bại trong đời nhờ bản lĩnh uốn lưỡi, đừng quên miệng vàng lời ngọc  - Ảnh 1.
1. Việc gấp, nói từ từ
Khi gặp chuyện gấp, nếu chúng ta hành xử tỉnh táo bình tĩnh, suy nghĩ rõ ràng thì mới có thể để lại một hình tượng trưởng thành chững chạc, không bốc đồng và thiếu ổn định trong mắt người khác, từ đó làm gia tăng mức độ và khả năng tin tưởng của đối phương.
2. Việc nhỏ, nói hài hước
Những chuyện nhỏ không đáng xé ra to, đặc biệt trong trường hợp muốn nhắc nhở thiện chí thì nên dùng giọng điệu hài hước, pha chút bông đùa để nói ra, vừa không làm người nghe cảm thấy mất mặt, giúp họ dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ của chúng ta hơn, vừa có thể tạo điều kiện xây dựng quan hệ thân mật giữa cả hai.
3. Việc chưa chắc chắn, nói thận trọng
Với những việc mà chúng ta không thể chắc chắn 100% hoàn thành tốt đẹp, tốt nhất hãy nói ra một cách thận trọng và nghiêm túc về khả năng của mình để đem lại cảm giác đáng tin chứ không phải hình tượng một kẻ đạo đức giả, không dám nhận việc.
4. Việc chưa xảy ra, đừng nói trước
Những người đáng ghét nhất chính là kẻ cố tình sinh sự, gây chuyện vì những điều còn chưa xảy ra mà chỉ dựa trên sự phỏng đoán và những lời đồn đoán lung tung. Nếu bạn biết giữ im lặng và kín miệng trước những những trường hợp ấy, người ngoài nhìn vào có thể đánh giá sự trưởng thành, năng lực tu dưỡng đại biểu cho tinh thần trách nhiệm và nhân phẩm tốt đẹp của chính bạn.
5. Việc không làm được, đừng nói lung tung
Nước sâu thì chảy chậm, nói thận trọng mới là người khôn ngoan: 12 điều quyết định thành - bại trong đời nhờ bản lĩnh uốn lưỡi, đừng quên miệng vàng lời ngọc  - Ảnh 2.
Như người ta thường nói: "Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe". Đừng tùy tiện hứa hẹn những gì mình không thể làm nếu không muốn trở thành kẻ bất tín. Đừng nói lung tung sẽ khiến người nghe cảm thấy bạn là người "nhất ngôn cửu đỉnh, đã nói là làm" và tạo dựng niềm tin vững chắc trong lòng người ta.

6. Điều hại người khác, không thể nói
Đừng bao giờ dùng lời nói của mình để cố tình nhắm vào, gây tổn thương người khác, cho dù đó là người xa lạ hay thân thiết. Điều này sẽ thể hiện tính cách thiện lương, nhân phẩm tốt đẹp của bạn, giúp duy trì mối quan hệ đôi bên.
7. Chuyện buồn, đừng có gặp ai cũng nói
Khi gặp vấn đề đau khổ, chúng ta đều có mong muốn được trò chuyện, được sẻ chia, nhưng bạn cần biết cách chọn mặt gửi lời chứ không phải gặp ai cũng nói. Một người không đủ thân thiết phải nghe chuyện buồn của bạn dễ cảm thấy áp lực về tâm lý, không muốn nói chuyện, thậm chí là dần dần xa lánh bạn. Đồng thời, than vãn kể lể quá nhiều sẽ biến bạn thành một nguồn năng lượng tiêu cực trong mắt những người xung quanh.
8. Chuyện của người khác, đừng đưa chuyện
Hãy giữ khoảng cách an toàn vừa đủ để đảm bảo sự riêng tư cho mọi người xung quanh. Đừng tùy tiện phán xét và lan truyền những vấn đề của người khác để tránh gây ra những mâu thuẫn không đáng có.
9. Chuyện của chính mình, nghe người khác nói
Với những vấn đề của bản thân, đừng quên tham khảo cái nhìn khách quan từ người khác và chân thành lắng nghe ý kiến của họ. Hành động của bạn có thể đem lại ấn tượng khiêm tốn, biết tiếp thu và hiểu lý lẽ cho những người xung quanh.
10. Chuyện của người lớn, nghe nhiều nói ít
Người lớn tuổi thường không thích bị áp đặt, kiểm soát hay bị người khác chỉ đạo mình phải làm gì. Nếu chúng ta nói nhiều hoặc liên tục nhận xét họ nên làm gì, không nên làm gì, những người lớn tuổi sẽ cảm thấy bạn không tôn trọng họ. Thay vào đó, hãy yên lặng lắng nghe và đúc rút ra kinh nghiệm từ những bài học từng trải quý giá của các trưởng bối xung quanh.
11. Chuyện vợ chồng, hãy nói cùng nhau
Giữa chồng và vợ, điều đáng sợ nhất là sự yên lặng. Không trao đổi, không giao tiếp và thảo luận sẽ khiến tình cảm đôi bên hao mòn nhanh chóng, thiếu sự thấu hiểu, dễ nảy sinh xung đột. Tới lúc đó, hai bên lại không ngừng đổ lỗi, chỉ trích lẫn nhau. Vì vậy, trong ngày thường, hãy cùng nhau thương lượng, giải quyết mọi vấn đề trong gia đình.
12. Chuyện của con trẻ, nói dần dần
Bất cứ đứa trẻ nào cũng có thời kỳ thay đổi, trở nên nổi loạn và khó kiểm soát hơn. Nếu cha mẹ biết giữ thái độ nhẹ nhàng và kiên định để từ từ khuyên bảo thì mới có thể thuyết phục trẻ hiểu rõ đúng sai thị phi. Ngược lại, một mực áp đặt hoặc dùng thái độ cưỡng ép để bắt trẻ nghe lời sẽ chỉ làm phản tác dụng.
Có thể thấy rằng, chẳng phải tự nhiên mà người xưa có câu "Miệng vàng lời ngọc". Mỗi tiếng nói ra phải có trí tuệ, có tu dưỡng, phải chú ý tránh làm tổn thương người khác, thất đức, đánh mất niềm tin của mọi người xung quanh. Đôi khi, chỉ một lời nói cũng có thể quyết định thành - bại đời người.
Phương Thúy
Theo Trí thức trẻ
 
5 suy nghĩ thường thấy ở những người kém cỏi: Bảo sao bạn mãi nghèo và bị xa lánh
26/10/2019 12:11 PM | SỐNG
Người thông minh đôi khi cũng tức giận, nhưng người ngu dốt thì luôn hung hăng, tức giận.
5 suy nghĩ thường thấy ở những người kém cỏi: Bảo sao bạn mãi nghèo và bị xa lánh

Không thể đánh giá một cuốn sách thông qua cái bìa và không thể đánh giá một con người thông qua một vài câu nói. Có những người học hành dang dở nhưng vẫn trở thành tỷ phú nhưng cũng có những người cố gắng đèn sách mười mấy năm để rồi quay lại với công việc tay chân, cày thuê, cuốc mướn. Vậy mới nói, người giỏi hơn người dở không phải bởi tấm bằng đại học mà bởi cách tư duy và lối hành xử thường ngày.
1. Người kém cỏi luôn nghĩ mình "trên cơ" người khác
Người thông minh thích làm việc với những người thông minh hơn mình, người kém cỏi không thích ai giỏi hơn họ.
Người thông minh luôn vui vẻ và sẵn sàng làm việc chung với những người giỏi hơn mình, không giấu dốt. Làm thế nào để hoàn thành công việc mới là vấn đề mà họ quan tâm. Ngược lại, người kém cỏi luôn sợ mình trở nên yếu kém và bị cười nhạo nếu phải làm việc chung với những người giỏi hơn mình.
Bắt nguồn từ tâm lý: Người thông minh không sợ sự cạnh tranh. Họ cố gắng giúp đỡ người khác và truyền cảm hứng cho người khác để họ tốt hơn mình. Những người thông minh có lòng tự trọng cao và họ chia sẻ kiến thức của mình với người khác một cách vô tư.
Trong khi đó những người ngu dốt cố gắng để được công nhận là giỏi hơn những người khác. Họ thậm chí sẽ tìm cách thao túng và hạ bệ người khác vì sự ích kỷ của mình. Họ luôn phán xét, đầy định kiến và nghĩ rằng mình giỏi hơn bất kỳ ai khác.
5 suy nghĩ thường thấy ở những người kém cỏi: Bảo sao bạn mãi nghèo và bị xa lánh - Ảnh 1.
2. Người kém cỏi nghĩ mình luôn đúng trong mọi trường hợp
Gặp xung đột, người thông minh có thể đồng cảm với người khác và nhìn nhận tình huống từ quan điểm của người khác. Họ kiên nhẫn, sẵn sàng lắng nghe và thay đổi ý kiến của mình nếu cần thiết.
Ngược lại, người dốt không ngừng tranh luận và sẽ không thay đổi ý kiến ngay cả khi người kia có những lý lẽ rất hợp tình hợp lý. Thêm vào đó, những người ngu dốt không thể nhận ra rằng người khác có năng lực và thông minh hơn mình.
Tuy vậy, người thông minh lại không bao giờ xa đà hơn thua mấy chuyện tầm phào này. Họ không chờ người khác vinh danh, không chờ đợi sự khen ngợi giống như người kém cỏi.
Với người thông minh, sự tôn vinh không mang lại nhiều ý nghĩa. Họ đủ khả năng để tự đánh giá năng lực bản thân, biết mình đang ở vị trí nào để luôn nỗ lực phấn đấu. Người kém cỏi thì lại rất thích cảm giác được người khác tôn vinh, khen ngợi cho nên trong bất cứ cuộc tranh luận nào, họ cũng phải cố sống cố chết chứng tỏ quan điểm của mình đúng đắn và trên cơ người khác.
Không tỏ ra tự cao, người thông minh thường rất hòa đồng và quan tâm đến mọi người. Họ không tiếc lời khen ngợi khi ai đó đạt thành tích tốt và luôn động viên để khích lệ tinh thần cho cả nhóm. Còn người kém cỏi như đã nói, luôn tâm niệm “I am the best”, thậm chí họ còn tìm cách để loại bỏ những người mà họ nghĩ sẽ gây cản trở cho họ trên bước đường thăng tiến.
Trong tâm lý học, đây được gọi là hiệu ứng Dunning-Kruger. Nó xảy ra khi những người kém năng lực đánh giá quá cao bản thân và khả năng của mình trong khi đánh giá thấp các kỹ năng và trí thông minh của người khác.
Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là những người thông minh luôn cho rằng người khác đúng. Họ chỉ là phân tích các lập luận và cố gắng khách quan trước khi quyết định điều gì đúng và điều gì sai.
3. Người kém cỏi không quan tâm tới cảm xúc và nhu cầu của người khác
Người thông minh là người biết đồng cảm. Họ không gạt bỏ cảm xúc và ý kiến của người khác, để từ đó họ hiểu các quan điểm khác nhau và nhìn vào một tình huống từ nhiều khía cạnh, xem xét vấn đề một cách khách quan.
Chính vì người thông minh thường có đôi mắt nhìn người khá chuẩn nên khi đã làm việc chung, họ thường rất tin tưởng đồng nghiệp, sẵn sàng giao phó các nhiệm vụ quan trọng. Người kém cỏi như thường lệ vẫn chỉ tin tưởng bản thân mình và luôn cố gắng bắt lỗi, “đổ dầu vào lửa”, bàng quan mỗi khi đồng nghiệp mắc sai lầm chứ không giúp đỡ tìm ra phương án khắc phục. Họ chỉ quan tâm đến thành tích cá nhân chứ không đề cao tinh thần làm việc nhóm.
Russel James, một giáo sư tại Đại học Texas Tech, đã phân tích hơn 1.000 người Mỹ và phát hiện ra rằng những người thông minh thường cho đi mà không mong đợi nhận lại bất cứ điều gì, trái ngược so với những người dốt. Điều này chỉ ra rằng những người thông minh hiểu hơn về nhu cầu và cảm xúc của người khác và có xu hướng giúp đỡ người khác nhiều hơn.
5 suy nghĩ thường thấy ở những người kém cỏi: Bảo sao bạn mãi nghèo và bị xa lánh - Ảnh 2.
4. Người kém cỏi đổ lỗi cho người khác vì sai lầm của chính mình
Đổ lỗi cho người khác, đổ lỗi cho hoàn cảnh, đổ lỗi cho điều kiện tự nhiên, đổ lỗi cho số phận,… phương thức tư duy này đã hình thành thói quen, nuôi dưỡng và cắm rễ sâu trong mỗi người, đến mức đã trở thành một phản xạ tự nhiên khiến nhiều người không thể tự mình ý thức được nữa. Thậm chí, nếu được người khác góp ý nhận xét thì thay vì biết ơn, họ lại quay ra bực bội, khó chịu.
Trong khi đó, một người thông minh và chân chính sẽ không bao giờ đổ lỗi cho người khác về lỗi lầm của mình mà luôn có trách nhiệm và nghiêm túc nhận lỗi khi mắc sai lầm. Trong khi những người dốt thì làm ngược lại. Họ thích được người khác thương hại hơn là thừa nhận mình đã phạm sai lầm. Và họ sẽ đẩy trách nhiệm của mình cho người khác bất cứ khi nào có thể.
Điều này có nghĩa, người ngu dốt sẽ mãi không thể tiến bộ, còn người thông minh sẽ học hỏi được những kinh nghiệm quý báu từ chính sai lầm của mình.
5. Người kém cỏi hung hăng và tức giận trong mọi tình huống xung đột
Người thông minh luôn cố gắng đơn giản hóa mọi chuyện và xử lý chúng triệt để trong khi người kém cỏi thì "việc nhỏ hóa to", họ luôn thổi phồng mọi chuyện để thu hút sự quan tâm của những người xung quanh và cố thể hiện rằng mình là người nhân viên xuất sắc. Tất nhiên, sự thật không phải vậy.
Người thông minh cũng những lúc tức giận, nhưng họ học cách kiếm soát cảm xúc và chấp nhận chúng để có một tâm trạng tốt hơn, trong khi người kém cỏi thì luôn luôn tức giận trong mọi trường hợp.
Người kém cỏi thường nổi giận và hung hăng mỗi khi mọi thứ không diễn ra theo cách mà họ muốn. Họ gây hấn để bảo vệ bản thân và vị trí của mình mỗi khi cảm thấy không kiểm soát được tình huống hoặc một ai đó.
Các nhà nghiên cứu từ Đại học Michigan phát hiện ra rằng hành vi hung hăng có tương quan trực tiếp với chỉ số IQ thấp hơn.
 
Đặng Lê Nguyên Vũ: Văn hóa Việt còn thiếu khát vọng lớn
Thứ Tư, 24/06/2009 09:12 GMT+7

(TT&VH) - Khi hơn 400 quán cà phê nhượng quyền mang tên Trung Nguyên có mặt ở 61 tỉnh thành trên cả nước, và khi thương hiệu Trung Nguyên có mặt ở Nhật Bản, Thái Lan, Singapore, Trung Quốc, Cộng hòa Séc, cà phê rang Trung Nguyên có mặt trong các cửa hàng ở Mỹ, Đức, Pháp, Nga…, người ta mới tin rằng, anh chàng từng điên khùng với ý tưởng xây dựng hãng này, thương hiệu nọ đi khắp thế giới… khi còn đang trọ học, đi xe đạp và kiếm tiền ăn hàng bữa, hóa ra không phải là “kẻ hoang tưởng”.

Nhưng ngay cả khi đối diện với Đặng Lê Nguyên Vũ, ông chủ của thương hiệu cà phê Trung Nguyên, một trong những Doanh nghiệp trẻ xuất sắc ASEAN, tại Hội quán Sáng tạo Trung Nguyên mới khai trương ở vị trí “đắc địa” của Hà Nội, nghe anh say sưa “diễn thuyết” về “Tuyên ngôn cà phê Việt Nam” và về những dự án làm văn hóa táo bạo, khối người vẫn không thể loại bỏ cảm giác anh - kẻ hoang tưởng.

Lần đầu tiên, nhân vật của Gặp gỡ cuối tuần là một doanh nhân, nhưng cuộc trò chuyện với anh lại xoay quanh một vấn đề lâu nay người ta ít khi chịu gắn nó với doanh nhân: Văn hóa.

Dang-Le-Nguyen-Vu.jpg

Đặng Lê Nguyên Vũ​

* Hội quán sáng tạo Trung Nguyên tại Hà Nội khai trương tháng Năm, Cà phê thứ bảy sắp ra mắt tại TP.HCM trong tháng Bảy, và sau đó còn Không gian mỹ thuật sáng tạo và nghe nói, còn nhiều không gian văn hóa nữa gắn với thương hiệu Trung Nguyên. Cụ thể, anh định làm gì ở những không gian này, chắc không phải chỉ để... bán cà phê?

- Tôi đã nghĩ và viết về điều này trong “Tuyên ngôn cà phê Việt Nam” (tuyên ngôn cho mình, để mình làm thôi, chẳng cần công bố làm gì). Đặc tính của cà phê là kích thích sáng tạo, thúc đẩy sáng tạo. Thế giới đã nghiêng từ nền văn minh nông nghiệp sang nền văn minh công nghiệp và bây giờ là công nghệ thông tin, đang cần rất nhiều sáng tạo, đặc biệt là ở Việt Nam. Thực tế này đòi hỏi những nhóm người thuộc giới tinh hoa ở nhiều lĩnh vực, từ kinh tế, kiến trúc, âm nhạc, mỹ thuật..., và cả chính trị nữa, cần có không gian để gặp nhau, trao đổi, cọ xát, từ đó kích thích sức sáng tạo trong mỗi cá nhân và cả một lực lượng. Đó chính là lý do cà phê Trung Nguyên mở ra các không gian văn hóa mới này và ngay khi nó còn là ý tưởng đã nhận được sự chia sẻ, ủng hộ của rất nhiều người trong giới trí thức, văn hóa ở Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên ngày khai trương Hội quán Sáng tạo ở Hà Nội, Chủ tịch nước cũng đến dự. Ngài đại sứ Singapore nhận xét: Hình như hầu hết những “cái đầu lớn” của Việt Nam đã hội tụ ở đây (Hội quán Sáng tạo)!

a98trung-nguyen.jpg
* Nhưng tại sao lại là những dự án về văn hóa? Và lại là lúc này, kinh tế đang khủng hoảng, các doanh nghiệp lo giữ chặt hầu bao? Điều gì thôi thúc anh làm vậy?

- Xét cho cùng thì những hệ thống này nếu hoạt động đúng như kế hoạch và mong đợi thì nó sẽ mang lại lợi ích lớn cho cả xã hội lẫn doanh nghiệp. Bây giờ, bất cứ một sản phẩm thương mại nào đi ra thế giới cũng không thể thuần túy đi bằng giá trị thương mại (hoặc nếu có cũng không đi được xa, không làm nên được những giá trị thặng dư lớn, không gắn được cái tên mình lên thương hiệu), mà buộc phải đi song hành với giá trị văn hóa, thậm chí, văn hóa có khi phải đi trước.

Như Hàn Quốc, điện ảnh của họ “đi trước”, văn hóa của họ “đi trước” đấy chứ, và theo sau là đồ nội thất, là thời trang, là xe hơi, cả thực phẩm Kim chi nữa! Như bài hát Chào Việt Nam sao đi xa được vậy? Và hai chữ “thiên hạ” trong bộ phim Anh hùng của Trung Quốc nói được rất nhiều... Đấy chính là văn hóa.

Chúng ta có biên giới cứng trên mặt đất, nhưng cũng có biên giới mềm là văn hóa, là ngôn ngữ... và biên giới mềm chính là cái chúng ta có thể thay đổi bằng nội lực của mình. Trong lúc này đây, phát huy động lực quốc gia là điều vô cùng cấp thiết. Chưa nói quốc gia thì đừng nói chuyện quốc tế. Và tôi nghĩ rằng các doanh nhân phải cổ vũ cho công việc này. Riêng cá nhân tôi không muốn mình chỉ là người kiếm tiền...

* Nhưng từ đâu anh nghĩ phải bắt đầu từ lực lượng tinh hoa? Và bắt đầu từ văn hóa?

- Cá nhân tôi có thể đứng đầu ngành cà phê ở Việt Nam nhưng ra thế giới tôi chẳng là ai cả, sang Brazil thấy công ty dạng như Trung Nguyên mà hơn mình cả chục lần. Ra thế giới, những người hàng đầu của mình không là gì cả. Chúng ta, nói thật là, như trong cái ao làng. Và cuộc đua ngày nay là cuộc đua với quốc tế.

Chúng ta có người tinh hoa, nhưng không ai chịu ai, ai cũng nghĩ mình là số một. Trong nhóm ngành nào hiện nay của chúng ta cũng có người đứng đầu, nhưng đất nước này đang thiếu khát vọng đua tranh với thế giới. Khát vọng của một dân tộc phải đến từ giới tinh hoa.

Năm nay chủ đề châu Á phục hưng, người ta nói tới sự trỗi dậy của Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore và bây giờ là Trung Quốc, nhưng Việt Nam không có tên trong tiến trình này. Việt Nam đâu có thiếu những điều kiện để “trỗi dậy”? Nếu nói về diện tích, Singapore là gì? Về tài nguyên thì Hàn Quốc, Israel là gì? Về chiều dài lịch sử thì Mỹ đâu có bề dày? Dân số, trí tuệ... cũng vậy. Thế thì đâu là nguyên nhân của chúng ta? Tôi nghĩ đó là do văn hóa của mình hết. Khi nghiên cứu những nước nghèo, người ta đều thấy nguyên nhân quy về văn hóa. Văn hóa Việt Nam thiên về âm tính, bảo tồn, nên thiếu khát vọng lớn.

* Ở Việt Nam, một số doanh nghiệp coi làm văn hóa chỉ để “chơi”, để quảng bá thương hiệu một cách “vui vẻ”, văn hóa văn nghệ thì thu lợi nhuận gì?

- Có những quan niệm đơn giản như thế về văn hóa. Tôi cũng đã gặp những trường hợp như vậy, nhiều lắm, đó cũng là một câu chuyện... Ở đây không phải như vậy, không hời hợt như vậy.

* Người ta thường hay nói nhiều đến thứ người ta có nhiều mặc cảm. Một cách thẳng thắn, anh có mặc cảm về văn hóa của bản thân không? Về văn hóa của thế hệ anh? Và về văn hóa của doanh nhân Việt Nam?

- Về cá nhân tôi thì thắng thắn nói là: Không. Trong nhiều lĩnh vực văn hóa, có thể tôi không hiểu sâu bằng một số người, nhưng ở những vấn đề chung, tôi có thể thảo luận cùng họ. Tôi sẽ học nhiều người nhưng nói thật, nhiều người sẽ phải học tôi.

Ngày nay, điều kiện giao tiếp, tiếp cận với các giá trị văn hóa thế giới rất dễ dàng. Buồn một nỗi là số đông trong thế hệ tôi đang nhầm lẫn nhiều giá trị. Nhiều giá trị bị đảo lộn quá rất nguy hiểm. Ví như ngày nay, giá trị vật chất đang lên ngôi, nó đang đè hết các giá trị khác. Trong khi lẽ ra đời sống vật chất lên, thì đời sống tinh thần, đời sống văn hóa cũng phải lên, nhưng sự thật thì chúng ta lại đang thấy đời sống văn hóa đi xuống. Như thế liệu có thể gọi là sự phát triển hài hòa, bền vững?

Doanh nhân chính là quân đội trong thời bình. Lúc này họ là người đem lại sức mạnh cho đất nước, cho dân tộc. Tất nhiên bây giờ chúng ta đang chứng kiến nhiều người trong số này đang làm lợi cho mình nhưng lại làm hại cho nhiều người khác. Tôi nghĩ đó chính là vấn đề văn hóa của doanh nhân Việt Nam.

* Nói đến doanh nhân, người ta thường nói đến tiền. Một nghệ sĩ có tên tuổi ở Việt Nam từng chua xót bảo rằng: “Ở đâu đồng tiền lên tiếng, ở đó văn hóa tắt tiếng”. Ý kiến ấy dẫu có phần cực đoan, song thực tế ở ta lại không thiếu những minh chứng cho điều đó. Anh nghĩ sao?

- Theo tôi, đừng nhìn nhận theo hướng tiêu cực như vậy. Doanh nhân dù sao cũng không thể thoát khỏi văn hóa tổng thể của một xã hội, một dân tộc. Giá trị của doanh nghiệp không phải là tiền mà chính là giá trị văn hóa. Và tôi là một trong những người đang cố gắng nỗ lực tạo ra giá trị văn hóa đó.

Tất nhiên so với nhiều nước phát triển thì giá trị văn hóa trong các doanh nghiệp của mình còn cách một khoảng khá xa. Một số công ty của Nhật chẳng hạn, họ làm việc không phải vì mục đích cho riêng họ, mà họ muốn làm gì đó cho nước Nhật. Mục đích theo đuổi kinh doanh của họ khác nên cách ứng xử và bản lĩnh của họ cũng khác.

* Một trong những đối tượng chính mà các dự án văn hóa của Trung Nguyên hướng tới là giới trí thức, văn nghệ sĩ - trước đây họ là lớp người được tôn trọng hàng đầu trong xã hội, thể hiện trong “phân cấp”: SĨ - NÔNG - CÔNG - THƯƠNG. Nay, một cách tự nhiên trong xã hội, sự “phân cấp” ấy đã thay đổi, theo quan sát của tôi, là theo chiều ngược lại: THƯƠNG - CÔNG - NÔNG - SĨ, và đương nhiên cũng kéo theo nhiều thay đổi khác với cả những mặt phải và trái của nó. Anh có bao giờ suy nghĩ về điều này không?

- Một lần tôi vào Văn Miếu, phát hiện ra hình như ở đó không có bia tiến sĩ nào về thương mại cả! Nước nào không tôn trọng thương mại thì sẽ nghèo suốt! Vấn đề ở đây chỉ là thương mại nào mà thôi.

Hiện nay ở ta, chủ nghĩa vật chất lên ngôi, nó càng làm lẫn lộn các giá trị, càng khoét sâu thêm các ý kiến cực đoan bảo thủ. Tôi là người cực lực phản đối quan điểm không coi trọng thương mại. Chúng ta không thể “vỗ bụng rau bình bịch” mà giàu có được. Phải trọng thương mại để phục vụ nội lực của một quốc gia. Ở đây tôi thấy nhiều người được gọi là trí thức nhưng không nhập cuộc đua gì cả.

* Trong câu chuyện của anh, tôi cảm giác anh rất sốt ruột với đua tranh. Có nhất thiết chúng ta muốn phát triển phải đua tranh không?

- Người Nhật sau Thế chiến thứ hai không tuyên bố gì hết nhưng trong đầu họ chính là sự đua tranh. Bây giờ Trung Quốc cũng đang đua tranh. Ngay cả các nước châu Âu, nhìn vậy, nhưng họ cũng trải qua thời kỳ đua tranh quyết liệt. Tôi nghĩ không đua không được đâu. Nó tạo cho người ta động lực. Phải đua trong mọi lĩnh vực, không phải chỉ là chuyện kiếm tiền. Đây là lúc chúng ta phải nhìn lại mình, rằng chúng ta có gì để đua tranh với thế giới, chúng ta có thể chi phối, có thể ảnh hưởng, có thể đóng góp được gì với thế giới đây?

* Có người bảo: “trí thức” ở ta có nhiều “trí ngủ”. Anh nghĩ gì về giới trí thức ở Việt Nam hiện nay?

- Trước hết cần phải xác định, trí thức là ai, ai là trí thức? Người ta có nhiều định nghĩa về trí thức. Định nghĩa riêng của tôi: Trí thức không phải là bằng cấp, mà là những người nghĩ ra cái mới, những cái tiến bộ, và dẫn mọi người theo. Trí thức không phải là những người tầm chương trích cú - muốn tầm chương trích cú thì cứ vào Google là ra. Ai lọt vô “khung” này, đối với tôi, mới là trí thức. Những ai không “lọt” thì không phải.

Với tôi, một doanh nhân thực sự phải là một trí thức. Nếu không thì không cạnh tranh được với thế giới đâu.

* Ngày 17/6 vừa qua, Bộ Ngoại giao đã chọn Hội quán Sáng tạo của Trung Nguyên với văn hóa cà phê làm “không gian ngoại giao” Việt Nam, hưởng ứng năm Ngoại giao văn hóa 2009. Cụ thể “văn hóa cà phê” anh muốn gửi gắm ở đây là gì?

- Trước đây chúng ta đã từng chọn áo dài, phở làm những “đại sứ văn hóa”, và bây giờ là cà phê. Với hơn hai tỷ người trên thế giới uống cà phê, thì xem ra cà phê có tính quốc tế hơn. Thế nhưng, muốn đi xa được, cà phê Việt Nam phải chứa đựng trong đó một văn hóa Việt Nam, một giá trị nhân văn Việt Nam. Chúng tôi đang nỗ lực “đóng gói cà phê” để cà phê có thể chứa được “hồn đất”, “hồn nước” và cả những tư tưởng, tình cảm của người làm ra nó. Cà phê Việt Nam đặc biệt như vậy, nó giúp quý vị khi thưởng thức sẽ có nhiều ý tưởng sáng tạo để thành công - đó chính là thông điệp ngoại giao của cà phê Việt Nam.

Trên thế giới không phải chỉ Việt Nam sản xuất cà phê, nhưng Việt Nam là nước đầu tiên quan tâm đến cà phê không phải chỉ từ góc độ kinh tế

Tham dự sự kiện ngày 17/6 có cả ông Chủ tịch Hiệp hội cà phê Brazil, con gái ông cũng đã qua đây từ mấy hôm trước. Đâu phải tự nhiên họ qua, họ nhìn thấy ở đây có động lực của sự phát triển. Tôi nghĩ rằng đây chính là cơ hội của chúng ta.

* Suy nghĩ toàn những vấn đề lớn lao, dự án vươn ra thế giới, còn bản thân anh có niềm ham mê nho nhỏ, riêng tư nào khác? Hiện tại anh đang đọc cuốn sách gì? đang nghe loại nhạc gì? vừa xem xong bộ phim thú vị nào? v.v..., hay không còn thời gian để làm tất cả những việc đó?

- Tôi đang đọc Thế giới hậu Mỹ (NXB Tri thức).

* Vẫn lại là một cuốn sách “lớn lao” và liên quan tới công việc, không có tí gì giải trí?

- Đúng là cũng không có nhiều thời gian. Tôi đọc đủ thứ, nghe nhiều loại nhạc, và bây giờ đang chọn lọc... Nhưng nói chung tôi không muốn xem nghe đọc những gì ủy mị. Rảnh thì lên Madrak chơi với ngựa và chó Phú Quốc.

* Vậy là những không gian văn hóa, văn nghệ này anh mở ra không dành cho mình?

- Tôi là người cổ động, sau đó thì có thể... biến mất. Tôi xác định rồi, mình chỉ là chất xúc tác thôi...

* Cảm ơn những trao đổi thẳng thắn của anh.

Phạm Thị Thu Thủy (thực hiện)​
 

Có thể bạn quan tâm

Top