Kỹ năng phát triển bản thân, trở nên GIÀU CÓ và HẠNH PHÚC

03
Như đã nói ở trên, lãng phí thời gian là căn bệnh của tuổi trẻ, đã là bệnh thì cần thuốc chữa:
Mục đích cuộc sống của bạn là gì? Đến năm 30 tuổi bạn sẽ thành người như thế nào?
Đã bao giờ bạn tự hỏi câu hỏi này? Tôi cá là nếu hỏi 1000 người thì số lượng người trẻ đáp lại một cách nghiêm túc chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Phần đông chúng ta sống bản năng và không có mục đích, hoặc chỉ có những mục tiêu trong ngắn hạn: hôm nay phải làm xong bài tập nhóm, tối nay phải đi uống trà sữa, cuối tuần phải đi đâu đó để thỏa mãn đam mê xê dịch… Những mục tiêu đó đương nhiên là tốt, nhưng chúng không có tính tổng thể.
Thay vào đó chúng ta nên tự hỏi: Trước năm 30 tuổi tôi sẽ là người như thế nào? Trước năm 30 tuổi tôi sẽ đặt chân đến 100 quốc gia? Tôi sẽ tự do tài chính và mở một nhà hàng vào ngày sinh nhật lần thứ 30 của tôi? Trước năm 30 tuổi tôi sẽ trở thành chuyên gia giỏi nhất trong lĩnh vực của mình?
Nếu chỉ đặt mục tiêu trong ngắn hạn sẽ vô tình cản trở tầm nhìn và năng lực của bạn, bạn sẽ chỉ làm những công việc tủn mủn hàng ngày để đạt được mục tiêu hàng ngày, và cứ ngày này qua ngày khác bạn chỉ có tầm nhìn ngắn hạn mà không thể có bước đột phá trong tương lai.
Việc xác định được mục tiêu tổng thể, từ đó phân chia ra các mục tiêu nhỏ sẽ khoa học và logic hơn, từ đó thấy được lộ trình cuộc đời, biết được chúng ta đang ở đâu, cần phải nỗ lực như thế nào để đạt được mục đích đề ra.
Hãy nhìn xa hơn một chút, đặt mục tiêu cao hơn một chút để phấn đấu, cố gắng, cuộc sống này là của bạn, thời gian của bạn do bạn quản trị, thiết lập trình tự cuộc đời gắn với thời gian là một cách để tránh lãng phí thời gian.
Tôi đã chia sẻ điều này với những người thuộc thế hệ mình và nhận được những lời phản biện sáo rỗng như: ngày mai còn chưa biết ra sao huống hồ 10 năm nữa, cần gì nhìn xa thế làm gì hãy sống hết mình ngày hôm nay đã,… Không ai hiểu mình bằng chính mình, nếu bạn không thể mường tượng được mình của những năm tiếp theo thì không ai có thể giúp bạn, bạn sống hết mình ngày hôm nay với những mục tiêu nhỏ bé thì bạn cũng sẽ sớm hết thanh xuân một cách lặng lẽ.
Bạn muốn giàu có hay nổi tiếng, bạn muốn trở thành ông nọ bà kia nhưng bạn lại không dám ước mơ, kể cả cuộc sống hiện tại quá khó khăn nhưng ước mơ không bị tính thuế. Không dám mơ mộng, không dám tưởng tượng, không dám đặt mục tiêu dài hạn là bạn đang vô trách nhiệm với chính tương lai của mình.
70 tuổi tôi thấm thía: Đời người hơn nhau tầm nhìn dài hạn, đáng tiếc hồi 20 tuổi chúng ta dễ thỏa hiệp, dễ bằng lòng với những sở thích bề ngoài, nhỏ nhặt trước mắt - Ảnh 3.
04
Thay đổi thói quen là điều không dễ, nhưng bắt buộc phải làm

Theo quan sát của tôi, bên cạnh những bạn chăm học, chăm làm, chăm đọc sách, thì không ít bạn trẻ đang tự giết mình bằng những thói quen vô bổ. Có nhiều đám tụ tập ngồi lỳ cả ngày trong nhà đánh điện tử, niềm vui được nhen nhóm trong vài tiếng mà vô tình dập tắt cả tương lai phía trước. Tôi cam đoan vài năm sau khi nếm trải khó khăn của cuộc sống, họ sẽ nghĩ đến những giờ phút chơi game sung sướng ấy và lại nói "giá như".
Có thật nhiều những thói quen xấu đang ngấm ngầm diễn ra và là yếu tố đang hủy hoại tương lai của thế hệ trẻ. Nghĩ về tương lai một cách có trách nhiệm, nhìn vào hiện tại một cách chân thật nhất, thói quen nào tốt, xấu đang ảnh hưởng xấu đến việc thực hiện mục tiêu cuộc đời, tạo dựng thói quen với tinh thần phấn chấn nhất bằng cách lặp đi lặp lại một việc gì đó trong 3 tuần là có thể trở thành thói quen. Bỏ được thói quen xấu không dễ, nhưng phải làm ngay nếu không muốn tiếp tục lãng phí thời gian.
Một số thói quen nên hình thành và duy trì:
Duy trì văn hóa đọc: Đọc có 2 loại: Đọc sách để tăng cường tri thức, vì sách chứa đựng những tinh hoa về mặt thông tin được chọn lọc, đọc sách giúp chúng ta hiểu biết hơn. Đọc báo là để tăng cường thông tin, báo khác với sách ở chỗ đọc sách là để nắm được tri thức, đọc báo là để nắm được thông tin ngắn hạn về cuộc sống thường nhật đang diễn ra xung quanh. 2 loại hình bổ trợ cho nhau giúp ta tăng lượng tri thức và thông tin đáng kể.
Xê dịch: Đi phượt, đi du lịch khám phá là một cách để học hỏi về văn hóa, các giá trị sống của cộng đồng, cũng là khám phá chính bản thân mình, giao lưu kết bạn, mở rộng quan hệ xã hội, thay đổi môi trường giúp làm tươi mới cuộc sống thành thị.
Viết lách: Không hẳn là viết một bài dài mấy nghìn từ, mà đơn giản hãy ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ của bạn vào facebook hoặc cuốn sổ nhỏ, để lưu lại những kỷ niệm vì cảm xúc luôn dẫn lối cho ngòi bút, tư duy ngôn ngữ ảnh hưởng rất nhiều đến khả năng giao tiếp, thuyết trình trước đám đông.
Tìm cách giải quyết mọi vấn đề: Không biết phải hỏi, nhưng trước khi hỏi, hãy tự tìm hiểu, hãy phát huy tính tự lập trong tư duy, chỗ nào khó quá thì hãy hỏi, từ đó ta nắm chắc vấn đề hơn do đã có sự tìm hiểu trước đó, thậm chí còn tìm ra giải pháp tốt hơn để giải quyết vấn đề.
70 tuổi tôi thấm thía: Đời người hơn nhau tầm nhìn dài hạn, đáng tiếc hồi 20 tuổi chúng ta dễ thỏa hiệp, dễ bằng lòng với những sở thích bề ngoài, nhỏ nhặt trước mắt - Ảnh 4.
05
"Just do it!"

Khi mục tiêu tổng thể đã được thiết lập, những mục tiêu con đã được hoạch định. Thì bước tiếp theo "Just do it!". Hãy thực hiện nó.
Tôi quen một người bạn có đam mê làm bánh nhưng lại chọn công việc văn phòng 8 tiếng/ngày vì mong muốn của gia đình, chị đặt mục tiêu mở được một cửa hàng bánh trước khi về hưu. Bằng ước mơ và tài năng, chị bỏ ngang công việc nhàm chán và tự kinh doanh riêng, mở hiệu bánh của riêng mình ngay ở độ tuổi 26 đầy khó khăn do thiếu kinh nghiệm và vốn, nhưng với suy nghĩ cứ làm là tới.
Đáp lại những vất vả khi theo đuổi đam mê, năm 30 tuổi chị không chỉ duy trì một cửa hiệu có tiếng, mà đã phát triển thành một chuỗi các cửa hàng trên khắp Việt Nam, hiện đang hoàn thiện nốt một số thủ tục để xuất khẩu ra thế giới. Muốn hưởng quả ngọt bùi ngày mai thì phải trải qua sự cay đắng hôm nay, đặt mục tiêu thì dễ nhưng khi thực hiện mới nảy sinh nhiều vấn đề phức tạp, cần trải nghiệm và kiến thức để vượt qua khó khăn.
Nhưng đừng ngại ngần mà không làm tới, trưởng thành là cả một quá trình lao động và tích lũy giá trị sống, còn tuổi trẻ thì hữu hạn, hãy xông pha, dám làm hết sức, dám làm tới để thực hiện ước mơ, hoàn thành, thậm chí rút ngắn thời gian để đạt được mục tiêu ấy. Muốn tỏa sáng vào ngày mai, thì hôm nay bạn phải lấp lánh rồi.
Sử dụng thời gian một cách hiệu quả, câu nói này đã có quá nhiều người nói. Nhưng tôi vẫn muốn lặp lại và nhắc các bạn trẻ hãy sống, hãy yêu, hãy vui chơi và làm việc hết mình vì tuổi trẻ là tuổi đẹp nhất, để khi nhìn lại chúng ta không hối tiếc vì những gì đã qua.
Ngay hôm nay, hãy đặt cho mình những mục tiêu dài hạn, chia nhỏ chúng ra, thực hiện bằng tất cả đam mê và nhiệt huyết của tuổi trẻ, bằng mọi cách phải thực hiện cho kỳ được ước mơ của mình.
Dừng mọi thói quen xấu và tập những thói quen tốt. Dẫu có khó khăn thì phải vượt qua, không chạy được thì đi, không đi được thì lết, bằng mọi giá phải tiến về phía trước. Tuổi thanh xuân ngày càng thu hẹp lại, chúng ta ngày càng lớn khôn, sống vội, sống gấp để mỗi ngày trôi qua là một ngày đẹp, để cả tuổi xuân tràn ngập hạnh phúc và thành công.
(Trích Ybox/Youthconfessions)
Theo Antonov
Trí thức trẻ
 
"Lười suy nghĩ - hậu quả của mọi nghèo khó trên đời", chia sẻ của chàng nông dân thời đại 4.0 gây bão MXH
17/01/2020 01:07 PM | SỐNG
Một người mà sáng mở mắt chỉ biết đến một việc là đi học và đi làm, thì tương lai sẽ vô cùng xám xịt.
Không lẽ năm nào cũng vậy?
01
Sáng tôi đi tập huấn, thầy tôi là một doanh nhân có nhà máy ngàn tỷ nói: "Nếu sáng sớm thức dậy, bạn NGHĨ ĐẾN MỘT VIỆC DUY NHẤT LÀ "đi học" thì khi ra trường, sáng dậy, cũng một việc duy nhất là "đi làm". Một người mà sáng mở mắt chỉ biết đến một việc là đi học và đi làm, thì tương lai sẽ vô cùng xám xịt.
Nhiều người phàn nàn: "Người ta sao ngày càng giàu hơn?" hay "Các công ty người ta mở rộng kinh doanh đủ ngành nghề, hay thật?". Nhiều người rất muốn KIẾM TIỀN nhưng không biết nghĩ CÁCH làm, và cũng không DÁM làm, và cứ thế để mọi thứ trôi tuột. Chúng ta để mặc cho các sếp nghĩ giùm, và não bạn sẽ bị "teo".
Quá trình công tác cho tôi cơ duyên gặp đại đa số các chủ doanh nghiệp, họ đều là người vươn lên từ đôi bàn tay trắng chỉ vì họ dành thời gian để suy nghĩ và hành động để thay đổi.
"Nhưng nếu bạn luôn để cho người khác nghĩ giùm mình, bạn phải trả rất nhiều tiền để một người suy nghĩ thay bạn. Bạn sẽ trở thành một người phụ thuộc tư duy và bị cuốn theo suy nghĩ của người khác", trích lời thầy tôi nói.
Lười suy nghĩ - hậu quả của mọi nghèo khó trên đời, chia sẻ của chàng nông dân thời đại 4.0 gây bão MXH - Ảnh 1.
02
Anh Phương là anh họ của tôi. Từ năm cuối đại học, anh đã lập một thương hiệu quần áo và dành nhiều thời gian suy nghĩ về cách phát triển nó. Anh đã mất 1 tháng ngồi ngẫm nghĩ mỗi ngày chỉ để nghĩ ra một cái tên thương hiệu. Anh nghĩ về khách hàng, về nhà cung cấp, về cách tiếp thị, về dòng tiền và giá bán, lợi nhuận mọi lúc mọi nơi. Sau đó, anh tôi triển khai.

Anh phóng xe máy đi chào bán hàng. Anh gặp gỡ nhà phân phối. Anh tiếp thị mọi lúc mọi nơi, nghĩ liên tục cách nào để phát triển nó. Chỉ sau 4 năm, anh đã kiếm được 23 tỷ đồng lợi nhuận năm rồi, coi như gần 1 triệu USD. Không phải ai xa lạ, mà chính là anh con ông bác ruột, một nông dân chính hiệu.
Tôi ít suy nghĩ hơn anh nên tôi chưa thành công. Tôi học hành giỏi hơn nhưng chủ yếu là học vẹt chứ không suy nghĩ nhiều. Tôi phải nghĩ cách để cải thiện cuộc sống của mình và của những người khác xung quanh tôi, nhất định như vậy cho năm 2020, phải suy nghĩ và đột phá, không lẽ cứ vậy hoài?
Lười suy nghĩ - hậu quả của mọi nghèo khó trên đời, chia sẻ của chàng nông dân thời đại 4.0 gây bão MXH - Ảnh 2.
03
Sáng nay, tôi đọc Facebook của chị Tuyết Hector. Chị viết: "Lười suy nghĩ là hậu quả của một thế hệ "để đó mẹ làm cho, đi học bài đi con". Học, không phải 100% là suy nghĩ đâu mọi người nhé. Chỉ có một số ít ngồi tư duy để tự giải bài hoặc để hiểu bài, còn lại toàn là để thuộc bài. Học thuộc riết, lười tư duy luôn".
Tôi thấy rất đúng, chính đám bạn tôi, môn toán chúng nó 10 điểm nhưng thực chất là học thuộc các mẫu bài giải bài rồi ráp vô bài thi khi gặp dạng tương tự. Học giỏi, với nhiều người, chỉ là trí nhớ tốt mà thôi. Mà trí nhớ tốt, đọc nhiều, học nhiều kiểu Việt Nam thì lại lười suy nghĩ. Nên dù học rất giỏi, kết quả thi rất cao nhưng không có bất cứ một thành tựu gì. Làm việc với họ mới thấy họ nghèo sáng tạo, ít suy nghĩ cách làm đến kinh khủng.
LƯỜI SUY NGHĨ, HẬU QUẢ CỦA MỌI NGHÈO KHÓ TRÊN ĐỜI, đúng như ngạn ngữ các nước Bắc Âu đã nói. Các dân tộc giàu có đều bắt nguồn từ cách tư duy người này hướng dẫn người kia "hãy nghĩ cách, nghĩ cách... để thay đổi và làm cuộc sống tốt đẹp hơn".
Nam Trương
 
Giàu nghèo hơn nhau ở tầm nhìn: Tầm nhìn xa giúp bạn dẫn đầu, tầm nhìn hẹp khiến bạn trở thành cái đuôi của kẻ khác
TỊNH KỲ, THEO BÁO DÂN SINH 10:12 07/04/2020
Có người bảo: Nếu bạn là một con ốc vít, hãy cố gắng làm việc thêm giờ, bạn sẽ trở thành một con ốc vít sáng hơn. Công việc cũng giống như vậy. Tôi không chống lại việc làm thêm giờ, nhưng làm thêm giờ không cho phép bạn tiến bộ trong công việc, chứ đừng nói đến việc thay đổi bạn từ một ốc vít sang động cơ. Những
Có rất nhiều người mắc sai sót, dù biết đó là lỗi của mình nhưng lại chẳng chịu nhận mà còn đổ lỗi cho ngoại cảnh. Ví dụ: Bản thân bạn đã đi làm muộn nhưng lại đổ lỗi cho con đường từ nhà đến công ty đang bị kẹt xe.
Sếp bạn chỉ trích bạn vì làm việc không cẩn thận nhưng lại biểu dương các đồng nghiệp khác. Bạn cho rằng sếp ghét mình, bất công và xử ép mình. Khi đồng nghiệp phát hiện bạn có sai sót nên nhắc nhở bạn thì bạn lại cho rằng họ rảnh rỗi sinh nông nổi, họ đang nhắm trực tiếp vào bạn. Kiểu người này thích đổ lỗi cho các yếu tố bên ngoài và đây là kiểu người có tư duy thiển cận và thấp kém.
Vậy những người nhận thức cao sẽ hành xử như thế nào?
Giàu nghèo hơn nhau ở tầm nhìn: Tầm nhìn xa giúp bạn dẫn đầu, tầm nhìn hẹp khiến bạn trở thành cái đuôi của kẻ khác - Ảnh 1.
Tại sao khoảng cách giữa bạn và các thành viên cùng lớp ngày càng lớn sau vài năm ra trường?
Có một câu chuyện ngắn như sau:
Bá và Nam là bạn học cùng lớp. Sau bài kiểm tra toán vừa qua, Bá được 9.6 điểm và Nam được 10 điểm. Bá nghĩ rằng mình thua Nam có 0.4 thôi mà.
Trong nhiều trường hợp, rất khó để hai bạn cùng lớp thể hiện năng lực rõ rệt. Bởi trong trường học, không có nhiều chỉ số để đo lường ngoài điểm số, vì vậy điểm số sẽ gây ra ảo tưởng rằng không có nhiều sự khác biệt giữa hai học sinh. Nhưng sau này khi vào nơi làm việc, bạn sẽ thấy rằng có quá nhiều yếu tố gây ra sự khác biệt về tốc độ thăng tiến của hai người.
Tầm nhìn ảnh hưởng đến sự lựa chọn của bạn về ngành nghề mình muốn theo đuổi. Đại học Harvard đã có một cuộc khảo sát nổi tiếng về tác động của các mục tiêu đối với cuộc sống. Mục tiêu của cuộc khảo sát là một nhóm sinh viên tốt nghiệp đại học có trí thông minh, học thức và gia cảnh tương tự nhau. Kết quả là:
Nhóm người đầu tiên: 27% trong số họ không có mục tiêu;
Nhóm người thứ hai: 60% số người có mục tiêu mờ nhạt;
Nhóm người thứ ba: 10%, với các mục tiêu rõ ràng nhưng ngắn hạn;
Nhóm người thứ tư: 3% số người có mục tiêu rõ ràng và dài hạn.
Trong 25 năm tiếp theo, họ bắt đầu sự nghiệp. 25 năm sau, những người trả lời khảo sát năm ấy đã được hỏi lại và điều kiện sống của họ đã thay đổi rất nhiều. Nhóm thứ tư: 3% những người có kế hoạch sống lâu dài và rõ ràng.
Trong 25 năm qua, hầu như không bao giờ thay đổi mục tiêu cuộc sống của mình và nỗ lực không ngừng để đạt được mục tiêu của mình.
Sau 25 năm, họ gần như đã trở thành những người thành công hàng đầu của đất nước. Có rất nhiều doanh nhân tự làm chủ, lãnh đạo ngành và giới tinh hoa xã hội.
Nhóm thứ ba: 10% có các nhà hoạch định cuộc sống ngắn hạn rõ ràng.
Hầu hết họ sống trong tầng lớp trung lưu của xã hội. Đặc điểm chung của họ là: Những kế hoạch cuộc sống ngắn hạn đó đã liên tục được thực hiện và mức độ cuộc sống tăng lên đều đặn, trở thành những chuyên gia không thể thiếu trong mọi tầng lớp, như bác sĩ, luật sư, kỹ sư, giám đốc điều hành cấp cao, v.v.
Nhóm người thứ hai: những người có kế hoạch sống mơ hồ trong 60% còn lại.
Hầu như tất cả trong số họ sống ở tầng lớp thấp hơn trung lưu và có công việc ổn định nhưng họ không có thành tích đặc biệt.
Nhóm người đầu tiên: những người không có mục tiêu và kế hoạch.
Hầu như tất cả họ đều sống dưới đáy xã hội, điều kiện sống của họ rất bấp bênh và họ thường thất nghiệp.
Do đó, có kết luận rằng mục tiêu có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của mỗi người.
Giàu nghèo hơn nhau ở tầm nhìn: Tầm nhìn xa giúp bạn dẫn đầu, tầm nhìn hẹp khiến bạn trở thành cái đuôi của kẻ khác - Ảnh 2.
Hãy tìm hiểu những người thành công thay vì chỉ trích họ
Tháng trước, một bạn nữ đã tự mình mua một ngôi nhà ở một thành phố lớn, vì vậy một số người xung quanh bắt đầu thảo luận:
Cô mua nhà sớm vậy, cô có phải là mới "hốt" được đại gia không? Không phải cô ấy bán đa cấp chứ? Hàng loạt câu hỏi nảy lên trong đầu bạn bè cô. Mọi người đều tự hỏi liệu cô gái có làm điều gì bất hợp pháp không. Nhưng ít ai nghĩ về lý do tại sao cô ấy có thể làm điều đó. Vì tò mò, tôi hỏi cô ấy.
Hóa ra, ngay từ một năm trước, cô đã thích thú với thương mại điện tử. Bất cứ ai làm Internet đều biết rằng năm nay sẽ là một năm khá sôi động với thương mại điện tử, nhiều ông lớn và đầu tư vốn, vì vậy cô sử dụng các lợi thế của nền tảng để quảng bá, phát triển đại lý, kiếm tiền hoa hồng… Cô đã làm việc cần mẫn, thậm chí nhịn ăn nhịn mặc để tích góp đủ số tiền mua nhà. Những người già không nghe nói về Internet, nên theo bản năng họ cảm thấy rằng đây là một lời nói dối.
Nhưng thực tế, thời đại công nghệ phát triển, không cần đến công ty, bạn vẫn có thể bán hàng online, nhận nhiệm vụ để kiếm tiền hoặc hoa hồng… Nếu bạn không hiểu, bạn không thể nắm bắt cơ hội này.
Có lẽ bạn nghĩ đây là lời nói dối nhưng điều này sẽ thể hiện rõ nét trong thời dịch bệnh Corona đang hoành hành hiện nay. Khi bạn không thể ra khỏi nhà đi làm, hãy nắm bắt cơ hội quý giá này. Vậy làm thế nào để nhanh chóng nắm bắt cơ hội này, có một vài gợi ý:
1. Quan tâm nhiều hơn đến tin tức thời sự và ít chú ý đến tin tức giải trí.
2. Nhìn vào những người bạn đang phát triển vượt bậc xung quanh bạn và tìm hiểu họ đang làm gì
3. Làm bạn với những người tốt. Nếu người yêu bạn tài giỏi thì bạn có thể học được rất nhiều từ anh ấy.

Giàu nghèo hơn nhau ở tầm nhìn: Tầm nhìn xa giúp bạn dẫn đầu, tầm nhìn hẹp khiến bạn trở thành cái đuôi của kẻ khác - Ảnh 3.
Khoảng cách nhận thức về tính chất công việc: Bản chất của công việc không phải là làm thêm giờ, mà là tạo ra giá trị
Tôi đã gặp nhiều người có suy nghĩ rằng họ đang làm việc chăm chỉ. Họ thường chia sẻ những bức ảnh về công việc làm thêm giờ của họ trong vòng tròn bạn bè. Tuy nhiên, bản chất của công việc không phải là làm thêm giờ, mà là tạo ra giá trị.
Có người bảo: Nếu bạn là một con ốc vít, hãy cố gắng làm việc thêm giờ, bạn sẽ trở thành một con ốc vít sáng hơn. Công việc cũng giống như vậy. Tôi không chống lại việc làm thêm giờ, nhưng làm thêm giờ không cho phép bạn tiến bộ trong công việc, chứ đừng nói đến việc thay đổi bạn từ một ốc vít sang động cơ.
Giống như công nhân Foxconn, họ làm việc chăm chỉ mỗi ngày và làm việc trong hơn mười giờ, nhưng họ vẫn không thể thoát khỏi số phận dần dần bị thay thế bởi máy móc.
Điều thực sự khiến bạn tiến bộ không phải đơn giản là lặp lại công việc. Thay vào đó, hãy liên tục cải thiện nhận thức và kỹ năng, nắm vững các phương pháp làm việc hợp lý và hoàn thành công việc hiệu quả hơn để bạn có thời gian đứng ở cấp độ cao hơn để suy nghĩ và tạo ra giá trị cao hơn.
Giàu nghèo hơn nhau ở tầm nhìn: Tầm nhìn xa giúp bạn dẫn đầu, tầm nhìn hẹp khiến bạn trở thành cái đuôi của kẻ khác - Ảnh 4.
Khoảng cách nhận thức trong ngành: Người thông minh luôn duy trì việc học tập không ngừng và thích ứng theo sự phát triển của ngành
Trong làn sóng thay đổi của ngành, thực sự rất khó để trụ vững nếu thiếu hiểu biết. Hôm nay bạn đã chọn một ngành công nghiệp có mức lương mà ai cũng cho rằng tốt, nhưng liệu sau vài năm, khi công nghệ lên ngôi hoặc máy móc được đưa vào sử dụng thì liệu bạn có trụ vững trong ngành nghề đó không?
Chúng ta nên làm gì để phát triển trong làn sóng thay đổi ngành?
Trên thực tế, nhiều ông lớn đã đưa ra câu trả lời cho câu hỏi này: duy trì việc học tập không ngừng và thích ứng theo sự phát triển của ngành.
Cho dù bạn làm việc chăm chỉ đến đâu, tiến độ của bạn rất chậm, vị trí của bạn không được thăng chức và thu nhập của bạn không tăng lên.
Lâu dài trong giai đoạn "thắt lưng buộc bụng" của công ty thì thực sự là một trạng thái đặc biệt nguy hiểm, điều này sẽ khiến bạn rơi vào tình trạng nghi ngờ bản thân nhiều lần hoặc bị sa thải.
Bạn không tiến bộ và không thèm học hỏi nhưng những người khác đang tiếp tục tiến bộ hơn bạn gấp ngàn lần. Vậy nên dù bạn có mạnh đến đâu, bạn cũng cần học tập không ngừng, biết tiếp thu có chọn lọc và thực thi thay vì chần chừ. Đây là lý do tại sao những người xuất sắc lại xuất sắc là vì họ đã hình thành những thói quen tốt.
 
Nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi: đi từ trái tim đến trái tim
23 Tháng Chín, 2019
Chúng ta đều biết chăm sóc khách hàng là một nghệ thuật và những người làm công việc đó xứng đáng là nghệ sĩ. Nhưng ở Việt Nam, có mấy người nghệ sĩ làm tốt công việc chăm sóc khách hàng và có mấy doanh nghiệp tự hào rằng gia tăng doanh thu một phần nhờ dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt?
Nghệ thuật chăm sóc khách hàng kiểu Nhật hay còn gọi là Omotenashi được coi là cuốn giáo án đầy đủ và tiên tiến nhất về công việc vừa khoa học vừa nghệ thuật này, và là giải pháp hữu hiệu nhất giúp doanh nghiệp Việt Nam nâng cao chất lượng dịch vụ, tạo lợi thế cạnh tranh vì sự phát triển bền vững.
I. Nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi là gì?
Ông Phạm Ngọc Tuấn, Chủ tịch IMT (Viện phát triển quản trị và công nghệ mới) cho rằng khái niệm Omotenashi vẫn chưa thực sự được trích dẫn trong bất cứ tài liệu chính thống nào. “Ngay cả các doanh nghiệp Nhật Bản, những người đã thực hiện nghệ thuật chăm sóc khách hàng này từ rất lâu, hàng ngày vẫn đang khiến mỗi khách hàng cảm thấy ngạc nhiên và sung sướng, cũng không biết đến khái niệm Omotenashi”.
Người Nhật chia dịch vụ chăm sóc khách hàng ra làm 5 cấp bậc bao gồm Moral (Có đạo đức) – Manner (Cư xử lịch sự) – Service (Dịch vụ chuyên nghiệp) – Hospitality (Hiếu khách) – Omotenashi, trong đó Omotenashi chính là đỉnh cao.
triết ký Omotenashi

5 cấp bậc của nghệ thuật chăm sóc khách hàng
Omotenashi được ghép bởi hai chữ Omo- và -nashi, nghĩa là không màng tới hình thức bên ngoài. Hiểu một cách đơn giản nhất thì Omotenashi xoay quanh hai khái niệm cơ bản là sự tận tâmvà lòng hiếu khách, trong đó “chủ nhà” phục vụ khách hàng bằng sự chu đáo, chân thành, không giả tạo, không ngần ngại, không vụ lợi với niềm tin rằng chỉ có những hành động xuất phát từ trái tim mới đủ sức lay động khách hàng và làm họ cảm động.
Cũng bởi đó là những hành động tự nguyện và từ trái tim, nó không thể đo đếm được bằng bất cứ giá trị vật chất nào và người trao đi dịch vụ cũng không mong đợi bất cứ sự trả ơn hay tiền tips nào từ phía khách hàng.
Ba tinh thần cơ bản của Omotenashi đó là:
• Phục vụ bằng cả trái tim
• Phục vụ vượt hơn cả sự mong đợi của khách hàng
• Mang lại một giá trị cho cộng đồng
Ở Việt Nam, đã có rất nhiều doanh nghiệp đã và đang áp dụng Omotenashi trong hoạt động kinh doanh và chăm sóc khách hàng của mình như: hệ thống nhà hàng Pizza 4Ps, Morico, công ty Du lịch Hoàn Mỹ, trạm xăng IDEMITSU, AEON Mall…
II. Những yếu tố cơ bản của nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi
Theo các chuyên gia, nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi có ba yếu tố cơ bản để nhận biết.
1. Sự hoàn hảo trong việc chuẩn bị phục vụ khách hàng
Những nghệ nhân trà đạo của Nhật có thể dành cả năm trời chỉ để tìm ra được bộ ly tách phù hợp với khách thưởng trà, doanh nghiệp theo đuổi nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi cũng vậy.
Các doanh nghiệp phải dành rất nhiều thời gian để quan sát, trò chuyện với khách hàng và nỗ lực thực hiện công việc tốt nhất trong khả năng của mình.
2. Tạo được ấn tượng tốt đẹp và thiện cảm với khách hàng
Có một cách vô cùng đơn giản và chả tốn kém chi phí nào để tạo được ấn tượng tốt đẹp với khách hàng chính là nụ cười chân thành. Đây là vũ khí tối tượng mà nhiều nước trên thế giới, thậm chí là cả người Nhật đều khó thực hiện nhưng ở Việt Nam lại rất dễ dàng. Nụ cười thân thiện và chân thành của người Việt luôn là một trong những yếu tố gây ấn tượng và thiện cảm rất tốt với khách hàng. Trong khi đó, tuy đến từ quê hương của Omotenashi, người Nhật lại thường nghiêm nghị, giữ khuôn mặt “lạnh” hơn khi thực hiện triết lý này.
3. Những cử chỉ, hành động từ trái tim
Điều gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đến được trái tim! Do đó người thực hiện Omotenashi phải thực sự dành toàn tâm, toàn ý và trọn vẹn trái tim khi chăm sóc khách hàng. Ví dụ thay vì khiến khách hàng cảm thấy khó chịu và bất tiện vì phải gửi túi xách bên ngoài, AEON đặt trọn niềm tin vào khách hàng và cho họ thoải mái mang túi xách cá nhân vào siêu thị…hay thay vì đuổi khách hàng vào tránh nóng tại TTTM thì Aeon Mall đặt sẵn những bộ bàn ghế để khách hàng không phải ngồi dưới sàn nhà… Chính những điều nhỏ nhặt như vậy lại là đường mòn nhanh nhất dẫn tới trái tim khách hàng.
chăm sóc khách hàng aeon mall

Dịch vụ chăm sóc khách hàng từ bộ bàn ghế ở Aeon Mall
Rõ ràng, nếu được hưởng những dịch vụ khách hàng hoàn hảo và vượt ngoài mong đợi như vậy, người mua hàng sẽ cảm thấy rất hài lòng và sẵn sàng quay lại mua sắm, giao dịch với doanh nghiệp. Đồng thời, sẽ lan tỏa những giá trị tốt đẹp của doanh nghiệp tới bạn bè, người thân, cộng đồng… Dành trọn trái tim khách hàng là nền tảng căn cơ của mọi thịnh vượng.
III. Cách triển khai nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi tại Việt Nam
Tại Việt Nam, các doanh nghiệp đang đứng trước nhiều lợi thế nhờ vào truyền thống hiếu khách lâu đời và những nét tương đồng khác với văn hóa khác Nhật Bản. Nhưng để triển khai Omotenashi triệt để và thành công, chủ doanh nghiệp cần phải thay đổi trước hết là nhận thức của mình, cũng như có một kế hoạch thực hiện bài bản.
Dưới đây là mô hình 4 triết lý và 5 bước cơ bản giúp cho doanh nghiệp Việt có thể áp dụng Omotenashi thành công đến từ bà Ô Thị Mỹ Phượng, Trưởng phòng Dịch vụ khách hàng tại AEON Việt Nam
1. 4 triết lý cơ bản của việc triển khai Omotenashi
4 trụ cột tạo nên sự thành công của việc áp dụng nghệ thuật chăm sóc khách hàng kiểu Nhật Omotenashi vào Việt Nam đó là:
• Khách hàng
• Đồng nghiệp, đội nhóm, đối tác
• Cộng đồng và xã hội
• Tính liên tục và cải tiến.
4 triết lý cơ bản của nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi
Muốn áp dụng áp dụng Omotenashi vào hành động, chủ doanh nghiệp trước hết phải hiểu và truyền tải được thông điệp, nhận thức của mình tới cho nhân viên, khách hàng và cộng đồng, cũng như luôn luôn rèn luyện để trau dồi, duy trì kỹ năng để luôn luôn tạo ra giá trị ngoài mong đợi của khách hàng.
Trong phạm trù Omotenashi, ba mắt xích: doanh nghiệp, nhân viên và khách hàng có mối quan hệ chặt chẽ. Nhân viên nhận thức được “chỉ có trái tim mới chạm tới trái tim” thì sẽ đem lại sự hài lòng cho khách hàng. Doanh nghiệp khi có nhiều lợi nhuận hơn từ dịch vụ chất lượng, sẽ có khả năng nâng cao sự hài lòng của nhân viên (Employee Satisfaction – ES) hơn thông qua các hoạt động như tăng lương, các chương trình đào tạo nội bộ, team-building…
Sự hài lòng của khách hàng (Customer Satisfaction – CS) và sự hài lòng của nhân viên (Employee Satisfaction – ES) trở thành vòng xoay tương hỗ trong triết lý Omotenashi.
2. 5 bước triển khai Omotenashi trong tổ chức
2.1. Thay đổi nhận thức
Bước này dành cho đội ngũ lãnh đạo, cấp quản lý doanh nghiệp phải hiểu được vai trò của Omotenashi trong ngành dịch vụ. Và sau khi nhận thức đầy đủ tinh thần cung cáp dịch vụ chất lượng thì chính đội ngũ lãnh đạo phải tự giác làm gương và huấn luyện nhân viên khác cùng thực hiện.
2.2. Trang bị kỹ năng cung cấp dịch vụ và đáp ứng nhu cầu của khách hàng
Bước thứ hai này được hiểu là yêu cầu cơ bản đối với mọi nhân viên trong doanh nghiệp để phục vụ khách hàng ở nhiều tình huống khác nhau, xây dựng được sự tin cậy cơ bản từ khách hàng, hiểu và tuân thủ các quy tắc nơi làm việc.
Các kỹ năng làm dịch vụ cơ bản là cách chào khách hàng, thân thiện mỉm cười với khách hàng, sử dụng ngôn từ phù hợp, luôn hiện diện sẵn sàng một cách chỉnh tề khi khách hàng phát sinh nhu cầu và đưa ra hành động hỗ trợ phù hợp… Những kỹ năng này đều phải được thực hiện và tôi luyện. Hiện nay có Thế giới di động thực hiện việc này rất tốt trong các tài liệu đào tạo nhân viên về văn hóa công ty và cách tiếp xúc khách hàng.
nghệ thuật chăm sóc khách hàng

Để nâng cao kỹ năng chăm sóc khách hàng theo nghệ thuật Omotenashi, doanh nghiệp cần xác định và dự phòng các vấn đề/ yêu cầu của khách hàng rồi từ đó đưa ra cách giải quyết phù hợp; việc này cần thực hiện trước cả khi các vấn đề đó xảy ra trong thực tế.
2.3. Trang bị kỹ năng vận hành công việc
Yêu cầu cơ bản ở bước thứ ba này đó là doanh nghiệp hiểu được sự cần thiết và các khái niệm cơ bản của chính sách QSC (Quality/Chất lượng – Service/Dịch vụ – Clean/Sạch sẽ) và nhận ra vai trò của nhân viên dịch vụ tại nơi làm việc. Từ đó, chủ doanh nghiệp và các cấp quản lý có thể phân tích được điểm mạnh và điểm yếu của doanh nghiệp, đề xuất cải tiến quy trình, chính sách cũng như thể hiện nỗ lực và dẫn dắt mọi người thực hiện theo chu trình PDCA (Plan/Lên kế hoạch – Do/Thực hiện – Check/Kiểm tra – Action/Điều chỉnh).
Còn đối với quy trình xử lý sự cố, doanh nghiệp cần nhìn ra những thách thức và đề xuất giải pháp, cũng như quản lý các khiếu nại của khách hàng một cách phù hợp bằng cách xác định chính xác mục đích và mức độ khẩn cấp liên quan đến khiếu nại khách hàng đồng thời thể hiện sự chân thành.
Ví dụ như trong nhà hàng thịt nướng, nhân viên không phải đợi đến lúc khách hàng đang nướng dở miếng thịt bò hảo hạng lại hết than mà phải tinh tế quan sát, dự đoán và ngay lập tức đáp ứng nhu cầu phát sinh của khách hàng ngay khi sự cố diễn ra và trước cả khi họ lên tiếng.
Hay tại Aeon mall, qua thời gian tìm hiểu và trao đổi với khách hàng, Aeon mall nhận ra nhu cầu cần được thông báo sớm giờ xe chạy của họ và đã thực hiện đọc loa thông báo trước 10 phút hay cập nhật tình hình thời tiết bên ngoài trong toàn khuôn viên của trung tâm mua sắm để khách hàng kịp chuẩn bị.
2.4. Tạo kỹ năng bao quát và đa dạng
Bước thứ 4 trong quy trình triển khai nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi bao gồm yêu cầu cơ bản về việc hiểu rõ sự đa dạng của khách hàng: độ tuổi, giới tính, sở thích, thị hiếu, văn hóa vùng miền…nhưng vẫn đảm bảo tôn trọng sự khác biệt trong giá trị và hành vi, thấu hiểu triết lý “không rào cản” giữa các vùng miền, đất nước…
Nâng cao hơn nữa, chủ doanh nghiệp và các cấp quản lý cần thực hiện vai trò lãnh đạo trong các dự án cải tiến nội bộ để tiếp tục nâng cao nhân thức của chính mình và nhân viên về sự khác biệt và đa dạng văn hóa, thu thập thông tin về các dịch vụ cần thiết để quản lý những khác biệt này cũng như đề xuất các dịch vụ phù hợp nhằm cải thiện toàn bộ nơi làm việc.
2.5. Xây dựng văn hoá doanh nghiệp
Bước cuối cùng trong quy trình triển khai nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi, cấp quản lý cần hiểu được vai trò của từng nhân viên để đặt mục tiêu phù hợp và có các chương trình huấn luyện, đào tạo thay đổi nhận thức cũng như nâng cao năng lực chung cho toàn công ty.
nghệ thuật chăm sóc khách hàng Omotenashi

Bà Phượng nhấn mạnh trong thời đại ngày nay, khách hàng có vô vàn các sự lựa chọn mua sắm và các nhà bán lẻ cũng vì thế mà phải triển khai nhiều biện pháp để lôi kéo khách hàng. Tuy nhiên, nếu họ đến được nơi mà được phục vụ theo tinh thần Omotenashi, nơi “phục vụ nụ cười với giá 0 đồng” thì họ sẽ sớm trở nên trung thành với doanh nghiệp, cũng như giúp lan toả triết lý, hoạt động kinh doanh tận tâm của doanh nghiệp đến với cộng đồng mua sắm đông đảo hơn.
Chính vì thế, thay vì ép buộc các nhân viên tuyến đầu như bảo vệ, lễ tân, sales chăm chăm phải nghe theo “giáo trình tiếp xúc khách hàng” thì doanh nghiệp hãy trao quyền cho nhân viên, để họ tự tin trong việc tiếp xúc và phục vụ khách hàng, có thể đưa ra quyết định giải quyết sự cố ngay lập tức. Tất nhiên, vẫn dựa vào bộ quy tắc ứng xử của doanh nghiệp đã được ban hành.
 
Về trước hay sau 7h không quan trọng, quan trọng là năng suất làm việc của bạn như thế nào!
Không phải cứ dùng hết thời gian để làm thêm giờ và học thêm nhiều thứ là sẽ thành công. Vấn đề là cách bạn điều khiển và tận dụng quỹ thời gian một cách linh hoạt.
Làm việc hiệu quả nếu bạn biết tận dụng quỹ thời gian linh hoạt của mình

Lượt Xem 35 K
Copylink

Chia sẻ
Dạo gần đây, cộng đồng mạng đang xôn xao với quan điểm cho rằng các bạn trẻ ngoài giờ làm việc cơ bản, thay vì vội vã về nhà lúc 7h tối thì nên ở lại công ty để nghiên cứu và học hỏi thêm nhiều kiến thức nữa. Nhưng liệu có phải mỗi ngày cứ đi sớm về muộn thì chẳng mấy chốc bạn sẽ thành công? Câu trả lời không nằm ở số giờ bạn làm thêm, mà nằm ở cách làm việc hiệu quả khi bạn biết tận dụng quỹ thời gian linh hoạt của mình.
Bạn đang độ tuổi 20-25, là khoảng thời gian căng tràn nhiệt huyết nhất và cũng giàu năng lượng nhất trong cuộc đời. Không phải ngẫu nhiên khi một quan điểm dành những người trẻ tự tin, năng động nên cố gắng học hỏi và tiếp thu nhiều hơn nữa. Đây là thời điểm để bạn tạo một bước đệm kiến thức để sẵn sàng cho những cơ hội tương lai. Nhưng việc học tập có thể bằng cách này hoặc cách khác, tùy vào khả năng tiếp nhận và mức độ hứng thú mà mỗi người có một cách học hiệu quả khác nhau.

“Bạn không thể ép mình ngồi một chỗ đọc sách về cách trồng cây khi chính bạn lại muốn tự mình ra ngoài xem cách người ta trồng cây.”
Tương tự như vậy, liệu bạn có tiếp tục ngồi yên một chỗ mà bạn đã “dính” phải hơn 8-9 tiếng một ngày để “cày” thêm kiến thức và tích lũy kinh nghiệm cho bản thân? Thời gian không phải là thước đo duy nhất để đánh giá thành công trong tương lai của bạn. Cách bạn sắp xếp thời gian để tối ưu hóa công việc mới là thế mạnh giúp bạn làm việc hiệu quả và bật cao hơn những người còn lại.

Hãy thử phác họa hai hình mẫu dưới đây, và suy nghĩ xem liệu bạn sẽ là ai trong số họ?
Một nhân viên cần mẫn đi làm vào lúc 8h sáng hoặc thậm chí sớm hơn 8h, anh ta dành thời gian làm việc theo quy định công ty từ 8-9 tiếng đồng hồ để xử lí các công việc bắt buộc hoặc mang tính chất cấp thiết. Sau khi tan làm vào lúc 7h, anh ta tiếp tục lựa chọn ở lại công ty để miệt mài soạn thảo văn bản, tóm tắt cuộc họp buổi chiều, trả lời những e-mail còn sót, đọc thêm tư liệu về công ty, cố gắng hoàn thành nốt việc dang dở hôm nay, nghiên cứu xây dựng bản kế hoạch cho dự án sắp đảm nhận,… Sau mười mấy giờ đồng hồ “vùi đầu” vào máy tính, anh ta cuống cuồng nhận ra mình chỉ còn khoảng nửa tiếng để ăn tối một cách chóng vánh, “chạy nước rút” di chuyển trở về nhà, vệ sinh cá nhân trong vài nốt nhạc để còn mau chóng…lên giường đi ngủ cho kịp giờ thức dậy đi làm vào sáng mai.
Một ngày 24 tiếng, ngoài thời gian nghỉ ngơi thì tất cả quỹ thời gian còn lại (trung bình khoảng trên 12 tiếng đồng hồ!), anh ta “cống hiến” cả cho sự nghiệp của mình! Nhưng mãi đến tận bây giờ, anh chàng vẫn là một nhân viên nhỏ nhặt chẳng ai biết đến…
Và bây giờ, hãy thử gặp gỡ một nhân vật khác biệt. Đây là lãnh đạo trực tiếp của anh nhân viên ở trên, người có khối lượng công việc nhiều hơn, trách nhiệm lớn hơn và nhiều vấn đề đau đầu phải giải quyết hơn anh nhân viên nọ. Chưa bao giờ mọi người trong công ty thấy anh chàng lãnh đạo này ra về muộn sau 7h. Đúng giờ đi làm, anh quẹt thẻ có mặt. Hết giờ làm việc, anh cũng thu dọn về nhà như tất cả nhân viên của mình. Thay vì ở lại công ty để miệt mài làm những công việc một cách thiếu trật tự, anh thường lựa chọn khoảng thời gian buổi tối để nghỉ ngơi thư giãn cùng với bạn bè, gia đình, nạp năng lượng sẵn sàng cho ngày làm việc mới.

Câu hỏi đặt ra ở đây là: Ai cũng thấy người lãnh đạo làm việc ít thời gian hơn, nhưng tại sao lại thành đạt hơn anh nhân viên kia?
Có thể bạn cho rằng, anh chàng nhân viên là người biết tận dụng thời gian rảnh của mình để làm thêm được nhiều việc hơn, làm việc hiệu quả hơn và không để tồn đọng công việc sang ngày mới. Nhưng thực chất người đang lãng phí thời gian lại chính là anh nhân viên ấy. Người thành đạt là người biết làm chủ thời gian của mình. Anh lãnh đạo thường bắt đầu ngày mới của mình bằng cách trả lời cho ba câu hỏi: hôm nay anh cần phải làm gì, việc nào nên được ưu tiên trước và mục tiêu cần đạt được cuối ngày là gì. Dựa trên ba đáp án, anh tiến hành giải quyết bài toán thời gian “hóc búa” của mình. Anh tập trung xử lí những việc quan trọng trong buổi sáng – thời điểm anh nhận thấy mình làm việc hiệu quả nhất. Sau giờ nghỉ trưa, anh bắt đầu tổ chức các cuộc họp hoặc bắt tay vào những việc nhỏ lẻ. Vào giờ tan làm, anh tổng kết lại những gì đã thực hiện được, đánh giá các mục tiêu và điều chỉnh kế hoạch làm việc ngày mai để đảm bảo không có công việc nào tồn đọng hoặc chậm trễ.
Sau giờ làm, anh dành thời gian cho các cuộc hẹn gặp gỡ bạn bè, người quen – thời điểm để anh mở rộng các mối quan hệ của mình hoặc trở về với gia đình, làm những việc mình yêu thích như xem phim, đọc sách,… để thư giãn.
Điển hình của phong thái làm việc linh hoạt trên là Andy Grove – CEO đồng sáng lập tập đoàn Intel. “Cây đại thụ” làng công nghệ này không bao giờ có một khuôn mẫu làm việc trùng lặp và luôn ra về vào lúc 6h30 tối mỗi ngày dù cho bất kỳ chuyện gì xảy ra. Ông cho rằng 8 tiếng đồng hồ làm việc là quá đủ để khiến cơ thể bắt đầu sinh ra phản ứng chậm chạp và mệt mỏi. Mọi vấn đề được tiếp thu và xử lí sau 6h30 tối đều chỉ được đánh giá dưới mức trung bình. Do đó, “ngày làm việc của tôi sẽ kết thúc khi tôi cảm thấy bản thân có dấu hiệu mệt mỏi – và đó là lúc 6h30.” – CEO nổi tiếng chia sẻ.
“Thời gian là vàng là bạc” – Triết lí của người xưa về giá trị của thời gian luôn đúng đắn. Nhưng chỉ những ai thật sự thấu hiểu và quản lí thời gian của mình một cách tối ưu để làm việc hiệu quả mới là người thành công vượt bậc. Nếu chỉ dành thời gian trống để lặp đi lặp lại cùng một công việc, nhiệm vụ mỗi ngày thì bạn vẫn mãi “dậm chân tại chỗ” trong khi người khác đã đi được quãng đường cách bạn rất xa.
Vậy anh nhân viên khuôn mẫu hay nhà lãnh đạo linh hoạt? Bạn chọn ai và sẽ trở thành ai trong tương lai? Hãy nhớ rằng thời gian không phải là thước đo hiệu quả nhất của thành công. Cách bạn điều khiển và nắm giữ 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày của mình mới là yếu tố quyết định tất cả.
— HR Insider —
 
Nếu muốn thành công hãy ngưng quan tâm đến đối thủ cạnh tranh của mình!
19/05/2017 09:10 PM | KINH DOANH
Nghe có vẻ nghịch lý nhưng trong bài viết mới của tờ BHR thì một doanh nghiệp nếu muốn thành công nên tập trung vào khách hàng và không cần quan tâm tới đối thủ cạnh tranh.
Nếu muốn thành công hãy ngưng quan tâm đến đối thủ cạnh tranh của mình!

Khách hàng là thượng đế, hãy xem thượng đế muốn gì
Khách hàng là nguồn nuôi sống công ty của bạn, còn các công ty đối thủ chỉ chăm chăm tìm cách dìm bạn xuống. Muốn thành công, hãy bỏ qua những bận tâm về những công ty đối thủ và tập trung sức lực để làm hài lòng khách hàng của bạn.
Khi xây dựng chiến lược cạnh tranh cho một công ty, các nhà phân tích sẽ bắt đầu với câu hỏi: Đối thủ cạnh tranh của họ là ai, sản phẩm cạnh tranh là gì? Hầu hết mọi người thừa nhận họ bận tâm, lo lắng tới thương hiệu, sản phẩm hoặc dịch vụ của công ty đối thủ. Trong khi những nhà lãnh đạo sáng suốt hiểu rằng đó không phải là tất cả vấn đề.
Đối thủ cạnh tranh, sản phẩm cùng chủng loại... tất cả đều là yếu tố khách quan. Vấn đề thực sự đến từ chính công ty của bạn, đó là việc làm sao để xây dựng những giải pháp hiệu quả nhất giúp khách hàng giải quyết những trở ngại, khó khăn trong cuộc sống của họ.
Khi tôi làm giám đốc marketing tại MyFitnessPal, một nền tảng cung cấp các giải pháp về dinh dưỡng và sức khỏe, tôi được hỏi về các vấn đề nhức nhối của công ty. Nhìn những cặp mắt ngập tràn sự mong đợi, tôi biết họ muốn tôi sẽ nhanh chóng đưa ra một danh sách dài những khó khăn về các chế độ dinh dưỡng và những chương trình giảm cân mà công ty đang cung cấp ra thị trường. Tất nhiên, tôi đã làm họ thất vọng.
Tôi tuyên bố rằng MyFitnessPal có một sứ mệnh vĩ đại là giúp mọi người có một cuộc sống khỏe khoắn, lành mạnh hơn. Vì thế, tất cả những vấn đề cản trở một cuộc sống lành mạnh sẽ là đối thủ của chúng tôi.
Sau khi nghiên cứu kĩ lưỡng, tôi kết luận những vấn đề khiến sức khỏe con người xấu đi bao gồm: Vấn đề về thực phẩm không tốt cho sức khỏe (đồ chiên, đồ ngọt,...) mà con người có xu hướng ăn nhiều những loại thực phẩm này; Vấn đề ăn uống thả phanh không kiểm soát; vấn đề các công ty sản xuất đồ ăn nhanh, ăn vặt, thực phẩm chế biến luôn hào phóng chi hàng tỉ đô la làm marketing khiến người dùng mở mắt, cả ngày lao đầu vào ăn gà rán, hamburger... dù biết ăn nhiều không có lợi cho sức khỏe. Trong đó, vấn đề thách thức nhất là thực phẩm sạch luôn đắt hơn, không dùng được ngay, thường phải qua chế biến, thế nên rất khó thu hút khách hàng so với nhiều loại đồ ăn nhanh khác.
Nếu như bình thường, MyFitnessPal cho rằng Weight Watchers, một ứng dụng hỗ trợ giảm cân khác, mới thực sự là vấn đề cần bận tâm, công ty đã dành rất nhiều thời gian nghiên cứu đối thủ để tìm cách khiến người tiêu dùng chú ý tới sản phẩm của mình hơn. Nếu vấn đề chỉ là danh tiếng thì đơn giản là mời những người nổi tiếng để quảng cáo cho sản phẩm công ty, hay đưa ra những ưu đãi hấp dẫn cũng như hệ thống tích điểm hào phóng để thu hút khách hàng.
Tất nhiên không thể phủ nhận rằng bạn nên hiểu rõ về thị trường mục tiêu: Bên nào là đối thủ, sản phẩm nào trên thị trường có tính năng tương tự, chúng đang thể hiện tốt ra sao. Và cần để ý công ty đối thủ đang có kế hoạch gì trong cuộc chiến giành thị phần về phía mình. Việc này giống như một con dao hai lưỡi. Để tâm quá nhiều vào nghiên cứu sản phẩm của đối thủ, bạn bỏ bê nghiên cứu sản phẩm của công ty mình, kết cục là làm ra những thứ chỉ như sản phẩm ăn theo. Khách hàng sẽ nhận ra bạn chỉ đang nhái lại ý tưởng của công ty khác, khi đó bạn đã tự đánh mất vị thế của chính mình.
Trong nghiên cứu gần đây của tôi với hơn 2.000 khách hàng, hơn 50% số người được hỏi trả lời rằng ít nhất 3 lần một tuần họ tìm kiếm các thông tin cũng như sử dụng những sản phẩm mà họ nghĩ rằng sẽ giúp cuộc sống của mình thông minh, khỏe mạnh và tốt đẹp hơn.
Đáp ứng nhu cầu của khách hàng, nhiều công ty đã đưa ra những dịch vụ, sản phẩm hấp dẫn nhưng công ty nào cung cấp những giải pháp tốt hơn, nhắm đến lợi ích lâu dài cho người tiêu dùng sẽ thu hút nhiều khách hàng trung thành hơn. Tiếng lành đồn xa, khách hàng sẽ tự giới thiệu nhau sử dụng sản phẩm của bạn.
Một khi bạn đã xác định rõ ràng những khó khăn, trở ngại trong cuộc sống của khách hàng, mới chính là đối thủ thực sự của mình thì hãy dừng lại cuộc chiến chống lại những công ty khác. Hãy dừng lại công cuộc đẽo cày giữa đường. Trong những cuộc họp nội bộ, hạn chế tối đa thời lượng bàn về công ty đối thủ và sản phẩm của họ. Và cũng không nên ăn theo những ý tưởng thiết kế sản phẩm đã có sẵn trên thị trường, công ty bạn cần một bản sắc riêng.
Cùng nhóm của mình, bạn hãy lật lại những vấn đề thực sự cần đối mặt.
Đầu tiên, nghĩ lại việc công ty đang bán cái gì. Hầu hết mọi người nghĩ rằng họ đang bán sản phẩm. Về mặt lượng thì đúng như vậy, nhưng về mặt chất thì chưa. Hãy nghĩ đến việc bán một giải pháp: khách hàng có một vấn đề đau đầu, tưởng chừng không lối thoát nhưng đúng giờ phút tăm tối của cuộc đời họ, bạn xuất hiện và đưa ra một giải pháp tuyệt vời, họ rất hài lòng khi sử dụng và thế là bạn đã thành công.
Hãy tạo ấn tượng tốt với khách hàng ngay từ lần đầu tiên, “chúng tôi không bán sản phẩm, chúng tôi bán giải pháp”, họ sẽ cảm thấy số tiền mình bỏ ra hoàn toàn xứng đáng với những gì nhận về. Công ty dược phẩm CVS Health luôn tư vấn cho khách hàng về việc chăm sóc sức khỏe, xây dựng chế độ dinh dưỡng hợp lý, lối sống lành mạnh. Sản phẩm là thuốc men, nhưng cái mà công ty bán thực sự là niềm tin về một tương lai mạnh khỏe, hạnh phúc.
Tiếp đến, hãy nghĩ lại về khách hàng của mình. Họ không chỉ là những người mua sản phẩm công ty hay là những người theo dõi bạn trên Facebook. Khách hàng là tất cả những ai đang gặp khó khăn, khúc mắc và cần đến giải pháp của bạn.

Bây giờ, hãy tìm hiểu vấn đề của họ là gì. Nhu cầu của khách hàng rất đa dạng và không cố định, bạn cần tiến hành một số khảo sát online lẫn thực tế để tìm hiểu khách hàng của mình đang làm gì, họ cần gì. Lập một biểu đồ với điểm bắt đầu là vấn đề của khách hàng, điểm giữa là giải pháp của bạn và điểm cuối là kết quả hai bên sẽ nhận được. Đó có thể là một biểu đồ đi từ cuộc sống không lành mạnh tới cuộc sống lành mạnh, hay đi từ việc trắng tay không có một xu tới khi làm chủ được tài chính cá nhân.
Những vấn đề quan trọng bạn cần để tâm khi nghiên cứu khách hàng của mình đó là hiểu trường hợp nào thì khách hàng đưa ra quyết định, khi nào họ dễ mắc sai lầm, khi nào họ từ bỏ, động lực nào để họ giải quyết vấn đề của mình. Hãy nghiên cứu dữ liệu người dùng, nghiên cứu các yếu tố văn hóa xã hội, đón đầu các xu hướng, tham khảo những chuyên gia trong ngành, tham khảo cả dữ liệu của một bên thứ ba nếu cần để xác định rõ ràng vấn đề khách hàng đang gặp phải cũng như mong muốn của họ.
Dưới đây là quy trình nghiên cứu bạn nên thực hiện:
- Đầu tiên hiểu được thách thức, khó khăn mà khách hàng của bạn phải đối mặt.
- Họ đang mắc kẹt ở điểm nào, mức độ ra sao.
- Đưa ra giải pháp cho vấn đề đó
- Sau đó, lắng nghe phản hồi từ những người đã sử dụng giải pháp của bạn, xem mức độ thành công mà đôi bên đã đạt được.
- Tiếp tục tìm hiểu xem những yếu tố nào đã cản trở giải pháp của bạn hoạt động hiệu quả.
- Tiếp tục đưa ra những giải pháp tốt hơn.
- Lặp lại quy trình như vậy. Như trong lĩnh vực IT, phần mềm luôn được cập nhật.
Còn dưới đây là những kinh nghiệm tôi đã rút ra khi làm việc tại MyFitnessPal:
Đối thủ cạnh tranh của bạn là tất cả những vấn đề cản trở khách hàng sống một cuộc sống mạnh khỏe, yêu đời. Để tâm tới nó chứ không phải một công ty hay sản phẩm nào khác.
Cụ thể hơn, đó là các vấn đề: người tiêu dùng ưa thích đồ ăn nhanh, đồ ăn chế biến sẵn; chi phí dành cho thực phẩm sạch quá cao; thực phẩm có hại cho sức khỏe lại luôn thơm ngon, hấp dẫn mà giá lại rẻ; làm cách nào để giúp mọi người hứng thú với một lối sống lành mạnh, chú ý tới sức khỏe bản thân và tăng cường nấu ăn tại nhà.
Những đổi mới của chúng tôi khi đã hiểu biết về đối thủ cạnh tranh thực sự:
Xây dựng hệ thống quét mã vạch để theo dõi “sức khỏe” các thực phẩm đóng gói.
Xây dựng cơ sở dữ liệu thực phẩm, giúp người tiêu dùng chủ động thông tin.
Thêm tính năng kết nối cộng đồng yêu thích thực phẩm sạch.
Thêm tính năng ghi chép, chia sẻ công thức nấu ăn.
Chiến dịch marketing sẽ tập trung vào những câu chuyện thành công của người sử dụng thực phẩm sạch, thêm lời khuyên về cách từ bỏ những thói quen xấu, đưa ra những công thức, cách thức nấu ăn ngon, hiệu quả. Cùng với đó là các thông điệp cổ vũ người sử dụng xây dựng một thói quen sống lành mạnh.
Và nó đã hoạt động trơn tru. Ngay cả những người dùng dù chỉ có một bạn duy nhất trên MFitnessPal cũng đã giảm được số cân nặng tới gần hai lần những người không sử dụng tính năng kết nối xã hội. Những người đăng tải công thức nấu ăn tại nhà giảm 40% cân nặng nhiều hơn so với những người không đả động đến tính năng này. Máy quét mã vạch và cơ sở dữ liệu thực phẩm được tin dùng bởi những người đã giảm được ít nhiều trọng lượng của mình dù trước đây họ không đạt được kết quả tương tự với chế độ ăn kiêng. Và nền tảng này hiện đã có hơn 120 triệu người dùng trên toàn thế giới.
CEO Amazon Jeff Bezos đã từng nói: “Nếu chúng ta tiếp tục khiến các đối thủ phải bận tâm với mình trong khi bản thân chỉ toàn tâm toàn sức phục vụ khách hàng, cuối cùng thành công sẽ đến với chúng ta.” Còn tôi muốn nhắc lại ý này: “Hãy nhớ đối thủ thực sự của bạn là những khó khăn, nhu cầu của khách hàng, bạn không chỉ bán sản phẩm, bạn bán ra những giải pháp hữu ích để giúp họ giải quyết vấn đề của mình. Chìa khóa thành công là đây.”
 
Thành công không dành cho những người hiền lành và yếu đuối: Muốn ngóc đầu lên, phải bớt hiền lành!
20-09-2019 - 01:19 AM | Sống
Thành công không dành cho những người hiền lành và yếu đuối: Muốn ngóc đầu lên, phải bớt hiền lành!

Những người "trái tim mong manh dễ vỡ" thường cảm thấy không an toàn và sẽ thay đổi suy nghĩ của người khác. Họ sẽ tạo ra nhiều sự nhầm lẫn không cần thiết cho bản thân, dẫn đến mối quan hệ giữa các cá nhân không còn thắm thiết và bền chặt như trước. Muốn có mối quan hệ bền chặt và muốn con đường tương lai rộng mở, hãy vứt trái tim mong manh dễ vỡ của bạn đi.
01
Công ty tôi có một thanh niên có năng lực nhưng anh đã nộp đơn xin nghỉ việc vì một vấn đề nhỏ. Mặc dù mọi người đều cố gắng khuyên anh nên suy nghĩ lại nhưng anh không quan tâm đến ý kiến của ai cả. Anh đến để nói lời chào tạm biệt với tôi. Tôi nói: "Thật tiếc khi anh rời đi. Anh có thể tiến xa hơn nữa trong nghề này và trong công ty này". Nhưng anh nói: "Công ty này thực sự nhàm chán. Nếu tôi ở lại, tôi sợ tôi sẽ phát điên."
Hóa ra, chàng trai này đã bỏ sót hai lỗi chính tả trong quá trình kiểm duyệt bài và bị sếp chỉ trích trong cuộc họp tại văn phòng. Nhân dịp chia tay, chàng trai nói: "Sếp vì hai lỗi này mà chỉ trích tôi, để công ty mất đi một nhân viên có năng lực như tôi, rồi sếp sẽ hối hận." Trong mắt anh, anh không chỉ không nhận ra sự bất cẩn của chính mình, anh còn cảm thấy rằng đây hoàn toàn không phải là một sai lầm chết người, vì vậy anh không nên bị chỉ trích như thế này.
Một số người không chấp nhận bản thân được quyền sai dù chỉ là lỗi nhỏ. Họ rất háo hức để mong được ca ngợi, không thể chịu được sự chỉ trích và đặc biệt kích động khi bị phê bình. Đó là những người có trái tim mong manh dễ vỡ.
Và điều chúng ta phải làm là đánh bại nó, không để nó trở thành vật cản để tiến lên, không để nó kéo theo ý muốn và trói buộc hành động của chúng ta. Chỉ bằng cách này, chúng ta mới có thể mài giũa "trái tim thủy tinh" thành "trái tim kim cương".

02
Nhà văn Chekhov đã viết một câu chuyện như vậy:
Khi một người đang xem phim trong rạp, anh ta vô tình hắt hơi sau lưng một vị sĩ quan và anh ta đã nghĩ rằng chính anh đã xúc phạm vị này. Anh ta xin lỗi vị sĩ quan ba lần đến năm lần dù cho người sĩ quan kia nói không sao và anh ta đã làm phiền vị sĩ quan ấy. Cuối cùng, sau khi bị người sĩ quan kia mắng, anh ta đã la hét.
Người đàn ông này chỉ hắt xì một cái và nghĩ người sĩ quan kia sẽ tức giận. Ông ấy không giận nhưng anh ta nghĩ rằng vị sĩ quan sẽ tức giận và xin lỗi rối rít, nhưng cuối cùng, chính những lần xin lỗi liên tục này lại làm gián đoạn buổi xem phim của ông ấy và cuối cùng anh ta đã bị người sĩ quan ấy hét vào mặt.
Câu chuyện này có vẻ vô lý, nhưng nó cũng cho thấy rằng những người "trái tim mong manh dễ vỡ" đều có một điểm chung, đó là họ có xu hướng nhận thức và áp đặt cảm xúc, ý chí và đặc điểm của mình lên người khác, và họ cực kỳ nhạy cảm, nhút nhát và yếu đuối.
Khi ba người ở cùng nhau, hai người nói chuyện nhiều hơn một chút thì anh sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, lạc lõng. Nhìn xung quanh thì anh lại cảm thấy rằng những người khác đang nhắm vào mình. Nếu ai đó đóng cửa to hơn, anh ta có thể cảm thấy rằng người khác ghét mình. Nếu bạn trò chuyện với người khác, anh ta sẽ hoặc la hét hoặc không bao giờ rủ bạn đi lần thứ hai. Và không biết anh ta sẽ hành động như thế nào nữa khi trái tim anh ấy đã bị tổn thương.

Họ luôn sống trong thế giới của riêng mình. Một khi họ thấy rằng những người khác không giống với chính họ, họ cảm thấy rằng họ đã bị tổn thương và trái tim họ vô cùng buồn bã.
Thành công không dành cho những người hiền lành và yếu đuối: Muốn ngóc đầu lên, phải bớt hiền lành! - Ảnh 1.
03
Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp những người như thế này, bất kể người khác nói gì và làm gì, họ sẽ liên quan đến mình.
Ví dụ, nếu ai đó đi trên đường và họ luôn nhìn mình, họ sẽ lo lắng về việc quần áo họ mặc hôm nay có đẹp không. Khi trò chuyện với bạn cùng lớp, họ sẽ cảm thấy rằng họ đã mắc lỗi vì họ đã bận rộn đến nỗi không gặp bạn bè trong một thời gian dài. Bởi vì đã trễ giờ nên anh ta xin phép về sớm nhưng trong lòng lại cảm thấy anh ta đang xúc phạm bạn bè của mình và xin lỗi hàng chục lần. Chỉ cần xin lỗi chân thành và được chấp nhận là được.
Đôi khi, chính sự mong manh dễ vỡ của bạn vô tình gián đoạn cuộc vui của người khác như anh chàng trong rạp chiếu phim.
Hãy thoát khỏi những suy nghĩ này. Những người khác có thể đang ngắm cảnh phía sau bạn, nhưng bạn nghĩ rằng anh ta đang theo dõi bạn. Khi trên group chat bạn bè rủ nhau đi chơi mà không đề cập bạn, bạn cho rằng họ nghỉ chơi mình. Bạn buồn bã và nghĩ rằng bạn cùng lớp có thể quên bạn và không rủ bạn đi ăn, nhưng thực sự anh ta hoặc cô ta rất bận rộn, không thể nhớ ra đã hẹn với bạn. Một số người không sẵn sàng đi ăn cùng bạn, có thể họ đang có việc gấp thì sao.
Những người "trái tim mong manh dễ vỡ" thường cảm thấy không an toàn và sẽ thay đổi suy nghĩ của người khác. Họ sẽ tạo ra nhiều sự nhầm lẫn không cần thiết cho bản thân, dẫn đến mối quan hệ giữa các cá nhân không còn thắm thiết và bền chặt như trước.
Trưởng thành là một quá trình không phải lúc nào cũng suôn sẻ, chúng ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn, vì vậy hãy vứt bỏ "trái tim mong manh dễ vỡ" của bạn, để bạn có thể đi xa hơn và để đối mặt với cuộc đời, giao tiếp tích cực và giải quyết vấn đề một cách cơ bản.
Chỉ bằng cách này, bạn có thể có được sự tự tin và an toàn để làm cho đường đời của bạn trở nên sáng sủa hơn.
Theo Tịnh Kỳ
Trí thức trẻ
 
Vô thần tốt hay không tốt, luật nhân quả có hay không?
  • Đoàn Bảo Châu
  • Bài đã đăng trên Facebook cá nhân
26 tháng 3 2019
Phật tử Việt nam

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES
Chụp lại hình ảnh,
Một Phật tử Việt Nam (hình minh họa)
Có bạn phê phán rằng tôi có vẻ vô thần và điều ấy là không tốt, con người vô thần sẽ có xu hướng làm điều xấu bởi không tin ở luật nhân quả. Nói về điều này sẽ dài dòng một chút, nhưng cũng nên nói.
Tôi tôn trọng tất cả những tôn giáo dạy con người sống có lễ nghĩa, có trước sau, theo một trật tự hợp với tính thiện của con người. Khi xã hội làm được vậy, ấy là một xã hội có đạo.
Tôi không tin ở kiếp trước, kiếp sau, đơn giản là bởi kiến thức, suy nghĩ lô-gic và trải nghiệm của tôi là vậy và điều ấy không phải là một cái tội.
Vụ thỉnh vong chùa Ba Vàng: dư luận dậy sóng
Giáo hội: 'Không có chuyện thỉnh, giải oan'
Người ta sống tốt không phải vì cái suy nghĩ là mình làm điều tốt để kiếp sau mình được hưởng phúc. Ta làm điều tốt bởi điều ấy khiến cái bản thể hướng thiện của ta cảm thấy thế là đúng và do vậy mà lòng ta vui.
Làm điều tốt để mưu cầu điều tốt hay ích lợi đến với mình trong tương lai, điều ấy không sai nhưng làm thấp đi một chút tính cao thượng trong tâm người, nó có hơi hướng giống như một sự đầu tư sinh lợi, một sự tính toán kinh tế.
Nếu bản thể của ta là chân, thiện, mỹ thì khi ta làm những điều chân, thiện, mĩ, lòng ta vui, ta cảm thấy cuộc sống của ta có ý nghĩa và ta có lòng tự hào, không cần sự khen ngợi từ bên ngoài. Người đời khen hôm nay, chê ngày mai, nhưng nếu ta có được cái nhận thức tự tại, ta sẽ an bình và vững vàng, không phụ thuộc khen chê của người, điều mà giống như làn gió luôn thay đổi.
Phật là người trần mắt thịt, sở dĩ Phật được tôn kính bởi trí tuệ của người quá siêu việt, giáo lý cuả Ngài quá sâu sắc, xuyên suốt, giải thích thấu đáo mọi sự vật, hiện tượng tự nhiên, mối quan hệ xã hội và quan trọng nhất là trong tâm người. Phật không có phép thần thông biến hoá, chỉ có bọn lợi dụng Phật để kiếm lợi mới có giả vờ mình có phép thần thông biến hoá để lừa đảo.
Nhờ thiền định tu luyện mà Phật có được khai ngộ sáng láng, chính vì vậy mà ngài bảo tính phật có trong mỗi người. Tính phật chính là những gì nhân bản nhất, thiện nhất, chân nhất của con người. Không xa lạ, không cao vời mà gần gũi trong mỗi bản thể, chỉ có điều có chịu nhìn vào tâm mình để mà tu luyện, để khai mở không hay thôi.
Giờ nói về luật nhân quả.
Luật nhân quả không xa xôi. Tôi không tin ở kiếp trước, kiếp sau không có nghĩa là tôi không tin ở luật nhân quả.
Bạn nhìn thấy một con vật đang đau đớn, bạn nói một câu nói thương xót, ánh mắt từ bi, cử chỉ chăm sóc dịu dàng... những điều ấy tác động đến chính con bạn. Sự lặp lại nhiều lần sẽ khiến nó thành đứa trẻ có lòng bi, có lòng thương yêu con vật và tất nhiên là thương yêu con người. Nó lớn lên sẽ sống yêu thương và chan hoà. Ấy là bạn đã gây nhân và đạt quả tốt.
Một quan chức quen đấu đá, thấy đồng chí đối thủ của mình ngã bệnh chết, buông lời hỉ hả, đứa con sẽ học được sự ác độc.
Một kẻ giầu có bởi BOT bẩn, bởi tiền cướp được nên coi thường đồng tiền, nhìn người chỉ nhìn vào tiền, trí tuệ tăm tối, buông lời khinh mạn người nghèo. Những đứa con của kẻ ấy lớn lên trong vàng bạc lấp lánh nhưng tâm hồn ô trọc, không thể hiểu được những gì đẹp đẽ của con người.
Một chính trị gia mánh khoé, chuyên nịnh trên nạt dưới, hèn với giặc, ác với dân, cả đời quay cuồng trong quyền tiền không thể dạy con một câu về tình thương yêu, về sự chân thành, về cái đẹp trong văn học nghệ thuật hay cái đẹp nói chung của cuộc sống con người. Mà nếu có mở mồm dạy thì chính hắn ta cũng tự hiểu là mình đang nói dối, sẽ ngượng mồm.
Cái thằng tấn công tình dục cô gái trong thang máy là hệ quả của một sự giáo dục như vậy. 8 năm trước, nó cũng đã chỉ biết dựa vào quan hệ để giải quyết vấn đề. Sự ngu xuẩn không dễ thay đổi. Từ nhỏ nó học được bài học bẩn nên nó thành một con người bẩn. Đến cái nụ hôn, một cái đẹp mà nó cũng chỉ biết hành xử bẩn để đạt được.
Ảnh Tượng Phật chụp dịp lễ Phật Đản ở Hà Nội

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES
Chụp lại hình ảnh,
Ảnh Tượng Phật chụp dịp lễ Phật Đản ở Hà Nội
Đấy là nhân xấu gây quả xấu.
Đấy chính là nhân quả, rất gần gũi dễ hiểu chứ không hề xa xôi.
Là con người, hãy tin ở tính thiện của con người. Tôn giáo có mặt tốt nhưng trong lịch sử nhân loại, chính mâu thuẫn tôn giáo đã gây ra đổ máu và bao đau khổ. Người đời theo tôn giáo này, chê tôn giáo kia, vậy là mâu thuẫn, nhỏ nhen hạn hẹp, do vậy mà không mang được lợi ích an bình cho xã hội.
Tin hay không tin ở tôn giáo không phải là vấn đề. Vấn đề đáng nói là tính chân, thiện, mĩ của con người.
Người ******** thời kì đầu đả phá tôn giáo, phá bỏ chùa chiền, thờ ông bà còn bị quy chụp là mê tín dị đoan. Giờ thì lại mê tín quá mức, quan chức xì xụp vái lậy, xoắn xuýt thầy bà. Đấy là do văn hoá sống nông cạn, không tin vào con người nên lúc thế này, lúc thế khác. Cả đời chỉ coi quyền lực, vị trí là quan trọng, bao thời gian chỉ lo đấu đá, lúc nào đọc sách, lúc nào suy ngẫm và thiền định đâu để hiểu sâu sắc những điều ấy.
Họ thực ra là những con người yếu kém về văn hoá, yếu đuối về tâm hồn, chính vì vậy mà họ hay sai lạc. Sai lạc nên không nhất quán, hay thay đổi, gió chiều nào che chiều nấy.
Tôi tôn trọng tôn giáo, trân trọng những giáo lý đẹp đẽ nhưng không hề tin một cách mê muội. Hơn hết là tôi tin ở con người, tôi tin ở chính tôi.
Mỗi kiếp người có một sứ mạng thiêng liêng và nếu ta tin ở điều ấy, ta sẽ làm được những điều tốt đẹp đáng kể.
*Bài đã đăng trên trang Facebook cá nhân của tác giả - nhà văn, nhà báo Đoàn Bảo Châu.
 
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi?
YINGIE - DESIGN: BI, THEO HELINO 15:17 01/05/2018
"Không có người dẫn đầu bẩm sinh, chỉ có những người dẫn đầu được tạo ra giống như cách mà mọi thứ trên đời được tạo ra, đó chính là thông qua sự trui rèn và cố gắng. Đó là cái giá chúng ta phải trả nếu muốn đạt được bất kì thành tựu nào." - Vince Lombardi.
Môt người dẫn đầu thực sự là người luôn mang lại nguồn cảm hứng cho những người khác. Họ cũng có khởi đầu giống tất cả, cũng phải chập chững dò lần từng bước trên con đường dẫn tới vị thế cao hơn. Thế nhưng, tính cách và tố chất của họ lại có những đặc điểm hơn người, chính điều này khiến mọi khó khăn, trở ngại trong mắt người dẫn đầu không còn là thử thách đơn thuần mà hóa thành cơ hội, thành kinh nghiệm, thành bài học.
Bên cạnh những người dẫn đường là những người chỉ biết theo đuôi. Cùng một xuất phát điểm nhưng họ cứ bước đi ngập ngừng, thậm chí tụt lùi dần về phía sau. Họ mơ ước vị trí của người dẫn đầu nhưng lại không chịu hành động bất cứ điều gì để biến vị trí ấy thành của mình.
Vậy biểu hiện cụ thể của sự khác nhau giữa người dẫn đường và người theo đuôi là gì?
Một trong những yếu tố đầu tiên làm nên sự khác biệt giữa người dẫn đầu và kẻ theo đuôi chính là cách họ nhìn nhận mỗi vấn đề, thử thách gặp phải
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 1.
Trong khi người dẫn đầu sẽ không ngừng rèn luyện, học hỏi, kẻ theo đuôi lại bằng lòng với những gì mình đã có và cho rằng thế là quá đủ
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 3.
Với kẻ theo đuôi, quyền lợi của bản thân luôn được ưu tiên hàng đầu còn một người dẫn đầu thực sự sẽ cố gắng và làm tất cả những người cùng team với mình tiến bộ
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 5.
Kẻ theo đuôi cứ mãi làm theo khuôn mẫu, nói gì làm nấy và không muốn thoát ra vùng an toàn. Những người dẫn đầu lại trái ngược, cứ ở đâu có phiêu lưu là ở đó có họ, vì họ biết rằng sự mạo hiểm đôi khi sẽ mang lại những kết quả bất ngờ
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 7.
Luôn sẵn sàng gánh vác trách nhiệm với thái độ vui vẻ, chủ động là cách bạn vượt lên phía trước trong vị thế dẫn đường
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 9.
Một leader thực sự sẽ làm hết sức mình và người khác sẽ tự động phải công nhận những gì họ đã làm được, họ không cần phải khoe khoang, khoa trương, không cần phải cố gắng khẳng định với bất kì ai rằng mình giỏi
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 11.
Những kẻ theo đuôi thường muốn được quan tâm, để ý, muốn trở thành trung tâm của vũ trụ, trong khi đó, người dẫn đầu thực sự sẽ vui vẻ nhường sân khấu cho những người xung quanh mình
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 13.
Điều dễ nhận thấy nhất của kẻ theo đuôi chính là bám theo, copy những gì người khác làm. Còn người dẫn đầu, bản thân họ đã chính là hình mẫu chuẩn mực nhất!
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 15.
Kẻ theo đuôi thích gạt bỏ mọi lỗi lầm của mình cho người khác, người dẫn đầu dù bị đổ lỗi vẫn bình tĩnh chứng minh mình không sai
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 17.
Ai cũng có lúc mắc sai lầm, ai cũng có lúc vấp ngã, điều khác biệt là trong khi kẻ theo đuôi cứ sai đi sai lại cùng một lỗi thì người dẫn đầu lại không bao giờ để điều đó xảy ra. Sau mỗi thất bại, họ sẽ tổng kết lại mọi thứ và tìm hướng đi mới cho mình
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 19.
Dù không phải leader thực sự nhưng kẻ theo đuôi lại luôn thích việc điều khiển, lãnh đạo người khác. Ngược lại, leader chân chính không kiểm soát các thành viên của mình 100% mà lắng nghe ý kiến của tất cả, sau đó mới đưa ra quyết định cuối cùng
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 21.
Và sau tất cả, những kẻ theo đuôi sẽ chỉ có thể tạo ra những kẻ theo đuôi giống mình, trong khi đó, người dẫn đầu sẽ giúp tất cả tiến bộ và thành công như mình
Bạn là người dẫn đầu thực sự hay rốt cuộc chỉ là kẻ theo đuôi? - Ảnh 23.
 
Đã là đàn ông, cần đọc bài viết này: 5 điều phải khắc cốt ghi tâm để làm nên chuyện lớn trong tương lai
12/10/2018 09:24 AM | SỐNG
Anh muốn làm nên đại nghiệp, đồng nghĩa anh phải rèn ra tấm lòng rộng lớn, phải biết khoan dung, biết hiền đức, cũng biết tài trí, linh hoạt… Giống như biển lớn nhiều cá, hiểu sâu biết rộng mới thành đại dương.
Đã là đàn ông, cần đọc bài viết này: 5 điều phải khắc cốt ghi tâm để làm nên chuyện lớn trong tương lai

Ảnh minh họa: Esther Aarts
1. Về giao hảo, bạn bè: Trong cuộc sống, lựa chọn hợp tác với ai, làm như thế nào, đều cần có phương pháp và thủ thuật.
Một người, nếu cuộc đời cứ mãi lận đận thì ấy là do anh ta có quá ít bạn bè. Đừng vội cho rằng phi lý. Bởi nếu bạn đổ cho "cái số" của mình kém, vậy thì cách duy nhất đổi đời chính là tìm bạn bè có vận số tốt mà chơi. Đi theo họ lâu, bạn ắt sẽ thấy mình khởi sắc.
Người xưa có câu: "Gặp người tài mà không giao hảo, gặp thầy giỏi mà chẳng tôn sư, chính là nuối tiếc ở đời."
Vậy mới nói, muốn đổi đời, thì nên tìm người giỏi mà kết bạn, cùng họ hợp tác, lập nghiệp. Người cùng một đẳng cấp thì mới có thể cùng nhau giao lưu, giao lưu lại mới có thể trở thành bạn bè, thành bạn bè thì mới có nền tảng tin tưởng lẫn nhau. Cái lợi cuối cùng là cái lợi về cả tinh thần lẫn vật chất, chính nó sẽ thay đổi cuộc đời bạn.
2. Về các mối quan hệ, đối nhân xử thế: Phú ở thân mà ra, quan hệ chứng tỏ thực lực, muốn biết thực lực của anh tới đâu, tôi sẽ nhìn vào các mối quan hệ quanh anh trước.
"Thế gian rộng lớn gặp nhau trên bàn rượu, thiên thu đại nghiệp thành bại qua chén trà."
Câu hỏi là, ly rượu này, chén trà này, bạn uống cùng ai?
Định lý đơn giản trong cuộc sống là kết giao với lãnh đạo thì sớm ngày làm quan, kết giao với phú ông thì chẳng sớm mà giàu. Người thấu hiểu lí lẽ này thì phú quý gần ngay trước mắt.
Bạn ngày ngày cùng ai uống rượu, cùng ai thưởng trà, ấy chính là cung cách của bạn. Tài đức, sự nghiệp của mỗi người cũng được xây dựng trên chính cung cách của anh ta.
Đã là đàn ông, cần đọc bài viết này: 5 điều phải khắc cốt ghi tâm để làm nên chuyện lớn trong tương lai - Ảnh 1.
3. Về tư tưởng, khí phách: Người văn hóa thấp sẽ không thốt ra lời lẽ sâu xa, người không có mục tiêu sẽ không nói nổi lời trách nhiệm, người khí khái thấp tất không có lời khí khái hào hùng.

Nước trong quá thì không có cá, người chỉ đứng nhìn chân thì không vẹt nên đường. Trong lòng có nhiều khúc mắc thì không nuôi được cái tâm đại nghiệp. Cái gọi là trăm sông quy về một biển chính là muốn nói biển cả rộng lớn có sức chứa đựng mọi nỗi.
Anh muốn làm nên đại nghiệp, đồng nghĩa anh phải rèn ra tấm lòng rộng lớn, phải biết khoan dung, biết hiền đức, cũng biết tài trí, linh hoạt… Giống như biển lớn nhiều cá, hiểu sâu biết rộng mới thành đại dương.
Đừng vì một chút sóng lớn mà sợ, cũng đừng vì gặp cám dỗ mà dính chàm. Người thành công hiểu rõ cần có tâm tư đúng mực, biết khi nào nên bao dung, khi nào nên buông nên bỏ, nên dụng người, hiểu người.
4. Về cách thể hiện bản thân: Tâm lí gọt dũa nên cả vẻ ngoài lẫn nội tâm.
Cuộc sống vốn đa đoan, nhiều chuyện không do bản thân muốn hay không muốn, tất phải xảy ra. Thế nhưng càng gặp phải chuyện không hay, càng nên có một tâm lý vững vàng để đối phó sóng gió.
Khi anh bình tâm, tâm lý ổn định, thì lối suy nghĩ của anh cũng vững vàng, sẽ tìm được cách giải quyết đúng đắn. Có như vậy, hành vi của anh mới là đúng, vừa giúp được mình lại giúp được người.
Tâm vững, sắc mặt cũng sẽ hài hòa, lời nói sẽ cẩn thận, hành động có chuẩn mực, càng lấy được tin tưởng và tôn trọng của người khác.
Ngoài ra, nên biết lấy đức báo oán. Người quân tử nhường mà không thua, kính mà có lễ. Thù dai nhớ lâu khiến lối suy nghĩ của ta trở nên lặt vặt nhỏ nhen, tất không thành đại sự.
Đã là đàn ông, cần đọc bài viết này: 5 điều phải khắc cốt ghi tâm để làm nên chuyện lớn trong tương lai - Ảnh 2.
5. Về rèn luyện bản thân: Tiên học lễ, hậu học văn.
Trước khi học lập nghiệp thì phải học làm người, làm người quan trọng ở hai chữ "nhân đức".
Không muốn cổ vũ, chúc mừng, công nhận người khác là khởi đầu của thói ngu dốt. Cũng như không biết tôn trọng người khác thì vĩnh viễn cũng không được người khác tôn trọng. Làm điều hay cho người cũng chính là làm điều hay cho mình, từ ngoài sẽ vào đến trong, đây cũng chính là rèn cho mình cái nhân cái đức ở đời.
Chi Chi
Theo Trí Thức Trẻ
 
Vì sao người châu Âu làm ít, chơi nhiều vẫn thành công?
27-08-2017 - 13:03 PM | Tài chính quốc tế
Vì sao người châu Âu làm ít, chơi nhiều vẫn thành công?

Trên thực tế tư tưởng nghỉ dưỡng của người châu Âu lại giúp thúc đẩy năng suất lao động hiệu quả.
Người châu Âu nổi tiếng luôn tự thưởng cho mình những kỳ nghỉ dài trong suốt mùa hè.
Ở Na Uy, thuật ngữ “fellesferie” dùng để chỉ những kỳ nghỉ tập thể kéo dài tới 2 hoặc 3 tuần của người lao động diễn ra vào tháng 7 hàng năm. Thời gian này các doanh nghiệp sẽ đóng cửa hàng hoặc chỉ hoạt động theo giờ mùa hè.
Tại Hà Lan, người lao động trong ngành xây dựng thường có kỳ nghỉ gọi là “bouwvak” kéo dài trong nhiều tuần.
Còn ở Pháp cho đến thời điểm 2 năm trước, một đạo luật được ban hành yêu cầu những người làm bánh tại đây phải xen kẽ thời gian nghỉ hè của họ để làm sao vẫn đảm bảo có đủ các hiệu bánh mở cửa phục vụ khách hàng trong suốt kỳ nghỉ.
Đây là là những mô hình đáng khao khát đối với đa phần người dân Mỹ - quốc gia duy nhất trong nhóm OECD (Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế) không ban hành quy định về những kỳ nghỉ có trả lương dành cho người lao động. Tồi tệ hơn nghiên cứu cho thấy, rất nhiều người Mỹ dù được hưởng ngày nghỉ có trả lương nhưng vẫn lo sợ khi nhận đặc quyền này bởi áp lực nơi làm việc.
Tuy nhiên, trên thực tế tư tưởng nghỉ dưỡng của người châu Âu lại giúp thúc đẩy năng suất lao động hiệu quả.
Ban chỉ đạo thời gian làm việc của Liên minh châu Âu đảm bảo rằng người lao động ở khu vực này được hưởng ít nhất 20 ngày nghỉ có trả lương mỗi năm, so với đó, ở Mỹ thậm chí không có định chế về mức nghỉ hàng năm tối thiểu.
Một vài quốc gia châu Âu có quy định về thời gian nghỉ phép có trả lương như: Anh, Pháp, Áo, Đan Mạch, Phần Lan, Luxembourg và Thụy Điển. Tất cả các nước này thường yêu cầu có từ 25 hoặc hơn số ngày nghỉ có trả lương hàng năm.
Dữ liệu cho thấy thời gian nghỉ càng nhiều không hề khiến cho ra năng suất lao động thấp hơn. 9 trong 10 nước có năng suất lao động tốt nhất trong nhóm OECD năm 2015 nằm ở châu Âu (chỉ số tính theo GDP mỗi giờ làm việc). Nước Mỹ chỉ xếp thứ 6.
Katie Denis là Phó chủ tịch và nghiên cứu trưởng tại Time Off - dự án được gây quỹ bởi Hiệp hội du lịch Mỹ nhằm nghiên cứu ảnh hưởng của thời gian nghỉ ngơi tại nơi làm việc trong nhiều năm. Bà cho rằng: “Ý tưởng cho rằng chúng ta đang hy sinh vô ích thời gian nghỉ ngơi là sai lầm”.

Trong báo cáo năm 2016 của dự án có chỉ rõ, người lao động có 11 hoặc hơn số ngày nghỉ thường nhận được sự tăng lương hoặc thưởng trong 3 năm trước đó nhiều hơn so với những người chỉ có 10 hoặc ít hơn số ngày nghỉ.
Thời gian nghỉ ngơi ngoài giờ làm việc có thể giúp bạn sáng tạo hơn. Những ý tưởng về kinh doanh như trang mạng xã hội Instagram hoặc vở nhạc kịch Hamilton đều được sáng tạo ra trong những kỳ nghỉ.
“Năng suất lao động, sự sáng tạo, những ý tưởng mới mẻ không tới từ những người làm việc điên cuồng. Thực tế nó sẽ tới từ những người tránh xa công việc hàng ngày của họ”.
Nhiều nghiên cứu cũng chỉ ra những lợi ích to lớn về mặt sức khỏe từ việc nghỉ ngơi, như giảm stress, sức khỏe tinh thần tốt hơn và thậm chí ít ít bị đau tim hơn.
“Nghỉ ngơi rất quan trọng bởi nó không chỉ giúp trí não hoạt động tốt hơn mà còn làm giảm ảnh hưởng vật lý lên cơ thể”, theo Kathleen Potempa - Giáo sư tại Đại học Michigan School nói.
Áp lực công việc quá tải là rào cản khiến nhiều người không dám tận hưởng những kỳ nghỉ dài. Nghiên cứu Time Off thực hiện trên hơn 7.000 người Mỹ nhận thấy 43% người lao động không dám nghỉ ngơi bởi họ sợ khi quay lại 1 đống công việc sẽ chờ đón. Chi phí cũng là một rào cản lớn với 32% nói rằng họ không đủ tiềm lực tài chính để thực hiện những kỳ nghỉ.
Tuy nhiên các chuyên gia nói rằng những kỳ nghỉ ngắn và thường xuyên, tránh xa văn phòng làm việc có thể mang lại ảnh hưởng to lớn tới năng suất lao động. Nhiều nghiên cứu cho rằng nên có 2 kỳ nghỉ mỗi năm để cải thiện những lợi ích về sức khoẻ.
Potempa cũng nói thêm rằng một điều quan trọng nữa là nhân viên phải loại bỏ hoàn toàn công việc khi họ đi nghỉ ngơi. Một nghiên cứu mới đây cho thấy 1/3 người Mỹ vẫn làm việc và kiểm tra email trong khi đi nghỉ.
“Điều quan trọng là biến việc đó trở nên thường xuyên khiến bạn không thể bỏ qua. Rõ ràng, nhiều ảnh hưởng tiêu cực sẽ xuất hiện với những người không đi nghỉ mát trong nhiều năm".
Theo Phương Linh
Trí thức trẻ
 
5 điều người thành đạt phải đánh đổi để thành công
Theo Trí Thức Trẻ | 24/02/2018, 20:00:10
Câu hỏi cốt yếu để trở nên thành đạt nhiều khi không phải là bạn sẵn sàng cố gắng vì điều gì mà là bạn dám hy sinh những thứ gì. Ví dụ, bạn sẽ thấy những người thành công thường hay đánh mất sự thanh thản trong tâm hồn.
Phong trào start-up đang ngày càng nở rộ, khiến ai cũng nghĩ việc đứng lên làm chủ cuộc đời sẽ mang lại cho họ cảm giác hạnh phúc và thoải mái. Nhưng thực tế có phải như vậy hay không?
Hãy cùng nghe Todd Belveal, nhà sáng lập kiêm CEO công ty Washlava chia sẻ trên diễn đàn Quora về những thứ bạn sẽ phải hi sinh khi tự mình khởi nghiệp để trở nên thành đạt.
1. Sự thanh thản trong tâm hồn

5 điều đáng tiếc nhất người thành đạt phải đánh đổi: Muốn thành công, bạn cũng phải tập hy sinh giống họ - Ảnh 1.

Đừng nghĩ rằng doanh nhân sẽ có khoảng thời gian thư thái cho tâm hồn.
Bản thân tôi là người hay nghĩ ngợi nhiều, nhưng vào mỗi sáng thức dậy, tôi làm cảm thấy vô cùng phấn chấn. Hoặc là cực kỳ có cảm hứng, hoặc là run lên vì sợ hãi. Đôi lúc lại là sự pha trộn của cả hai, mỗi thứ một chút – và cảm giác rất thú vị.
Chẳng hạn, có những lúc tôi dừng làm việc để dành vài tuần đi du lịch cho khuây khỏa. Nhưng kể cả khi đó, công việc lúc nào cũng thường trực trong đầu tôi. Có thể chuyến du lịch này sẽ tiêu tốn của tôi khoản tiền 75,000 USD (khoảng 1,7 tỷ đồng) chỉ để chi trả tiền lương cho nhân viên trong suốt 2 tuần đó.
Đó là điều không dễ để quên được. Đúng là không nên ám ảnh quá mức vì tiền bạc. Nhưng cái cảm giác khi chứng kiến tài khoản ngân hàng của bạn dần cạn kiệt đi, nó thực sự rất đau đầu. Nó luôn thường trực trong đầu bạn.
Và không phải chỉ là giá trị vật chất không thôi, mà kèm theo đó là những nỗi lo và sự sợ hãi nữa – giống như con thuyền trôi vào bờ, mời gọi bạn tham gia vào chuyến du hành bão táp cùng nó.
Vì thế, đừng nghĩ rằng doanh nhân thành đạt sẽ có khoảng thời gian thư thái cho tâm hồn. Nhưng bạn nên học cách tận hưởng những lúc nghỉ ngơi như vậy, dù chỉ là trong chốc lát. Nếu ý tưởng kinh doanh của bạn là thực tế, đội ngũ nhân viên làm việc hiệu quả và công việc được tiến hành trôi chảy, đó chính là sự thanh thản rồi đấy.
2. Sự an toàn và ổn định
5 điều đáng tiếc nhất người thành đạt phải đánh đổi: Muốn thành công, bạn cũng phải tập hy sinh giống họ - Ảnh 2.

Khi bạn khởi nghiệp, những điều như ổn định hay an toàn là thứ xa xỉ.
Làm việc cho một tập đoàn lớn cũng có những cái lợi riêng, ví dụ như cảm giác ổn định trong công việc lẫn nắm được cách vận hành một doanh nghiệp. Nhiều người mà tôi quen hiện đã dành đến 25 năm chỉ để làm một công việc duy nhất.
Với tôi ư? Không, chắc chắn tôi không thể làm được. Chẳng có gì sai trái khi bạn trụ vững ở công việc hiện tại cả. Những người tự tay tạo dựng nên doanh nghiệp đóng một vai trò quan trọng, và chính tại những doanh nghiệp ấy họ xây dựng được cho mình một sự nghiệp vững chắc. Bản thân tôi cũng muốn mình theo đuổi một sự nghiệp như vậy trong nhiều năm nữa.
Khi bạn khởi nghiệp, những điều như ổn định hay an toàn là thứ xa xỉ. Mọi thứ có thể kết thúc trong nháy mắt. Bạn sẽ không biết chắc chắn rằng sau một năm nữa, mình sẽ trở nên như thế nào. Có thể bạn sẽ làm việc cật lực đến tránh nỗi sợ hãi lẫn sự bài xích từ người khác, chí ít là khi so sánh với lũ bạn hiện đang có một công việc ổn định nơi công sở. Điều này đòi hỏi bạn phải tỏ ra thật trung thực và biết tự nhìn nhận bản thân – vì rủi ro là có thật.
3. Một kỳ nghỉ xả hơi đúng nghĩa
5 điều đáng tiếc nhất người thành đạt phải đánh đổi: Muốn thành công, bạn cũng phải tập hy sinh giống họ - Ảnh 3.

Đối với start-up, những chuyến đi du lịch dài ngày trở thành một thứ quá đỗi xa xỉ.
Giới doanh nhân càng phải nên dành cho mình vài ngày nghỉ. Chỉ cần kiểm soát lịch làm việc là bạn hoàn toàn có thể làm được điều đó. Nhưng đối với người đứng đầu một doanh nghiệp start-up, việc đi nghỉ dưỡng dài ngày là điều gần như không thể.
Có quá nhiều thứ sẽ không thể hoàn thành nếu thiếu vắng bạn, và bản thân bạn cũng cảm thấy không dám tin tưởng để trao toàn bộ quyền điều hành cho người khác. Và lẽ đương nhiên bạn sẽ cảm thấy nhớ công việc của mình. Cảm giác vừa đi nghỉ dưỡng nhưng dòng suy nghĩ và ý tưởng cứ liên tục xuất hiện trong đầu.
Là một doanh nhân thành đạt, bạn phải tìm cách sống chung với nó. Hãy nghĩ rằng bạn và công ty luôn gắn bó mật thiết với nhau, đó là điều tích cực chứ không phải tiêu cực. Chỉ có như vậy thì mỗi ngày nghỉ trôi qua mới thực sự làm bạn cảm thấy thoải mái hơn.
4. Một sự nghiệp thăng tiến và ổn định
5 điều đáng tiếc nhất người thành đạt phải đánh đổi: Muốn thành công, bạn cũng phải tập hy sinh giống họ - Ảnh 4.

Khi rời bỏ một công việc công sở, bạn đã bỏ qua một cơ hội thăng tiến rất rõ ràng. Còn ở start-up, bạn tham gia vào một dự án cho đến khi hoàn thành nó.
Giả sử mọi thứ đều tốt đẹp. Bạn đã rút lui khỏi start-up với một khoản tiền lợi nhuận khổng lồ. Và tiếp sau đó thì sao?
Lúc này, liệu bạn có sẵn sàng quay lại làm việc toàn thời gian hay không? Liệu bạn có may mắn đến mức đột nhiên xuất hiện thêm 1 ý tưởng khởi nghiệp nữa hay không? Và liệu bạn còn dám dành toàn bộ thời gian cho nó nữa?
Mỗi khi biết được điều gì đó sắp diễn ra, cho dù nó không phải là điều thú vị cho lắm thì cái cảm giác thỏa mãn là điều tất yếu. Khi bạn chọn cách bươn trải một mình và không biết tương lai như thế nào, tự dưng bạn đánh mất đi sự thoải mái ấy.
5. Cơ hội để rút lui
5 điều đáng tiếc nhất người thành đạt phải đánh đổi: Muốn thành công, bạn cũng phải tập hy sinh giống họ - Ảnh 5.

Hãy chuẩn bị tinh thần để giải thích với người khác vì sao dự án khởi nghiệp của bạn lại thất bại.
Tôi biết có nhiều người đã thử start-up nhưng thất bại, và rồi rốt cuộc lại quay trở lại công việc công sở ở các doanh nghiệp tư nhân. Đó đương nhiên không phải là điều dễ dàng gì. Ai cũng sẽ tìm cách hỏi bạn chuyện gì đã diễn ra.
Lần khởi nghiệp đầu tiên, tôi đã rút lui một cách êm đềm. Ấy mà đến tận giờ vẫn có người hỏi vì sao tôi không tiếp tục dự án ấy nữa. Việc giải thích với những người không quen với khái niệm khởi nghiệp quả là một việc vô cùng khó khăn – và điều đó đúng với hầu hết mọi người.
Không phải ai cũng thích một sự nghiệp bằng phẳng và ổn định. Nhiều người lại thấy mình xuất sắc khi phải đương đầu với sự bất ổn. Luôn chắc chắn rằng bạn tự hỏi mình xem liệu bản thân đã sẵn sàng để trở thành một doanh nhân không, bởi vì đó là thứ mà bạn đam mê ngay từ đầu mà.
 
Đừng bao giờ giao cơ nghiệp vào tay người cảm tính
Theo Trí Thức Trẻ | 16/01/2019, 07:33:22
"Đừng bao giờ giao cơ nghiệp vào tay người cảm tính", người Do Thái luôn dặn nhau như vậy khi lựa chọn người quản lý cấp cao.
Đừng bao giờ dạy người giàu tiêu tiền, quản lý tài chính (họ làm ra tiền, dư được tiền tức việc quản lý tài chính của họ đã rất khoa học, hiệu quả), cũng đừng bao giờ kêu gọi các người bán điều chỉnh giá theo ý mình. Rất ngây thơ, cảm tính và buồn cười.
dungbaogiogiaoconghiep.jpg

Cứ năm nào cũng vậy, có một số người đợi ngày cuối cùng của tháng chạp mới đi mua hoa, hòng mua với giá rẻ nhất, do áp lực về thời gian của tiểu thương. Và các tiểu thương đã quyết định đập bỏ, dọn lên xe rác chở đi thay vì cho, giảm giá như mọi năm. Điều này đã gây ra nhiều ý kiến trái chiều trong xã hội đang điều chỉnh hành vi từng ngày để sống văn minh hơn.
Có thể bạn thấy rất là chua chát, nhưng quyết định tiêu huỷ hàng hoá là quyết định bình thường của thương nhân. Hàng sở hữu của họ, họ bán hay trữ, bán đắt bán rẻ giá cả bao nhiêu hay tiêu huỷ hàng hoá là quyền của họ, luật pháp không cấm. Đừng bao giờ ngây ngô yêu cầu người ta thay đổi giá cả, sao không bán rẻ từ đầu rồi giờ đổ bỏ.
Chúng ta từng khóc thương nông dân trồng hoa. Nhưng họ thật ra chẳng có gì tội nghiệp vì các thương lái đã trả tiền xong cho họ từ dưới ruộng.
Thương lái cũng chẳng tội nghiệp gì vì họ đã lãi những ngày đầu khi bán những chậu hoa đẹp cho người giàu.
Người nghèo lúc này nghe giá sẽ dội ngược, bảo là hét trên trời, giận. Nhưng giá đó có người mua, cung gặp cầu. Người giàu, thay vì tốn thời gian đi tận nơi để lựa chậu vừa ý, giờ có người mang lên tận nơi, vận chuyển sỉ nên giá còn rẻ hơn, thuận mua vừa bán, phân khúc hạng sang, người có tiền, kẻ có hàng ngon nên việc bán hàng diễn ra nhanh chóng, vui vẻ.
Mọi thứ vận hành trơn tru. Hoa, tranh, nhạc... là những sản phẩm tinh thần, không phải là thiết yếu, người cần thì đã sẵn sàng trích một phần thu nhập để mua rồi. Không được cho tặng miễn phí những sản phẩm văn hoá, vì người nhận miễn phí sẽ khó mà trân trọng. Khi nhu cầu đã hết, người bán nên chở hàng về kho hoặc đổ bỏ.
Công ty vệ sinh đã ký hợp đồng dọn dẹp, ngay cả bỏ hết đống hoa đó, họ đã thu tiền và sẽ dọn sạch, không than phiền gì. Mọi thứ nó đã vào guồng, không như mình nghĩ.
Buffet trong các khách sạn 5 sao, toàn tôm hùm, hàu, cá hồi...đến tối, dù còn nguyên nhưng họ cũng đổ bỏ hết, không cho nhân viên vì sẽ tạo thành tâm lý phục vụ không tốt hòng mang về. Cũng không đem cho người nghèo, cơ nhỡ....vì làm ăn, không tốn thời gian phân bổ nhân sự làm việc này, chưa kể là sẽ tạo đám người chầu chực bên ngoài, hay thậm chí nhà nghèo, ăn mấy món sang rồi đau bụng, kiện thưa rồi mình đi giải quyết cũng mệt.
Làm chủ phải có tư duy khác. Hàng của họ, tiền của họ, khi đổ bỏ họ còn xót xa hơn cả mình tiếc. Nhưng bỏ là phải bỏ.
Dân làm ăn không có mở miệng là tội nghiệp, thương thế. Mình cứ cảm tính, cảm xúc trong kinh tế thì hậu quả kinh khủng. "Đừng bao giờ giao cơ nghiệp vào tay người cảm tính", người Do Thái luôn dặn nhau như vậy khi lựa chọn người quản lý cấp cao.

Khách sạn có phòng có 100 ngàn/đêm nhưng cũng có phòng 100 triệu/đêm, tuỳ họ, có vi phạm pháp luật đâu mà chửi? Xấu - đẹp, dại - khôn, hợp lý hay không hợp lý...là do cá nhân mình tự nghĩ. Họ bán vậy đó, công suất phòng chỉ có vài % thôi, nhưng họ không giảm giá, chuyện của người ta.
Tour du lịch họ ra giá vậy, mình chửi bán "mắc quá ai đi", nhưng người ta vẫn có khách riêng của người ta, "ai" có tiền đi chơi, còn mình không có. Khách sạn ở Đà Lạt ngày thường 200k/đêm, lễ tết lên 1 triệu/đêm thì cũng bình thường, chẳng có gì chặt chém cả. Khách sạn chỉ có 10 phòng mà 100 người cần, thì giá phải tăng tương ứng cho 10 người chấp nhận mức giá cao nhất, nếu không có ai chấp nhận, tự động giá sẽ giảm. Hãy để thị trường tự do điều tiết. Cứ nói hãy bán giá sao cho vừa túi tiền. Vấn đề là túi của ai? Mình chỉ có thể biết túi của mình thôi, còn của người khác, sao biết mà suy diễn suy đoán rồi kết luận?
Mấy cái túi hàng hiệu ở các trung tâm thương mại có giá mấy chục triệu/cái, chúng ta thấy vắng hoe, ái ngại cảm thông. Họ kinh doanh, được nhờ mất chịu. Họ lỗ, chịu hết nổi sẽ trả mặt bằng. Dân mình đi qua, nói sao không hạ giá xuống 50 ngàn/cái để bán cho dễ, chứ thấy ế tội quá! Họ treo đó là tính vô chi phí marketing, cho đám đông nhìn thấy thương hiệu, còn rẻ hơn quảng cáo trên tivi. Đám đông sao biết được chuyện đó, nên đứng coi, phán xét và khuyên răn khí thế.
Với nhà buôn lớn, họ không bao giờ hạ giá vào giờ chót vì như vậy sẽ khiến cho những người mua trước thấy tiếc nuối, trách móc và có khi lại chờ giảm giá năm sau. Mà đối tượng đó mới là khách hàng thật sự, phải bảo vệ họ. Louis Vuitton (LV) hay Hermes là thương hiệu thời trang không bao giờ sale off, qua mùa lỗi mốt là huỷ.
Đừng bao giờ dạy người giàu tiêu tiền, quản lý tài chính (họ làm ra tiền, dư được tiền tức việc quản lý tài chính của họ đã rất khoa học, hiệu quả), cũng đừng bao giờ kêu gọi các người bán điều chỉnh giá theo ý mình. Rất ngây thơ, cảm tính và buồn cười.
Bí quyết làm giàu sống - còn của người Do Thái: Đừng bao giờ giao cơ nghiệp vào tay người cảm tính - Ảnh 3.
Khủng hoảng thừa 1929 -1933, hàng hoá các công ty họ đổ hết xuống biển chứ không có tặng cho ai, dù nhiều nước đang trong nạn đói. Quy luật kinh tế thị trường nó vậy, không thể lấy cảm xúc, tình cảm, hiểu biết nhỏ nhoi của mình ra phán xét được.
Thị trường lạnh lùng sòng phẳng. Nếu ai lỗ, thì là bài học cho họ năm sau. Kể cả nông dân trồng chuối, thanh long, tiêu điều, nuôi heo nuôi gà.... Thời đại này thông tin rộng khắp. Tính toán sai, cung vượt cầu thì giá rẻ, đồ đống. Ngược lại. Cầu cao thì giá phải hét trên trời. Có sao. Không có thương, tội, hay ghét gì ở đây hết.
Nếu ai có đầu óc khách quan, hiểu quy luật thị trường mới kiếm tiền được. Những bạn cảm tính khó có thể làm ăn hoặc trở thành quản lý cấp cao vì không rạch ròi các quan hệ, nuông các cảm xúc, không tôn trọng khách quan vì nghe theo con tim nhiều quá. Lúc yêu thì thôi là yêu, ghét thì thôi là ghét. Cứ trong đầu ai mà còn cảm xúc ưa rồi không ưa, thích rồi ghét....thì không thể làm ăn được.
Đừng bao giờ kêu gọi ủng hộ công ty nào vì thương, mua hàng là vì nhu cầu, còn vì ủng hộ thì không lâu dài được. Cũng đừng kêu gọi tẩy chay hãng nào đó vì ghét. Lần trước có 1 hãng hàng không, vì "tội" đưa các người mẫu lên đón các cầu thủ U23 yêu thích, mà người mẫu đó do đám đông mặc định là không đẹp, nên không được "xứng" để đụng vào cơ thể thần tượng của họ, thế là nổi cơn cuồng nộ. Facebook khắp nơi nói sẽ tẩy chay, thề là không bao giờ đi hãng này nữa, trong đó có người bạn thân của tôi.
Sau đó 1 tháng, tôi thấy cậu ấy vẫn ngồi cả đêm search vé giá rẻ, và khi giá vé hãng đó thấp hơn các hãng kia 100,000 đồng, cậu đã quên mất lời thề thốt khi xưa, book vé và bay, post hình lên facebook khoe mua được giá hời, cười như địa chủ được mùa.
Đám đông có cảm xúc lên xuống thất thường, ầm ầm lên cơn thịnh nộ rồi quên béng, các nhà kinh tế học gọi là "não cá vàng". Mình làm quản trị, đừng có lo lắng thái quá. Thời gian sẽ trôi đi.
(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, trích từ Tony Buổi Sáng)
 

Có thể bạn quan tâm

Top