-Cuộc sống thay đổi rất nhanh, cỡ những năm 90 , ở đâu tao cũng thấy là quê hết, tao là dân thành phố mà mặt sau đường nhà tao là cánh đồng lúa dẫn thẳng lên đê. Thời ấy, dịch vụ gần như là ngành nghề gì đó rất mới lạ, tiền thì rất gía trị, hồi những năm 98,99 tao nhớ lương của ông già tao có 700k... nhưng đồng tiền lúc bấy giờ nó thể mua dc nhiều thứ , đi ra chợ mua rau có 100đ hoặc 200đ thôi. ăn cái bánh mỳ cũng chỉ 500đ... cuộc sống ko đầy đủ như bây h nhưng chính vì thế con người xích lại gần nhau hơn vì đéo có smartphone, đéo có máy tính hay đồ chơi gì cả.
-Tao thấy cỡ từ năm 2002 xã hội bắt đầu phát triển , ấn tượng đầu tiên tao cảm nhận đã có sự thay thế là hồi đó ra đường thấy hàng loạt ăngten la liệt, chỉ khoảng 2,3 năm sau chả còn nữa vì đã đc thay thế bởi truyền hình cáp, rồi kĩ thuật số...
- Tiếp nữa dân ta biết làm dịch vụ, hàng quán mở ra nườm nượp, rồi quá trình đô thị hóa diễn ra nhanh chóng mặt... chả còn mấy cánh đồng, ruộng lúa, mà thay bằng nhà cửa, cao ốc hết rồi...
- Cỡ những năm 2007, tao nhớ khu Trung hòa Nhân Chính còn tối om, đầu tháng ra Big-C mua đồ mà như đi ra khỏi thành phố, lác đác vài cái chung cư cao tầng...
- Từ 2020 nhớ lại tầm 2010 thấy nó ko thay đổi quá nhiều nhưng lộn lại 20 năm về những năm 2000 thì đúng là sống trong 2 xã hội, à không phải là 2 nền văn minh khác hẳn nhau ...
Thằng nào xem phim "nhà tù Shawsank" rồi sẽ thấy phim đó bao hàm rất nhiều ý nghĩa hay... ông già trong tù 50 năm , đc ra tù ko sống nổi, vì ko làm dc việc gì, chỉ muốn quay lại nhà tù cũ nhưng ko đc, cuối cùng phải tự tử vì hiện thực xã hội thay đổi quá lớn...
Ở đây mới có 20 năm mà đã thấy kinh dị lắm rồi...
- 20 năm trc, nhà nào có cái xe máy chạy đã là oai như cóc, bây h thì oto chạy nhiều như lợn con... Còn 20 năm sau tao nghĩ oto nó chỉ là 1 phương tiện di chuyển và ai cũng có thể sở hữu, thậm chí là xe tự lái hết, con người ko cần động chân động tay vào nữa...