Cái Bô
Chú bộ đội
Bài viết của FB Nguyễn Tiến Trường.
Trong giới kinh doanh, sướng nhất chắc là mấy ông kinh doanh xăng dầu. Các ông này là “vua” của chính sách và “thái thượng hoàng” của dân.
Mấy ổng đi buôn nhưng được bao lời cố định 300 đồng/lit xăng. Bất chấp thiên tai địch hoạ, khoản lời này được hạch toán vào giá bán ra. Chưa hết, các ổng còn được tính chi phí kinh doanh 1.050-1.150/lit.
Nghĩa là đi buôn không cần vốn và chắc mẫm lời, thu trước vào giá xăng bán cho dân!
Không chỉ có vậy, “quỹ bình ổn giá xăng dầu” mà người dân mong mỏi cũng nằm trong tay các ông này cả. Trước đây các ông được quyền thu chi tự do, tự tính vào giá xăng.
Sau này, các ông phải lập tài khoản bình ổn riêng trong ngân hàng. Nhưng tất nhiên cũng các ông tự báo cáo hạch toán. Mỗi lít xăng của dân các ông được thu tiền bình ổn, khi giá cao các ông xuất tiền ra bù về danh nghĩa.
Thử tưởng tượng, tài khoản riêng trong ngân hàng không giám sát, chỉ cần đưa vào con số hạch toán, thì ma không biết quỷ không hay.
Quỹ bình ổn được lập và duy trì từ năm 2014. Bây giờ giá xăng tăng sốc, một loạt DN kêu âm quỹ bình ổn. Petrolimex là âm 53 tỉ đồng, Tổng công ty Dầu Việt Nam (PVOIL) âm đến 1.065 tỉ đồng. Một loạt ông nhỏ hơn cũng đồng thanh kêu lỗ.
Chuyện DN độc quyền chịu lỗ trầm kha để bù giá cho dân khác nào dì ghẻ cắt thịt nuôi Tấm? Khi giá xăng tăng sốc, Bộ Tài chính mới thừa nhận quỹ bình ổn gần như không thể giúp ích gì và đề xuất bỏ quỹ bình ổn.
Việc này không khác gì giúp mấy ông DN tranh thủ “thạch sùng rụng đuôi”. Vậy thu chi bình ổn giá hàng chục năm qua như thế nào và ai hồi tố?
Rõ ràng là chính sách đang có quá nhiều vấn đề, biến người dân thành miếng thịt tươi nằm dưới nanh các DN.
Ngoài thuế phí, việc cung phụng các ông vua này cũng đang khiến người dân tàn hơi!
Trong giới kinh doanh, sướng nhất chắc là mấy ông kinh doanh xăng dầu. Các ông này là “vua” của chính sách và “thái thượng hoàng” của dân.
Mấy ổng đi buôn nhưng được bao lời cố định 300 đồng/lit xăng. Bất chấp thiên tai địch hoạ, khoản lời này được hạch toán vào giá bán ra. Chưa hết, các ổng còn được tính chi phí kinh doanh 1.050-1.150/lit.
Nghĩa là đi buôn không cần vốn và chắc mẫm lời, thu trước vào giá xăng bán cho dân!
Không chỉ có vậy, “quỹ bình ổn giá xăng dầu” mà người dân mong mỏi cũng nằm trong tay các ông này cả. Trước đây các ông được quyền thu chi tự do, tự tính vào giá xăng.
Sau này, các ông phải lập tài khoản bình ổn riêng trong ngân hàng. Nhưng tất nhiên cũng các ông tự báo cáo hạch toán. Mỗi lít xăng của dân các ông được thu tiền bình ổn, khi giá cao các ông xuất tiền ra bù về danh nghĩa.
Thử tưởng tượng, tài khoản riêng trong ngân hàng không giám sát, chỉ cần đưa vào con số hạch toán, thì ma không biết quỷ không hay.
Quỹ bình ổn được lập và duy trì từ năm 2014. Bây giờ giá xăng tăng sốc, một loạt DN kêu âm quỹ bình ổn. Petrolimex là âm 53 tỉ đồng, Tổng công ty Dầu Việt Nam (PVOIL) âm đến 1.065 tỉ đồng. Một loạt ông nhỏ hơn cũng đồng thanh kêu lỗ.
Chuyện DN độc quyền chịu lỗ trầm kha để bù giá cho dân khác nào dì ghẻ cắt thịt nuôi Tấm? Khi giá xăng tăng sốc, Bộ Tài chính mới thừa nhận quỹ bình ổn gần như không thể giúp ích gì và đề xuất bỏ quỹ bình ổn.
Việc này không khác gì giúp mấy ông DN tranh thủ “thạch sùng rụng đuôi”. Vậy thu chi bình ổn giá hàng chục năm qua như thế nào và ai hồi tố?
Rõ ràng là chính sách đang có quá nhiều vấn đề, biến người dân thành miếng thịt tươi nằm dưới nanh các DN.
Ngoài thuế phí, việc cung phụng các ông vua này cũng đang khiến người dân tàn hơi!

