Mày nên hiểu, tôn giáo là công cụ để tầng lớp trên thống trị tư tưởng tầng lớp dưới. Nên như mày nói, chất lượng cuộc sống của mày càng cao, càng tiệm cận với tầng lớp trên thì mày càng thấy tôn giáo như lol là đúng rồi. Nhưng mày cũng chỉ mới ở mức thoát ra tư tưởng nô lệ đó thôi, bậc cao hơn như bọn tao thì lợi dụng tôn giáo để đạt được mục đích của mình. Như ngày xưa tao hay làm bài thầu san lấp mặt bằng gài mấy câu như :'' Trong quá trình thi công, nhà thầu chịu hoàn toàn trách nhiệm xử lý về các vấn đề phát sinh liên quan đến tín ngưỡng của người dân địa phương như động chạm mồ mả, vật thờ tự như miếu, đá, cây cối..." Thế là chúng nó sợ sun dái, thời đó thằng chủ thầu xây dựng nào chả mê tín vãi đái, có ít đội nào dám như nhà tao, nên tha hồ thả giá cao mà ko sợ bị phá thầu. Nếu có đào phải mồ mả hoang thì gom lại 1 chỗ, thi công gần xong thì cho máy xúc đào 1 cái hố sâu hơn cốt, thả xuống đó lấp lại, cũng chả khấn vái đéo gì. Nếu có gặp miếu hoang thì cho mấy thằng công nhân người Mường mặc đồ thầy cúng, múa nhang vung vít, mời bô lão trong làng đến chứng kiến, cho mấy lão 5 lít, lại cho thằng sư chùa làng 1 củ, gọi là rước về chùa nghe kinh phật, mất tí xíu mà lại đc khen chu đáo âm phần. Nếu gặp mấy cây cổ thụ ma ở thần ngụ như xanh xi, đề, duối, gáo, bồ kết... thì trúng mẹ nó mánh, đừng manh động vội đợi xong công trình, đúng hôm chuyển máy về, nửa đêm sẵn máy xúc, cẩu tự hành bứng mẹ về bãi đất gần công ty, rồi bán lại cho bọn đại gia kiếm 1 mớ. Thời 2010-2011 chúng nó mê tín vãi cặc, nói các anh ko tin, chứ có hôm nhận được cuộc gọi cầu cứu bên Đền Lừ. Chả là đang làm mặt bằng cái chung cư thì có 1 cây duối cổ, cho máy xúc múc lên thì chổng đít, xì nhớt thủy lực, lại dùng cẩu lớn móc vào nhổ thì cáp đứt văng vỡ ca bin, thằng lái bị mảnh kính văng phải đi cấp cứu, chủ thầu nghe dân vùng đó bảo cây duối nhiều ma ngụ, đéo dám làm, nhưng sợ bị phạt hợp đồng, đành gọi nhà tôi, lúc đó nổi tiếng xử lý mấy vụ tâm linh này. Tôi đến xem xét hiện trường, lại mang theo thằng công nhân người Mường, giả thầy mo, xì xào khấn vái, rồi tôi bảo thằng chủ thầu :
-Cây này là nơi trú ngụ của vong trẻ em chết đuối ở hồ kia kìa, trẻ em thôi nên nó ko làm dữ được đâu, nhổ thì nhổ được nhưng sau này trả nghiệp ghê lắm.
- Thôi thôi, chú phúc lớn, sau này giải nghiệp dễ, giúp anh vụ này cái, phí tổn bao nhiêu anh lo, với sắp tới có cái công trình này anh mới trúng thầu, lại đi làm với anh, nhé.
- Em phúc lớn đéo đâu, chẳng qua là kiếm được thầy cao tay ấn nên cũng yên tâm phần nào, thế này đi, em giúp anh thử xem, giờ anh chuẩn bị tiền mặt 200 củ cho em cộng 50 củ để em gửi thầy chùa đèn hương cho vong, cho lính quây bạt kín quanh gốc, lúc thầy thỉnh vong thì anh với lính bên anh rút cả đi, để em tự lo liệu.
Thế là đêm đến tôi cho 1 cái cẩu tự hành chở 1 cái máy xúc nhỏ đến, tôi cho cắm hương nghi ngút,đuổi lũ lính bên kia ra ngoài hàng rào, mất hơn 1 h thì nhấc lên nhẹ nhàng, chở thẳng đi, bọn lính bên kia và ông chủ ồ cả lên đéo tin nổi tại sao cái máy xúc to và cẩu bánh xích lại ko nhấc nổi, mà chỉ cần 1 con xúc nhỏ với con cẩu tự hành 8 tấn lại nhấc ngon ơ vậy.
Thế là tôi kiếm 250 củ cộng thêm tiền bán cây sau này 90 củ nữa dễ dàng trong 1 ngày nhờ sự mê tín của chúng sinh, u mê làm mờ trí óc, có gì đâu duối là cây rễ cọc lớn,sâu lại ngoằn nghèo bám vào móng nhà, chỉ cần lần được rễ chính, cưa đi là nhấc cái cây dễ hơn ăn kẹo.
Đấy là chuyện của thập kỷ trước, giờ bọn thầu đói lắm rồi, có tiền là chúng nó đào cả Lăng Bác lên ấy chứ. Còn tôi thì nghiệp quật thật, gần 40 tuổi đầu rồi vẫn côđơn lẻ bóng.