TomKiendepzai
Trẩu tre
Trên mạng Tàu xuất hiện lá thư phòng sẵn khi bị bắt của Trương Hựu Hiệp. Thời đại thông tin thật giả lẫn lộn chưa biết đúng sai nhưng nội dung lá thư có nhiều chuyện nội bộ như việc xử án viên tướng Từ Cần Tiên.
Tôi xin dịch lá thư cho bạn nào quan tâm tình hình nội bộ Trung Quốc tham khảo. Các bạn còm nên có văn hoá:
Mời các xamer vào bình luận.
______________________
Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, xin hãy công khai bức thư này. Việc bắt giữ tôi chắc chắn sẽ dẫn đến việc bắt giữ thêm nhiều người khác. Không phải vì chúng tôi đã phạm tội hay vi phạm kỷ luật mà chỉ có một lý do duy nhất: sự hiểu biết của tôi cơ chế trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương khác với sự hiểu biết của đồng chí Tập Cận Bình .
Dĩ nhiên, cũng có những bất đồng lớn về việc sử dụng vũ lực để thống nhất Đài Loan, hợp tác chiến lược với Nga và việc thăng tiến nhanh chóng của các tướng lĩnh cấp cao.
Những bất đồng này là điều bình thường trong nội bộ Đảng và quân đội, cần được giải quyết thông qua phương pháp tập trung khoa học và dân chủ. Có vẻ như đồng chí ấy đã sử dụng những phương pháp đặc biệt để giải quyết những việc này. Tôi muốn nói với đồng chi Tập Cận Bình rằng khi viết bức thư này, tôi nhớ lại lời Tử Dương ( chắc là Triệu Tử Dương ) nói nhiều năm trước: "Chúng ta đã già rồi, chuyện đó không còn quan trọng nữa."
Tôi có đủ phương tiện để tiến hành một cuộc đảo chính quân sự, nhưng tôi đã kiên quyết từ chối. Sự hỗn loạn sẽ quá lớn, nếu vượt khỏi tầm kiểm soát, đất nước sẽ rơi vào nội chiến, và những người lính vô tội ở cả hai phía sẽ là những người chịu thiệt thòi đầu tiên. Ngay cả khi bị sử dụng những phương pháp phi truyền thống, tôi cũng sẽ không chống cự. Đúng sai, công lý và ý chí của nhân dân là cán cân, tôi tin rằng lịch sử sẽ làm sáng tỏ điều đó.
Tôi rất bình tĩnh. Tôi viết những lời này với hy vọng đồng chí Tập Cận Bình sẽ suy ngẫm về hành động của mình. Ngay cả khi thắng, đồng chí cũng nên giữ bình tĩnh và có giới hạn. Đừng đi đến những thái cực như vậy. Ngẩng đầu lên ba tấc có thần linh đấy!
Tôi chắc chắn rằng nếu tôi bị bắt, đó sẽ là một cuộc đảo chính, một âm mưu giữa ba hoặc năm người dàn dựng, không có bất kỳ cuộc thảo luận tập thể nào của Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng ******** Trung Quốc, nhưng nó sẽ được thực hiện và công bố dưới danh nghĩa của Ban Chấp hành Trung ương.
Ai đã vi phạm pháp luật và kỷ luật? Năm 1989, chính Đặng Tiểu Bình chứ không phải Triệu Tử Dương đã vi phạm pháp luật và kỷ luật. Nhưng sau đó, Đặng Tiểu Bình vẫn kiên quyết theo đuổi cải cách và mở cửa vào năm 1992. Nếu tôi bị bắt, rất có thể Tập Cận Bình sẽ biến Trung Quốc thành Bắc Triều Tiên, toàn tâm toàn ý theo đuổi việc thống nhất Đài Loan bằng vũ lực, và sẽ sử dụng quân đội để áp đặt thiết quân luật bất cứ lúc nào.
Tôi tự hỏi họ sẽ buộc tội tôi về tội gì sau khi bắt giữ tôi?
Điểm đầu tiên chắc chắn là tôi phản đối cơ chế trách nhiệm Chủ tịch Quân ủy Trung ương . Hãy nghĩ xem, nếu Chủ tịch Quân ủy Trung ương thực sự chịu trách nhiệm về nạn tham nhũng trong quân đội suốt những năm qua, liệu tôi có phản đối không?
Điều tôi phản đối là biến cơ chế trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương thành một cơ chế gia trưởng, quản lý quá nhiều chi tiết và quá cụ thể, tự cho mình là chuyên gia thiên tài và vị tướng tài ba trong mọi vấn đề. Ngay cả thống soái anh minh Mao Trạch Đông cũng không cai quản quân đội theo cách đó.
Biến quân đội nhân dân thành quân đội của Đảng là một chuyện, nhưng biến nó thành đội quân riêng của mình thì thật đáng sợ. Những người được thăng chức với tốc độ chóng mặt sẽ biết ơn và thề trung thành một cách vô điều kiện, khiến quân đội ca ngợi Chủ tịch Tập Cận Bình. Đây hoàn toàn là cách làm cũ của Cách mạng Văn hóa. Mấu chốt là thông tin bị kiểm soát chặt chẽ trong thời kỳ đó, vì vậy công tác tuyên truyền đã thành công. Giờ đây, thông tin đã được nâng cấp rất nhiều, cho dù có tuyên truyền thế nào đi nữa, sẽ không ai thực sự tôn thờ ai đó như một nhà lãnh đạo vĩ đại, điều đó chỉ khiến nhiều người bất mãn hơn mà thôi.
Trên mạng cũng có những video mà ai cũng đã xem. Khi đồng chí Tập Cận Bình xuất hiện tại cuộc họp, mọi người đều phải đứng dậy vỗ tay, giống như Kim Jong-un của Triều Tiên vậy . Ai cũng đã thấy hành vi của tôi tại hiện trường. Nội tâm tôi phản cảm cục xúc bất an. Đây cũng là một hình thức chống đối hệ thống trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương.
Nước ngoài đang rầm rộ bàn tán về cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ giữa tôi và Tập Cận Bình. Tình báo quân sự thường xuyên gửi thông tin cho tôi, nhưng tôi chỉ cười nhạt. Nếu tôi bị bắt, vấn đề nằm ở chính hệ thống của chúng ta. Nếu hệ thống không được cải cách, mọi người đều có thể trở thành nạn nhân tiếp theo.
Vai trò lãnh đạo của Đảng không phải là việc người lãnh đạo cao nhất kiểm soát mọi thứ một cách chi tiết, mà là lãnh đạo nhân dân xây dựng các quy tắc và chiến lược mà mỗi đảng viên phải tuân thủ.
Điều tương tự cũng áp dụng cho sự lãnh đạo quân đội dưới sự chỉ đạo của Đảng. Cơ chế phụ trách của Chủ tịch Quân ủy Trung ương là một cơ chế lãnh đạo tập thể, trong đó Chủ tịch chịu trách nhiệm. Chỉ trong thời chiến, người đứng đầu quân uỷ mới là Thống soái của ba quân. Trong thời bình, người đứng đầu quân uỷ không thể tự mình đưa ra các quyết định liên quan đến hoạch định chiến lược, phân tích tình hình và thăng tiến nhân sự. Đây là những lĩnh vực mà mâu thuẫn và bất đồng giữa đồng chí Tập Cận Bình và tôi đã xảy ra.
Vấn đề nghiêm trọng hơn là tôi phát hiện ra ông ta liên tục tìm kiếm cơ hội, thực sự muốn gây chiến. Ông ta đặc biệt muốn đích thân chỉ huy một cuộc xung đột quy mô lớn, nhất là cuộc xung đột ở Nam Hải Trung Quốc (Biển Đông) , cuộc chiến tranh dọc biên giới Trung Ấn. Điều này hoàn toàn không cần thiết. Tôi đã từng trải nghiệm chiến tranh. Các nhà lãnh đạo phát động chiến tranh, khiến vô số binh lính hy sinh mạng sống, chỉ để rồi các nhà lãnh đạo của hai nước lại bắt tay thân thiện, gọi nhau là đồng chí và anh em, đó không phải là điều mà một con người nên làm. Những người lính và sĩ quan đã chiến đấu bên cạnh tôi hy sinh cả mạng sống của mình khi đó được chôn cất tại nơi đó, cha mẹ và anh chị em của họ muốn đến thăm nhưng không có tiền đi lại. Tạo ra những bi kịch như vậy trong thời bình chính là tội lỗi của Đặng Tiểu Bình. Không nhiều người biết điều này, phải không? Để củng cố quyền lực của mình, Đặng Tiểu Bình đã sửa đổi hiến pháp năm 1982 và thiết lập cơ chế phụ trách của Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm. Hệ thống như vậy không tồn tại dưới thời Mao.
Đặng Tiểu Bình không bao giờ công khai điều này, nhưng ông biết rằng bản sửa đổi hiến pháp này là để củng cố chủ nghĩa chuyên quyền cá nhân của mình. Vào thời điểm đó, Dương Thượng Côn và một vài người khác trong Quân ủy Trung ương đã giúp thực hiện điều này. Bản sửa đổi hiến pháp của Đặng Tiểu Bình và bản sửa đổi hiến pháp của Tập Cận Bình thực chất được dàn dựng bởi những nhân vật chủ chốt. Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thông qua chúng. Bộ Chính trị đã quyết định rằng bất cứ ai không giơ tay sẽ bị bắt giữ.
Sau này, Đặng Tiểu Bình đã có thể lật đổ Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, dám điều xe tăng và súng nổ trên Đại lộ Trường An để đàn áp dân chúng, tất cả là nhờ vào cái cơ chế mà Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm, trao cho ông ta quyền lực tối cao.
Nhìn lại, Đặng Tiểu Bình đã phạm quá nhiều tội ác. Điều này có tốt cho gia đình ông ta không? Có tốt cho Đảng, đất nước và nhân dân không?
Tôi khuyên đồng chí Tập Cận Bình vì lợi ích của chính ông và gia đình ông. Dù sao thì chúng tôi là huynh đệ lớn lên ở cùng một đại viện ( một khu nhà có sân vườn chung tựa như ở ta nói là khu tập thể hay chung cư), chỉ có tôi mới có thể nói cho ông ấy sự thật.
Chiến tranh với Đài Loan, tiếp theo là chiến tranh với Mỹ và Nhật Bản, sẽ không đơn giản như cuộc chiến tranh của Đặng Tiểu Bình ở Việt Nam và việc đàn áp sinh viên. Gia đình ông và đất nước chúng ta sẽ phải gánh chịu thảm họa khôn lường, với hàng chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn binh sĩ hy sinh mạng sống. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi hậu quả. Nếu cuộc chiến như vậy tiếp diễn, điều gì sẽ xảy ra nếu một cuộc binh biến nổ ra, hoặc đảng và nhà nước bị nhân dân lật đổ? Liệu sẽ có một cuộc thanh trừng đẫm máu đối với những nhà lãnh đạo đã gây ra chiến tranh? Nghĩ đến thôi đã thấy kinh hoàng.
Quân đội có mặt để bảo vệ đất nước và người dân, cho rằng quân đội chỉ để gây chiến tranh là một quan điểm sai lầm nghiêm trọng.
Khi còn ở trong quân uỷ Trung ương, tôi vẫn có thể khuyên bảo hoặc ngăn cản ông ta phạm phải những sai lầm nghiêm trọng. Nhưng nếu tôi bị bắt, Chấn Lập ( Lưu Chấn Lập) và nhiều đồng chí khác cũng sẽ bị bắt. Tất cả các tướng lĩnh trong quân đội đều do ông ấy đích thân lựa chọn. Nếu đất nước chúng ta trở thành một quốc gia quân phiệt hoặc bị thiết quân luật bất cứ lúc nào, giống như Triều Tiên, vấn đề sẽ còn nghiêm trọng hơn cả Cách mạng Văn hóa.
(còn tiếp)... cắt do dài quá
Nguồn: Nguyễn Thái Sơn
Tôi xin dịch lá thư cho bạn nào quan tâm tình hình nội bộ Trung Quốc tham khảo. Các bạn còm nên có văn hoá:
Mời các xamer vào bình luận.
______________________
Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, xin hãy công khai bức thư này. Việc bắt giữ tôi chắc chắn sẽ dẫn đến việc bắt giữ thêm nhiều người khác. Không phải vì chúng tôi đã phạm tội hay vi phạm kỷ luật mà chỉ có một lý do duy nhất: sự hiểu biết của tôi cơ chế trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương khác với sự hiểu biết của đồng chí Tập Cận Bình .
Dĩ nhiên, cũng có những bất đồng lớn về việc sử dụng vũ lực để thống nhất Đài Loan, hợp tác chiến lược với Nga và việc thăng tiến nhanh chóng của các tướng lĩnh cấp cao.
Những bất đồng này là điều bình thường trong nội bộ Đảng và quân đội, cần được giải quyết thông qua phương pháp tập trung khoa học và dân chủ. Có vẻ như đồng chí ấy đã sử dụng những phương pháp đặc biệt để giải quyết những việc này. Tôi muốn nói với đồng chi Tập Cận Bình rằng khi viết bức thư này, tôi nhớ lại lời Tử Dương ( chắc là Triệu Tử Dương ) nói nhiều năm trước: "Chúng ta đã già rồi, chuyện đó không còn quan trọng nữa."
Tôi có đủ phương tiện để tiến hành một cuộc đảo chính quân sự, nhưng tôi đã kiên quyết từ chối. Sự hỗn loạn sẽ quá lớn, nếu vượt khỏi tầm kiểm soát, đất nước sẽ rơi vào nội chiến, và những người lính vô tội ở cả hai phía sẽ là những người chịu thiệt thòi đầu tiên. Ngay cả khi bị sử dụng những phương pháp phi truyền thống, tôi cũng sẽ không chống cự. Đúng sai, công lý và ý chí của nhân dân là cán cân, tôi tin rằng lịch sử sẽ làm sáng tỏ điều đó.
Tôi rất bình tĩnh. Tôi viết những lời này với hy vọng đồng chí Tập Cận Bình sẽ suy ngẫm về hành động của mình. Ngay cả khi thắng, đồng chí cũng nên giữ bình tĩnh và có giới hạn. Đừng đi đến những thái cực như vậy. Ngẩng đầu lên ba tấc có thần linh đấy!
Tôi chắc chắn rằng nếu tôi bị bắt, đó sẽ là một cuộc đảo chính, một âm mưu giữa ba hoặc năm người dàn dựng, không có bất kỳ cuộc thảo luận tập thể nào của Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng ******** Trung Quốc, nhưng nó sẽ được thực hiện và công bố dưới danh nghĩa của Ban Chấp hành Trung ương.
Ai đã vi phạm pháp luật và kỷ luật? Năm 1989, chính Đặng Tiểu Bình chứ không phải Triệu Tử Dương đã vi phạm pháp luật và kỷ luật. Nhưng sau đó, Đặng Tiểu Bình vẫn kiên quyết theo đuổi cải cách và mở cửa vào năm 1992. Nếu tôi bị bắt, rất có thể Tập Cận Bình sẽ biến Trung Quốc thành Bắc Triều Tiên, toàn tâm toàn ý theo đuổi việc thống nhất Đài Loan bằng vũ lực, và sẽ sử dụng quân đội để áp đặt thiết quân luật bất cứ lúc nào.
Tôi tự hỏi họ sẽ buộc tội tôi về tội gì sau khi bắt giữ tôi?
Điểm đầu tiên chắc chắn là tôi phản đối cơ chế trách nhiệm Chủ tịch Quân ủy Trung ương . Hãy nghĩ xem, nếu Chủ tịch Quân ủy Trung ương thực sự chịu trách nhiệm về nạn tham nhũng trong quân đội suốt những năm qua, liệu tôi có phản đối không?
Điều tôi phản đối là biến cơ chế trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương thành một cơ chế gia trưởng, quản lý quá nhiều chi tiết và quá cụ thể, tự cho mình là chuyên gia thiên tài và vị tướng tài ba trong mọi vấn đề. Ngay cả thống soái anh minh Mao Trạch Đông cũng không cai quản quân đội theo cách đó.
Biến quân đội nhân dân thành quân đội của Đảng là một chuyện, nhưng biến nó thành đội quân riêng của mình thì thật đáng sợ. Những người được thăng chức với tốc độ chóng mặt sẽ biết ơn và thề trung thành một cách vô điều kiện, khiến quân đội ca ngợi Chủ tịch Tập Cận Bình. Đây hoàn toàn là cách làm cũ của Cách mạng Văn hóa. Mấu chốt là thông tin bị kiểm soát chặt chẽ trong thời kỳ đó, vì vậy công tác tuyên truyền đã thành công. Giờ đây, thông tin đã được nâng cấp rất nhiều, cho dù có tuyên truyền thế nào đi nữa, sẽ không ai thực sự tôn thờ ai đó như một nhà lãnh đạo vĩ đại, điều đó chỉ khiến nhiều người bất mãn hơn mà thôi.
Trên mạng cũng có những video mà ai cũng đã xem. Khi đồng chí Tập Cận Bình xuất hiện tại cuộc họp, mọi người đều phải đứng dậy vỗ tay, giống như Kim Jong-un của Triều Tiên vậy . Ai cũng đã thấy hành vi của tôi tại hiện trường. Nội tâm tôi phản cảm cục xúc bất an. Đây cũng là một hình thức chống đối hệ thống trách nhiệm của Chủ tịch Quân ủy Trung ương.
Nước ngoài đang rầm rộ bàn tán về cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ giữa tôi và Tập Cận Bình. Tình báo quân sự thường xuyên gửi thông tin cho tôi, nhưng tôi chỉ cười nhạt. Nếu tôi bị bắt, vấn đề nằm ở chính hệ thống của chúng ta. Nếu hệ thống không được cải cách, mọi người đều có thể trở thành nạn nhân tiếp theo.
Vai trò lãnh đạo của Đảng không phải là việc người lãnh đạo cao nhất kiểm soát mọi thứ một cách chi tiết, mà là lãnh đạo nhân dân xây dựng các quy tắc và chiến lược mà mỗi đảng viên phải tuân thủ.
Điều tương tự cũng áp dụng cho sự lãnh đạo quân đội dưới sự chỉ đạo của Đảng. Cơ chế phụ trách của Chủ tịch Quân ủy Trung ương là một cơ chế lãnh đạo tập thể, trong đó Chủ tịch chịu trách nhiệm. Chỉ trong thời chiến, người đứng đầu quân uỷ mới là Thống soái của ba quân. Trong thời bình, người đứng đầu quân uỷ không thể tự mình đưa ra các quyết định liên quan đến hoạch định chiến lược, phân tích tình hình và thăng tiến nhân sự. Đây là những lĩnh vực mà mâu thuẫn và bất đồng giữa đồng chí Tập Cận Bình và tôi đã xảy ra.
Vấn đề nghiêm trọng hơn là tôi phát hiện ra ông ta liên tục tìm kiếm cơ hội, thực sự muốn gây chiến. Ông ta đặc biệt muốn đích thân chỉ huy một cuộc xung đột quy mô lớn, nhất là cuộc xung đột ở Nam Hải Trung Quốc (Biển Đông) , cuộc chiến tranh dọc biên giới Trung Ấn. Điều này hoàn toàn không cần thiết. Tôi đã từng trải nghiệm chiến tranh. Các nhà lãnh đạo phát động chiến tranh, khiến vô số binh lính hy sinh mạng sống, chỉ để rồi các nhà lãnh đạo của hai nước lại bắt tay thân thiện, gọi nhau là đồng chí và anh em, đó không phải là điều mà một con người nên làm. Những người lính và sĩ quan đã chiến đấu bên cạnh tôi hy sinh cả mạng sống của mình khi đó được chôn cất tại nơi đó, cha mẹ và anh chị em của họ muốn đến thăm nhưng không có tiền đi lại. Tạo ra những bi kịch như vậy trong thời bình chính là tội lỗi của Đặng Tiểu Bình. Không nhiều người biết điều này, phải không? Để củng cố quyền lực của mình, Đặng Tiểu Bình đã sửa đổi hiến pháp năm 1982 và thiết lập cơ chế phụ trách của Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm. Hệ thống như vậy không tồn tại dưới thời Mao.
Đặng Tiểu Bình không bao giờ công khai điều này, nhưng ông biết rằng bản sửa đổi hiến pháp này là để củng cố chủ nghĩa chuyên quyền cá nhân của mình. Vào thời điểm đó, Dương Thượng Côn và một vài người khác trong Quân ủy Trung ương đã giúp thực hiện điều này. Bản sửa đổi hiến pháp của Đặng Tiểu Bình và bản sửa đổi hiến pháp của Tập Cận Bình thực chất được dàn dựng bởi những nhân vật chủ chốt. Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thông qua chúng. Bộ Chính trị đã quyết định rằng bất cứ ai không giơ tay sẽ bị bắt giữ.
Sau này, Đặng Tiểu Bình đã có thể lật đổ Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, dám điều xe tăng và súng nổ trên Đại lộ Trường An để đàn áp dân chúng, tất cả là nhờ vào cái cơ chế mà Chủ tịch Quân ủy Trung ương chịu trách nhiệm, trao cho ông ta quyền lực tối cao.
Nhìn lại, Đặng Tiểu Bình đã phạm quá nhiều tội ác. Điều này có tốt cho gia đình ông ta không? Có tốt cho Đảng, đất nước và nhân dân không?
Tôi khuyên đồng chí Tập Cận Bình vì lợi ích của chính ông và gia đình ông. Dù sao thì chúng tôi là huynh đệ lớn lên ở cùng một đại viện ( một khu nhà có sân vườn chung tựa như ở ta nói là khu tập thể hay chung cư), chỉ có tôi mới có thể nói cho ông ấy sự thật.
Chiến tranh với Đài Loan, tiếp theo là chiến tranh với Mỹ và Nhật Bản, sẽ không đơn giản như cuộc chiến tranh của Đặng Tiểu Bình ở Việt Nam và việc đàn áp sinh viên. Gia đình ông và đất nước chúng ta sẽ phải gánh chịu thảm họa khôn lường, với hàng chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn binh sĩ hy sinh mạng sống. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi hậu quả. Nếu cuộc chiến như vậy tiếp diễn, điều gì sẽ xảy ra nếu một cuộc binh biến nổ ra, hoặc đảng và nhà nước bị nhân dân lật đổ? Liệu sẽ có một cuộc thanh trừng đẫm máu đối với những nhà lãnh đạo đã gây ra chiến tranh? Nghĩ đến thôi đã thấy kinh hoàng.
Quân đội có mặt để bảo vệ đất nước và người dân, cho rằng quân đội chỉ để gây chiến tranh là một quan điểm sai lầm nghiêm trọng.
Khi còn ở trong quân uỷ Trung ương, tôi vẫn có thể khuyên bảo hoặc ngăn cản ông ta phạm phải những sai lầm nghiêm trọng. Nhưng nếu tôi bị bắt, Chấn Lập ( Lưu Chấn Lập) và nhiều đồng chí khác cũng sẽ bị bắt. Tất cả các tướng lĩnh trong quân đội đều do ông ấy đích thân lựa chọn. Nếu đất nước chúng ta trở thành một quốc gia quân phiệt hoặc bị thiết quân luật bất cứ lúc nào, giống như Triều Tiên, vấn đề sẽ còn nghiêm trọng hơn cả Cách mạng Văn hóa.
(còn tiếp)... cắt do dài quá
Nguồn: Nguyễn Thái Sơn