Mỗi Ngày Đều Ăn Mì
Lỗ đýt gợi cảm
Còn nhỏ, lúc nào cũng tưởng phim Nolan là đỉnh cao, Việt Nam không bao giờ làm nổi. Nhưng khi trưởng thành hơn, mới thấy Trấn Thành đã vượt qua cái đỉnh đó rồi.
+ Bộ phim hay nhất của Nolan là The Prestige lại dựa trên kịch bản từ tiểu thuyết của người khác. Bộ ba Batman cũng lấy nhân vật và câu chuyện có sẵn.
Còn Trấn Thành thì tất cả đều là kịch bản gốc, không mua lại của ai, do anh và đội ngũ người Việt tự viết nên.
+ Những phim hay nhất của Nolan đều là khoa học viễn tưởng.
Ông ta muốn vẽ hươu vẽ vượn gì cũng được, người xem phải phụ thuộc vào trí tưởng tượng của đạo diễn. Đạo diễn bảo logic trong phim là A thì đó là A, không được cãi.
Thực tế, phim Nolan có nhiều thứ rất phi lý, nhưng người xem không chấp vì nó núp sau cái thể loại viễn tưởng.
Còn phim Trấn Thành dựa vào những thứ thực tế nhất của cuộc sống mà chúng ta thường bỏ qua. Nhưng khi xem phim của anh, người ta thấy nó thật, đúng và chuẩn. Chỉ cần làm sai thực tế một chút thôi là có thể phá hỏng cảm xúc của khán giả. Điều đó đòi hỏi sự hiểu biết về xã hội nghiêm ngặt hơn nhiều.
+ Phim Nolan còn dùng một chiêu trò: cốt truyện phi tuyến tính.
Chia phim ra thành nhiều đoạn rồi chiếu theo thứ tự ngẫu nhiên, khiến nó trở nên khó hiểu. Ai giỏi xâu chuỗi được các đoạn đó lại thì vỗ đùi đen đét, khen phim hay: “Anh em phải suy luận lắm mới hiểu được!”
Còn nếu chiếu theo kiểu bình thường, Memento cũng chỉ là một bộ phim hành động hạng B.
Trấn Thành thì không dùng chiêu trò rẻ tiền đó. Phim anh chiếu đầu ra đầu, cuối ra cuối. Nếu phim dở thì là do kịch bản nó dở, chứ không che giấu sự yếu kém bằng cách làm phim khó hiểu, “đắc-đíp”.
+ Về độ “đắc-đíp”, chính xác về khoa học, phim Nolan thua một đống phim khác. Về độ giải trí và thành công phòng vé, phim Nolan cũng thua phim Trấn Thành — ít nhất là ở thị trường nội địa.
Nghĩ thử xem: Việt Nam đã có công ty nào đánh bại Google hay Facebook ở thị trường Việt Nam chưa?
Nhưng Trấn Thành đã đánh bại cả Hollywood ở thị trường nội địa.
Nolan chỉ hơn Thành Ca ở khoản quay phim, mà đó lại là một vấn đề không dễ khắc phục ở Việt Nam, nơi con người và thiết bị vẫn còn lạc hậu.
Nếu bạn còn nhỏ, bạn có thể không thích Trấn Thành. Nhưng khi đã lớn mà vẫn không thích Trấn Thành, thì bạn chưa bao giờ trưởng thành.
+ Bộ phim hay nhất của Nolan là The Prestige lại dựa trên kịch bản từ tiểu thuyết của người khác. Bộ ba Batman cũng lấy nhân vật và câu chuyện có sẵn.
Còn Trấn Thành thì tất cả đều là kịch bản gốc, không mua lại của ai, do anh và đội ngũ người Việt tự viết nên.
+ Những phim hay nhất của Nolan đều là khoa học viễn tưởng.
Ông ta muốn vẽ hươu vẽ vượn gì cũng được, người xem phải phụ thuộc vào trí tưởng tượng của đạo diễn. Đạo diễn bảo logic trong phim là A thì đó là A, không được cãi.
Thực tế, phim Nolan có nhiều thứ rất phi lý, nhưng người xem không chấp vì nó núp sau cái thể loại viễn tưởng.
Còn phim Trấn Thành dựa vào những thứ thực tế nhất của cuộc sống mà chúng ta thường bỏ qua. Nhưng khi xem phim của anh, người ta thấy nó thật, đúng và chuẩn. Chỉ cần làm sai thực tế một chút thôi là có thể phá hỏng cảm xúc của khán giả. Điều đó đòi hỏi sự hiểu biết về xã hội nghiêm ngặt hơn nhiều.
+ Phim Nolan còn dùng một chiêu trò: cốt truyện phi tuyến tính.
Chia phim ra thành nhiều đoạn rồi chiếu theo thứ tự ngẫu nhiên, khiến nó trở nên khó hiểu. Ai giỏi xâu chuỗi được các đoạn đó lại thì vỗ đùi đen đét, khen phim hay: “Anh em phải suy luận lắm mới hiểu được!”
Còn nếu chiếu theo kiểu bình thường, Memento cũng chỉ là một bộ phim hành động hạng B.
Trấn Thành thì không dùng chiêu trò rẻ tiền đó. Phim anh chiếu đầu ra đầu, cuối ra cuối. Nếu phim dở thì là do kịch bản nó dở, chứ không che giấu sự yếu kém bằng cách làm phim khó hiểu, “đắc-đíp”.
+ Về độ “đắc-đíp”, chính xác về khoa học, phim Nolan thua một đống phim khác. Về độ giải trí và thành công phòng vé, phim Nolan cũng thua phim Trấn Thành — ít nhất là ở thị trường nội địa.
Nghĩ thử xem: Việt Nam đã có công ty nào đánh bại Google hay Facebook ở thị trường Việt Nam chưa?
Nhưng Trấn Thành đã đánh bại cả Hollywood ở thị trường nội địa.
Nolan chỉ hơn Thành Ca ở khoản quay phim, mà đó lại là một vấn đề không dễ khắc phục ở Việt Nam, nơi con người và thiết bị vẫn còn lạc hậu.
Nếu bạn còn nhỏ, bạn có thể không thích Trấn Thành. Nhưng khi đã lớn mà vẫn không thích Trấn Thành, thì bạn chưa bao giờ trưởng thành.