Thu_Đông
Địt Bùng Đạo Tổ
Chẳng biết từ khi nào, nhưng dạo gần đây tao không còn nhói, dao động khi nghe đến cái tên Ngọc nữa, thói quen vào facebook mày hằng đêm 3 năm qua tao cũng không biết đã ngưng tự khi nào.
Không phải tao hết yêu. Ko phải thằng nickname Nhị Gia này hết yêu, mà là do tao nhận ra bức tường giữa tao và mày thật sự lớn.
Tao chỉ là đứa trẻ bất hạnh, mẹ đi làm công nhân may ở bình dương gửi con cho ngoại trông. Lớn lên trong sự thua thiệt, bất hạnh, oán hận đến mức ko chấp nhận sự thật số phận. Còn mày là một tiểu thư con nhà gia giáo, tốt bụng, thông minh, ít năm nữa là thành nữ bác sĩ trẻ ở Hà Nội.
Chiều mưa miền trung, tao ăn bữa cơm trong nước mắt, miếng thịt miếng cá ngày qua ngày lo còn chưa được, liệu kiếp này biết bao giờ mới chạm được mày ở Hà Nội xa hoa
Không phải tao hết yêu. Ko phải thằng nickname Nhị Gia này hết yêu, mà là do tao nhận ra bức tường giữa tao và mày thật sự lớn.
Tao chỉ là đứa trẻ bất hạnh, mẹ đi làm công nhân may ở bình dương gửi con cho ngoại trông. Lớn lên trong sự thua thiệt, bất hạnh, oán hận đến mức ko chấp nhận sự thật số phận. Còn mày là một tiểu thư con nhà gia giáo, tốt bụng, thông minh, ít năm nữa là thành nữ bác sĩ trẻ ở Hà Nội.
Chiều mưa miền trung, tao ăn bữa cơm trong nước mắt, miếng thịt miếng cá ngày qua ngày lo còn chưa được, liệu kiếp này biết bao giờ mới chạm được mày ở Hà Nội xa hoa
Sửa lần cuối:
