Lạm bàn quy tắc trên bàn nhậu.

Hero1111

Chú bộ đội
Uống một chén rượu, nhìn ra một phần tính cách.
Bàn nhậu là một nơi khá lạ.
Ngồi vào bàn, người ta thường tưởng mình đang uống rượu. Nhưng thật ra, nhiều khi người ta đang uống vào nhau: uống sự tin tưởng, uống tình anh em, uống những câu chuyện chưa kịp nói lúc tỉnh táo.
Cho nên, biết uống chưa đủ.
Phải biết ngồi. Biết nói. Biết nghe. Và quan trọng nhất: biết dừng.
Có vài nguyên tắc tưởng nhỏ nhưng đi với nhau lâu rồi sẽ thấy: người tinh tế không phải là người uống được bao nhiêu, mà là người không làm người khác khó xử vì cuộc vui của mình.
1. Uống với người lớn: nói ít, nghe nhiều.
Không phải vì mình thấp hơn họ, mà vì người đi trước thường có những thứ mình chưa trải qua.
Bàn nhậu không phải nơi để chứng minh mình biết hết.
Có khi một người ít nói lại học được cả một bài học.
Có khi một người nói rất nhiều lại chỉ để lộ rằng mình chẳng biết gì.
Kính người không làm mình nhỏ đi.
Biết nghe mới là một dạng trưởng thành.

2. Đừng nhìn chằm chằm vào người đi cùng bạn nhậu.
Đây là phép lịch sự rất cơ bản.
Có những chuyện người ta không nói ra nhưng vẫn biết. Có những ánh mắt tưởng vô tình nhưng người đối diện nhớ rất lâu.
Một người đàn ông có bản lĩnh không phải là người nhìn được bao nhiêu người đẹp.
Mà là biết mình không nên nhìn ai quá lâu.
Tôn trọng người khác cũng chính là đang giữ thể diện cho chính mình.

3. Rượu vào thì lời ra, nên càng say càng phải biết giữ miệng.
Nhiều người mất bạn không phải vì một chén rượu.
Mà vì một câu nói sau chén rượu.
Lúc tỉnh, mình có thể mất vài phút để suy nghĩ trước khi nói.
Lúc say, chỉ mất vài giây để phá hỏng một mối quan hệ nhiều năm.
Đừng lấy câu:
“Anh say rồi, anh không nhớ.”
làm giấy miễn tội cho những lời mình đã nói.
Say không tạo ra một con người khác.
Nó chỉ làm lộ ra phần kiểm soát kém của con người thật.

4. Thấy người ta hết món thì gắp thêm.
Một bữa ăn ngon đôi khi chẳng nằm ở món gì đắt tiền.
Nó nằm ở chuyện:
“Ăn thêm đi.”
“Có món này ngon nè.”
“Để tôi gắp cho.”
Đó là những chuyện rất nhỏ.
Nhưng người sống tinh tế thường không để ý xem mình được phục vụ thế nào, mà để ý xem người bên cạnh có đang thoải mái hay không.
Làm người, đôi khi hơn nhau ở mấy chuyện nhỏ xíu như vậy.

5. Tửu lượng mỗi người một khác. Đừng ép uống.
Một người uống được mười chén không có nghĩa người khác phải uống đủ mười chén.
Ép rượu không làm cuộc vui lớn hơn.
Nó chỉ chứng minh rằng mình chưa hiểu thế nào là tôn trọng.
Uống để vui, không uống để thắng.
Bàn nhậu không có huy chương cho người say nhất.
Và chẳng có ai được phong chức anh hùng vì sáng hôm sau phải ôm bồn cầu.
Người khôn là người biết lúc nào nên nâng ly và lúc nào nên đặt ly xuống.

6. Đừng lấy “tôi uống được” làm thành tích.
Có người ba chai vẫn nói:
“Chưa say!”
Nhưng người ngồi đối diện chỉ nghĩ:
“Chắc là sắp tới rồi.”
Trong cuộc đời, có những thứ càng chứng minh càng mất giá.
Uống khỏe cũng vậy.
Bản lĩnh không nằm ở việc mình chịu được bao nhiêu rượu, mà ở việc mình kiểm soát được bản thân đến đâu.

7. Đừng biến bàn nhậu thành nơi hỏi cung.
“Bao giờ lấy vợ?”
“Lương bao nhiêu?”
“Sao chưa mua nhà?”
“Sao chưa có con?”
“Làm ăn thế nào rồi?”
Có những câu hỏi người hỏi thấy vui, nhưng người nghe có thể mang về nhà cả đêm.
Một bữa cơm không cần phải biến thành buổi kiểm tra cuộc đời.
Người có duyên là người biết chuyện gì nên hỏi, chuyện gì nên bỏ qua.

8. Đừng nói xấu người vắng mặt quá nhiều.
Vì hôm nay họ vắng mặt.
Ngày mai có thể đến lượt mình.
Bàn nhậu mà cứ lấy người khác ra làm món khai vị thì cuộc vui ấy dù cười rất lớn, vẫn có gì đó không đẹp.
Người trưởng thành hiểu rằng:
Nói xấu người khác không làm mình tốt hơn.
Muốn biết một người có tử tế không, đôi khi chỉ cần ngồi nghe họ nói về những người không có mặt.

9. Tiền trên bàn cũng là một phép thử nhân cách.
Đừng vì vài chén rượu mà tính toán từng đồng.
Nhưng cũng đừng lấy tình cảm làm lý do để tiêu tiền vô trách nhiệm.
Có người giàu nhưng rất sòng phẳng.
Có người ít tiền nhưng rất biết điều.
Quan trọng không phải ai trả nhiều hơn.
Mà là đừng để tiền làm mất tình, cũng đừng để tình biến thành cái cớ để người khác lợi dụng mình.

10. Cuộc nhậu đẹp nhất là cuộc nhậu mọi người đều trở về bình an.
Uống đến đâu không quan trọng bằng về đến nhà thế nào.
Đừng lái xe khi đã uống.
Đừng để người say tự về một mình.
Đừng vì sĩ diện mà đánh đổi một mạng người.
Một cuộc vui đáng giá là khi sáng hôm sau mọi người vẫn còn có thể nhắn:
“Hôm qua vui thật.”
chứ không phải:
“Hôm qua có chuyện gì vậy?”

Sau cùng, bàn nhậu cũng giống cuộc đời.
Có người nâng ly với mình vì quý mình.
Có người nâng ly vì công việc.
Có người nâng ly vì lợi ích.
Có người chỉ xuất hiện khi mình còn giá trị.
Uống vài lần sẽ biết.
Nhưng đừng vì thế mà trở thành người đa nghi.
Cứ tử tế, tỉnh táo và có giới hạn.
Vì người khôn không phải người né hết các cuộc vui.
Người khôn là người đi vào cuộc vui mà không đánh mất mình, bước ra khỏi cuộc vui mà không để lại điều gì phải hối tiếc.
Rượu có thể làm nóng mặt.
Nhưng cách một người đối đãi với người khác mới làm ấm lòng.
Và nếu phải chọn một “tửu lượng” đáng tự hào nhất trong đời, thì tôi chọn:
Uống được bao nhiêu không quan trọng.
Quan trọng là uống xong vẫn còn là một người đàng hoàng.
 
Ăn nhậu qui tắc vs người lạ thì cũng nên...còn người thân bạn bè thì tẹt ga..qui tắc quá thì gò bó
Tao thì thấy khác. Đỉnh cao trên bàn nhậu là đéo có quy tắc gì hết. Xoã hết mình nhưng giới hạn: vẫn lịch sự, văn minh. Có nhiều người tố chất quan hệ siêu tốt. Chỉ cần 1 buổi nhậu có thể khiến cả bạn nhậu trở nên thân thiết với họ.
 

Có thể bạn quan tâm

Top