Làm gì khi người thân của mình là nạn nhân của bạo lực học đường?

Mấy lần ngồi sau xe anh bạn, dạo vòng quanh phố phường, mình thường nghe anh tâm sự rằng người yêu anh bản tính thô bạo, dễ quát tháo chửi mắng người khác, còn anh thì thích sự nhẹ nhàng thương yêu, và anh lo rằng nếu cưới nhau, cách dạy con của hai người sẽ mâu thuẫn. Anh có hỏi rằng mình nghĩ thế nào là tốt, dùng bạo lực để chống lại những kẻ bắt nạt, hay dùng tình yêu để đáp lại gai góc?

Thật ra đến giờ mình vẫn chưa trả lời được câu hỏi này. Thật ra mình nghĩ, làm gì có ai không muốn lương thiện, tốt đẹp, tử tế. Nhưng mà có phải ai cũng có thứ may mắn để được tốt đẹp, có phải ai cũng đủ mạnh mẽ để giữ sự tử tế, có phải ai cũng can đảm để lương thiện đâu.

Nếu mình có con, nếu con mình bị bắt nạt, mình không thể nói với nó rằng con cứ mỉm cười tha thứ, cứ đối xử tốt với những kẻ bắt nạt ấy, bởi vì sự thật là tử tế không khiến cho đứa trẻ thoát khỏi đau đớn tổn thương.

Mình càng không muốn nói rằng con hãy lao lên đập lại chúng nó, trả lại những gì chúng nó đã trút lên con. Bởi vì, có thể lắm, kết quả của việc ấy sẽ là một Joker thực sự.

Chắc là mình sẽ cho con mình biết, rằng khi ai đó gây tổn thương cho người khác, là bởi vì trong lòng người ấy vốn đã có những vết thương. Khi người ta cáu kỉnh với mình, là vì người ta đã bị mắng mỏ. Khi người ta xù lông cảnh giác với mình, là vì người ta từng bị tấn công, và sợ mình làm người ta đau thêm lần nữa. Cách một người cư xử và hành động, phản ánh rất nhiều trải nghiệm trong quá khứ của họ.

Mình mong con mình sẽ hiểu nguồn gốc của những hành động ấy. Mong những đứa trẻ khác, và cả những người lớn cũng hiểu. Và mong chính mình cũng ghi nhớ được.

Chỉ cần hiểu thôi. Hiểu trước đã. Còn tất cả, tính sau.


Tóm lại là t vẫn chưa có đáp án cho câu hỏi ở trên Còn chúng mày thì thế nào?

:) người anh em, tôi chung trăn trở với bạn. nhiều đêm tôi vỗ gối, mất ngủ vì lo lắng cho con mình. tính tôi hiền lành, nhưng ở dạng quỷ ẩn mình bởi cơn điên của tôi là cơn điên của quỷ dữ. tôi tưởng tuonwgj ra nhiều tình huống mà có lẽ tôi sẽ cắn từng miếng thịt trên người kẻ (bố của kẻ) bắt nạt con mình...

thực sự tôi cũng ko có câu trả lời

đáp án duy nhất, cũng là phương án tạm thời tôi có thể nghĩ ra là: nếu có thằng bullier nào bắt nạt con tôi, thì tôi sẽ cho mấy thằng đầu đường xó chợ đập nó bố mẹ ko nhìn ra đã.
nhưng đó cũng ko phải đáp án vẹn toàn. vì con tôi thủy hcung vẫn là bị bắt nạt và sẽ có tâm lý hoảng loạn, ảnh hưởng sau này.

vậy nên ngoài việc bảo hộ con, cần phải rèn luyện cho nó cả về thể chất và tinh thần bạn ạ.

trước phải để nó cso thể trạng tốt, khiến cho kẻ muốn bắt nạt cũng ko phải thích làm gì thì làm.

sau phải luyện nó tinh thần, hiểu rõ về bạo lực học đường, và nó nên cư xử thến ào trong các tình huống. có điều, những thứ này ko ngay 1 lúc nhồi vào đầu 1 đứa trẻ đc...h aizz...
 
Sao mày vs anh bạn ko đến vs nhau, khi đo ko có con thì 2 bây iu thương chiều chuộn đỡ lo hơn.
 
Mấy lần ngồi sau xe anh bạn, dạo vòng quanh phố phường, mình thường nghe anh tâm sự rằng người yêu anh bản tính thô bạo, dễ quát tháo chửi mắng người khác, còn anh thì thích sự nhẹ nhàng thương yêu, và anh lo rằng nếu cưới nhau, cách dạy con của hai người sẽ mâu thuẫn. Anh có hỏi rằng mình nghĩ thế nào là tốt, dùng bạo lực để chống lại những kẻ bắt nạt, hay dùng tình yêu để đáp lại gai góc?

Thật ra đến giờ mình vẫn chưa trả lời được câu hỏi này. Thật ra mình nghĩ, làm gì có ai không muốn lương thiện, tốt đẹp, tử tế. Nhưng mà có phải ai cũng có thứ may mắn để được tốt đẹp, có phải ai cũng đủ mạnh mẽ để giữ sự tử tế, có phải ai cũng can đảm để lương thiện đâu.

Nếu mình có con, nếu con mình bị bắt nạt, mình không thể nói với nó rằng con cứ mỉm cười tha thứ, cứ đối xử tốt với những kẻ bắt nạt ấy, bởi vì sự thật là tử tế không khiến cho đứa trẻ thoát khỏi đau đớn tổn thương.

Mình càng không muốn nói rằng con hãy lao lên đập lại chúng nó, trả lại những gì chúng nó đã trút lên con. Bởi vì, có thể lắm, kết quả của việc ấy sẽ là một Joker thực sự.

Chắc là mình sẽ cho con mình biết, rằng khi ai đó gây tổn thương cho người khác, là bởi vì trong lòng người ấy vốn đã có những vết thương. Khi người ta cáu kỉnh với mình, là vì người ta đã bị mắng mỏ. Khi người ta xù lông cảnh giác với mình, là vì người ta từng bị tấn công, và sợ mình làm người ta đau thêm lần nữa. Cách một người cư xử và hành động, phản ánh rất nhiều trải nghiệm trong quá khứ của họ.

Mình mong con mình sẽ hiểu nguồn gốc của những hành động ấy. Mong những đứa trẻ khác, và cả những người lớn cũng hiểu. Và mong chính mình cũng ghi nhớ được.

Chỉ cần hiểu thôi. Hiểu trước đã. Còn tất cả, tính sau.


Tóm lại là t vẫn chưa có đáp án cho câu hỏi ở trên Còn chúng mày thì thế nào?
[/QUOTE
bảo với cô giáo 2-3 lần, ko có tiến triển gì thì bảo thằng con cầm dao đến chém cho bọn kia vài nhát. Trẻ con chém nhau có sợ đi tù đâu.
 
Bị bắt nạt khổ lắm, ngày xưa tao toàn bị bắt nạt. Cái địt mẹ cái hệ thống giáo dục củ lồn những năm 97,nó đánh mình mình mách thằng chủ nhiệm nó lại gọi cả hai thaèng lên táng sml rồi mới phụ huynh. Thằng chó kia về lại ohang tao trận nữa, ôi thôi nhục. Cũng may tao không phát điên.
Khổ thân mày , thế mày kém tao chắc 4 5 tuổi :smile:
Mày chắc ko có anh em à .
Tao con thứ 3 trên tao có 1 anh 1 chị , những năm 94 95 tao học cấp 3 , anh tao đi Liên Xô về , đóng Lexus qua đón mà tao thấy bình thường bỏ mẹ .
1 phần do tao cũng cao to tại hồi đấy chả hiểu sao ông già hay có đường sữa cất trong nhà , ngày đéo nào trước khi đi học bà già cũng bắt uống 1 cốc sữa :vozvn (14):
Tao nhớ nhất hồi đấy tao đá 1 thằng lớp bên đập mặt vào cửa vì nó bóp mông lớp trưởng , crush của tao :smile:
Bà hiệu phó mời phụ huynh 2 đứa , chả biết thế nào tao vẫn đi học bình thường mà thằng kia bị đình chỉ mấy hôm .
Nói chung thời đi học tao chả bắt nạt đứa nào cũng chả đứa nào đụng vào tao .
 
T bé đến lớn toàn học trường chuyên lớp chọn, làm gì tiếp xúc với lũ du côn. Có hồi đấy cấp 2 đi học nghề còn chưa hiểu tại sao đã bị thằng loz kia nó nhảy ra gõ rồi thì mồm miệng kiểu gì.
=))) khổ. T cũng trường chuyên lớp chọn. Mà vẫn tiếp xúc cả trường khác rồi chỗ học thêm thì vẫn gặp bọn đầu gấu.
Btw, cách tốt nhất có lẽ vẫn là mách bố mẹ m ạ:vozvn (23): chẳng ai muốn con mình đánh nhau cả nhưng nếu con mình là nạn nhân thì sẽ bênh thôi
 
Vãi :)) ai lại dạy con thế m. C2 t bị suýt bị bắt nạt, mẹ t cho mấy ông xăm trổ cầm kim tiêm chặn đường bọn kia doạ :)) mãi sau này t mới biết, bảo sao tự dưng thấy chúng nó ngoan hẳn. Chắc sau t cũng học tập thế thôi.

Khổ thân mày , thế mày kém tao chắc 4 5 tuổi :smile:
Mày chắc ko có anh em à .
Tao con thứ 3 trên tao có 1 anh 1 chị , những năm 94 95 tao học cấp 3 , anh tao đi Liên Xô về , đóng Lexus qua đón mà tao thấy bình thường bỏ mẹ .
1 phần do tao cũng cao to tại hồi đấy chả hiểu sao ông già hay có đường sữa cất trong nhà , ngày đéo nào trước khi đi học bà già cũng bắt uống 1 cốc sữa :vozvn (14):
Tao nhớ nhất hồi đấy tao đá 1 thằng lớp bên đập mặt vào cửa vì nó bóp mông lớp trưởng , crush của tao :smile:
Bà hiệu phó mời phụ huynh 2 đứa , chả biết thế nào tao vẫn đi học bình thường mà thằng kia bị đình chỉ mấy hôm .
Nói chung thời đi học tao chả bắt nạt đứa nào cũng chả đứa nào đụng vào tao .
Tại nhà bác khủng đấy...
Sao mày vs anh bạn ko đến vs nhau, khi đo ko có con thì 2 bây iu thương chiều chuộn đỡ lo hơn.
:)) thế thì lại dễ quá bác ạ. Bạn bè chơi lâu r k thể yêu dc
 
Ừ thì t cũng viết ở trên đó, tuổi thơ có những gì thì thứ đó sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cách suy nghĩ cũng như xu hướng hành động của một người. Giờ m sao rồi, còn thích nắm đấm không?
Đánh có hơn ai đâu mà đánh :))
Lớn lên thì tao vô cảm trước mọi thứ. Dù uất ức gì tao cũng không nói ra cả. Thậm chí còn ngược lại. Mỗi khi tao buồn thì cố tìm ra một cái gì đó vui rồi lên voz. Thế là có thêm một thớt nhảm :big_smile:
 
Vãi :)) ai lại dạy con thế m. C2 t bị suýt bị bắt nạt, mẹ t cho mấy ông xăm trổ cầm kim tiêm chặn đường bọn kia doạ :)) mãi sau này t mới biết, bảo sao tự dưng thấy chúng nó ngoan hẳn. Chắc sau t cũng học tập thế thôi.


Tại nhà bác khủng đấy...

:)) thế thì lại dễ quá bác ạ. Bạn bè chơi lâu r k thể yêu dc
Bình thường bạn ơi , thế đéo nào lên đại học lại hay đánh nhau thế , suốt ngày vào khu Ngõ Lăng đánh mấy thằng sv Thủy Lợi bố láo :vozvn (5):
 
:) người anh em, tôi chung trăn trở với bạn. nhiều đêm tôi vỗ gối, mất ngủ vì lo lắng cho con mình. tính tôi hiền lành, nhưng ở dạng quỷ ẩn mình bởi cơn điên của tôi là cơn điên của quỷ dữ. tôi tưởng tuonwgj ra nhiều tình huống mà có lẽ tôi sẽ cắn từng miếng thịt trên người kẻ (bố của kẻ) bắt nạt con mình...

thực sự tôi cũng ko có câu trả lời

đáp án duy nhất, cũng là phương án tạm thời tôi có thể nghĩ ra là: nếu có thằng bullier nào bắt nạt con tôi, thì tôi sẽ cho mấy thằng đầu đường xó chợ đập nó bố mẹ ko nhìn ra đã.
nhưng đó cũng ko phải đáp án vẹn toàn. vì con tôi thủy hcung vẫn là bị bắt nạt và sẽ có tâm lý hoảng loạn, ảnh hưởng sau này.

vậy nên ngoài việc bảo hộ con, cần phải rèn luyện cho nó cả về thể chất và tinh thần bạn ạ.

trước phải để nó cso thể trạng tốt, khiến cho kẻ muốn bắt nạt cũng ko phải thích làm gì thì làm.

sau phải luyện nó tinh thần, hiểu rõ về bạo lực học đường, và nó nên cư xử thến ào trong các tình huống. có điều, những thứ này ko ngay 1 lúc nhồi vào đầu 1 đứa trẻ đc...h aizz...

em cũng suy nghĩ giống bác. Quả thực làm sao để dạy con vừa tử tế vừa không nhu nhược là một điều khó.
 
Khổ thân mày , thế mày kém tao chắc 4 5 tuổi :smile:
Mày chắc ko có anh em à .
Tao con thứ 3 trên tao có 1 anh 1 chị , những năm 94 95 tao học cấp 3 , anh tao đi Liên Xô về , đóng Lexus qua đón mà tao thấy bình thường bỏ mẹ .
1 phần do tao cũng cao to tại hồi đấy chả hiểu sao ông già hay có đường sữa cất trong nhà , ngày đéo nào trước khi đi học bà già cũng bắt uống 1 cốc sữa :vozvn (14):
Tao nhớ nhất hồi đấy tao đá 1 thằng lớp bên đập mặt vào cửa vì nó bóp mông lớp trưởng , crush của tao :smile:
Bà hiệu phó mời phụ huynh 2 đứa , chả biết thế nào tao vẫn đi học bình thường mà thằng kia bị đình chỉ mấy hôm .
Nói chung thời đi học tao chả bắt nạt đứa nào cũng chả đứa nào đụng vào tao .
Mày sướng từ trong trứng mẹ rồi. Mẹ mày đẻ rơi mày ở mép vạch đích. 95 mà mày học lớp 12 thì mày 78 à :vozvn (10): mày hơn tao 4 tuổi thật.
 
em cũng suy nghĩ giống bác. Quả thực làm sao để dạy con vừa tử tế vừa không nhu nhược là một điều khó.
con mày mà nhu nhược sẽ bị bắt nạt, bị bắt nạt nho nhỏ thì bỏ qua, một khi bị chủ tâm chọn làm đối tượng bị bắt nạt thì hãy bảo con mày cầm gậy đập cho thằng kia vào viện thì thôi. Trước khi đánh nhau nên báo cô giáo vài lần để nhà trường phải chịu trách nhiệm, đừng để con mày lẻ loi.
 
Mày sướng từ trong trứng mẹ rồi. Mẹ mày đẻ rơi mày ở mép vạch đích. 95 mà mày học lớp 12 thì mày 78 à :vozvn (10): mày hơn tao 4 tuổi thật.
Căn bản hồi đấy anh tao cũng gấu , đi Liên Xô về chơi cùng với 1 hội buôn đồ bên đấy , các ông ý toàn đóng áo bò với giày hộp to sụ đeo kính râm ngồi hàng nước sát cổng trường đón tao đi học rồi đi chơi luôn .
Tao mất chinh năm lớp 10 :smile:
Con mụ đấy giờ cũng phải gần 60 rồi :vozvn (48):
 
Vãi :)) ai lại dạy con thế m. C2 t bị suýt bị bắt nạt, mẹ t cho mấy ông xăm trổ cầm kim tiêm chặn đường bọn kia doạ :)) mãi sau này t mới biết, bảo sao tự dưng thấy chúng nó ngoan hẳn. Chắc sau t cũng học tập thế thôi.


Tại nhà bác khủng đấy...

:)) thế thì lại dễ quá bác ạ. Bạn bè chơi lâu r k thể yêu dc
M có gene của mẹ đấy, thảo nào mà phang thằng bạn chảy máu đầu. Thằng nào phụ bạc m chắc hết đường về với bố mẹ quá
 
con trẻ cho học boxing + đạo đức, méo cần mẹ gì kiến thức nhà trường, lớn lên xíu rồi học kiến thức sau. Thả nó tự bơi, khi nào căng lắm mới đứng ra dàn xếp.
 
con mày mà nhu nhược sẽ bị bắt nạt, bị bắt nạt nho nhỏ thì bỏ qua, một khi bị chủ tâm chọn làm đối tượng bị bắt nạt thì hãy bảo con mày cầm gậy đập cho thằng kia vào viện thì thôi. Trước khi đánh nhau nên báo cô giáo vài lần để nhà trường phải chịu trách nhiệm, đừng để con mày lẻ loi.
Cũng là một ý kiến :)) nhưng chắc t sẽ xử lý nhẹ nhàng và âm thầm hơn chút :< tính t nhẹ nhàng nên cũng muốn tránh tránh va chạm, nhưng th nào quá quắt thì phải đe tận gốc.
 
M có gene của mẹ đấy, thảo nào mà phang thằng bạn chảy máu đầu. Thằng nào phụ bạc m chắc hết đường về với bố mẹ quá
[/QUOTE
t có cố tình đâu :)) mẹ t bt hiền lắm, chẳng nặng lời hay quát mắng ai bao giờ. T cũng thế nên chúng nó mới định bắt nạt ấy chứ.
 
Căn bản hồi đấy anh tao cũng gấu , đi Liên Xô về chơi cùng với 1 hội buôn đồ bên đấy , các ông ý toàn đóng áo bò với giày hộp to sụ đeo kính râm ngồi hàng nước sát cổng trường đón tao đi học rồi đi chơi luôn .
Tao mất chinh năm lớp 10 :smile:
Con mụ đấy giờ cũng phải gần 60 rồi :vozvn (48):
Cô giáo à hay giúp việc. Tao bị phò bóc tem năm lớp 11, bị ông anh rủ đi chơi qua đêm bên gia lâm. Đêm hôm đấy ông í bắt đá phò, vừa sợ vừa sướng :smile:. Khoảng 2001 phò đứng trạm soát vé nguuễn văn cừ còn đông hơn cửu vạn.
 
12 năm t đi học, t toàn vào lớp cá biệt bạo lực học đường t thấy cũng không ít. Thường thường đứa con gái bị bắt nạt hay bị cô lập, với con trai thì lại khác.
 
Cô giáo à hay giúp việc. Tao bị phò bóc tem năm lớp 11, bị ông anh rủ đi chơi qua đêm bên gia lâm. Đêm hôm đấy ông í bắt đá phò, vừa sợ vừa sướng :smile:. Khoảng 2001 phò đứng trạm soát vé nguuễn văn cừ còn đông hơn cửu vạn.
Cắt tóc gội đầu mày ơi .
Bà ý chủ quán , hơn tao đúng 10 tuổi .
Tao còn nhớ chơi xong ông bạn anh tao rút 2 tờ 50.000 xanh lét hồi đó đưa bà ý .
 
T k biết trường hợp mà m nói là bạo lực học đường theo dạng nào , trong trường hợp nào , là nam hay nữ , và căn nguyên của chuyện bắt nạt này là gì , cho nên không thể đưa ra bất cứ lời khuyên nào , nhưng để có thể thì cần sự đồng hành của gia đình và những người quan tâm , để có thể tìm ra nguyên nhân giải quyết một cách đúng đắn nhất , ở từng vị trí của ba mẹ , anh chị và bạn bè . Lấy ví dụ đây là 1 lời tư vấn đc gửi về 1 Page chuyên tư vấn về tâm lý cho trẻ em , và chị đưa ra lời tư vấn này là ad chính của page , trong trường hợp này là 1 thằng bé bị bắt nạt tại lớp nhé , còn cần gì thêm thì hãy cho thông tin cụ thể hơn nhé , thanks

"Em thân mến,
Thông thường thì nạn nhân của bắt nạt học đường thường là các bạn yếu đuối, không có khả năng bảo vệ, khác biệt. Nhưng trường hợp bạn nam này, chị tự hỏi có phải lí do khiến cả lớp không ưa bạn ấy là vì bạn đó hay đi nói xấu sau lưng người khác hay không? Khi bị phát hiện thì mọi người tẩy chay, rồi dần dần chuyển thành bắt nạt?

Nếu đúng là như vậy, em hãy khuyên bạn ấy thẳng thắn nhận lỗi, đứng ra xin lỗi mọi người trong lớp. Có thể chọn giờ sinh hoạt lớp để xin phép cô giáo chủ nhiệm cho phép mình đứng trước lớp xin lỗi mọi người, khi cô chứng kiến điều đó thì sẽ tiến hành giảng hòa cho bạn ấy với lớp thôi.

Nếu như em sợ bị rắc rối, em có thể gửi thư nặc danh cho cô giáo để phản ánh mà. Việc gõ văn bản và in ra cũng giúp em giấu được nét chữ. Hoặc em có thể tìm cách bí mật báo cho bố mẹ của bạn ấy biết con mình đang bị bắt nạt ở trường.
Một hành động bảo vệ của em có thể khiến cuộc đời người bị bắt nạt được thay đổi, em ạ.
Chị từng bị bắt nạt tàn tệ năm cấp 2 vì nhìn chị xấu xí, bé nhỏ nhất lớp, cắt tóc và ăn mặc như con trai. Hồi đó mẹ chị mới sinh em bé và bố chị thì vừa chuyển việc nên nhà chị cũng bận chăm em + bất ổn tài chính, không có thời gian chăm lo nhiều cho chị. Chị thường mặc đồ cũ đi học, tóc cắt ngắn cũn kiểu con trai để không mất thời gian chăm sóc tóc, nhìn khá khác biệt so với cái lớp toàn con nhà giàu của một trường có tiếng tăm ở Hà Nội. Vậy là chị và một cô bạn nhà nghèo nữa bị tẩy chay, trở thành đối tượng để bắt nạt, trêu chọc của đám "quyền lực" trong lớp - bao gồm các bạn nhà giàu hoặc xinh đẹp, ăn chơi nổi bật.
Bọn chị đã rất mong có ai đó trong lớp đứng ra bênh vực, bảo vệ. Nhưng chẳng có ai cả, có lẽ ai cũng sợ bị liên lụy. Bọn chị trải qua thời cấp 2 ác mộng. Chị bắt đầu bị trầm cảm và hay tự lấy dao rạch tay từ đó, tất nhiên là bí mật chứ ko phải rạch để đi khoe hay chụp ảnh đăng mạng gì cả.
Đến bây giờ, chị vẫn bị ám ảnh tâm lý và luôn triggered trong việc giải quyết những vụ liên quan đến bắt nạt học đường hay bắt nạt kẻ yếu. Chị vẫn trầm cảm, vẫn tự ti, tâm lý bị ảnh hưởng vô cùng, vẫn lạc lối trong việc "bị bắt nạt quen rồi nên việc gì liên quan đến bản thân đều quá nhẫn nhịn", vẫn đôi khi tự rạch tay hoặc tự làm đau mình khi mất bình tĩnh. Có lẽ nếu ngày xưa không bị bắt nạt, cuộc đời chị bây giờ đã rất khác...

Em không hèn nhát đâu, em là một người bạn tốt bụng, và đủ thông minh để cân nhắc nên hay không nên làm gì. Nếu em không lên kế hoạch, không hỏi ai mà đùng đùng nhảy ra kháng cự với lớp thì có lẽ em sẽ trở thành mục tiêu bị bắt nạt tiếp theo mất - vừa không giúp được bạn vừa hại mình.
Cảm ơn em nhé.

- Cáo - "
 

Có thể bạn quan tâm

Top