Hôm bửa tao nói với nó vài thứ là hiểu nó rồi.
Lão Tử giảng đại ý là"Tin mà không đủ thì bằng không tin" nó cứ hỏi thì là bản thân đã không tin,người vậy thì được xếp và loại Hạ Sỉ là loại người như Lão Tử giảng đại ý "Thượng Sĩ văn Đạo cần nhi hành chi,trung sĩ văn Đạo nhược nhớ nhược quên,hạ sĩ văn Đạo đại tiếu chi,bất tiếu bất túc dỹ vi Đạo" loại Hạ Sĩ nghe người ta nói tới Tu Luyện,hoặc tâm linh là trong tâm bật cười, loại người này thì không nói.
Còn nếu là loại Trung Sĩ thì cũng khó thành,tu theo cảm tính,tu theo hứng thú,hứng thú đã qua thì lại càng khó có trở lại. Thành ra cũng như không,tu được vài hôm là lại buông lơi,lại như người thường.
Chỉ có Thượng Sĩ,loại người này thì mới tính là người tu,còn tu thành hay không thì chưa nói,chỉ nói là có hi vọng. Kiểu như "tôi muốn tu ai không cho tui tu là không được,tôi cứ tu,bỏ ra công sức đi tu" .
Còn mê mang hỏi đông nói tây thì toàn là Trung Hạ sĩ,nói để thêm còn ten là cũng phải. Người thực sự tu thì tao nói "Tự nhiên sẻ có Sư Phụ đến điểm hóa để mình không còn mê man" tự nhiên đủ tiêu chuẩn là có Sư Phụ đến điểm hóa,cái gì nên biết,nên học thì điều biết hết.
Lại nói hôm bửa tao cũng hỏi nó đã đọc thuộc "Đạo Đức Kinh" chưa thì chưa nghe trả lời,mồm nói tu Đạo mà Đạo Đức Kinh 1 chử cũng không nhớ,không biết,không viết ra được mà nói chuyện linh tinh về tâm linh là hiểu rồi. Chán! Cứ tưởng là lại có thêm đồng môn chứ.