Lảm nhảm tuổi 34.

Ruckus

Gió lạnh đầu buồi
Ukraine
Nay sinh nhật tao mấy tml ạ.

Bước qua cái lứa U35, bỗng nhiên nhận ra Sanh nhựt nó là 1 cái gánh nặng vl nặng.

Cảm giác không có sự vui vẻ trong ngày này.

Cảm nhận mình ngày càng già đi, sức khỏe kém đi. Năm nào cũng vậy. Mà vốn dĩ rau cỏ nó đã bảo tao vốn trông chững chạc trước tuổi rồi ấy ;-( .

Mấy năm nay tao vẫn đéo hiểu tại sao người ta lại chúc mừng sinh nhật nhau làm đéo gì?

Chẳng phải, thêm 1 tuổi là bước thêm 1 bước đến gần thần chết à?

Sáng nay vào công ty, gặp ai cũng chúc mừng sinh nhật. Gặp ai tao cũng phải trưng bộ mặt hạnh phúc vui vẻ biết ơn ra.

Cảm thấy mình giả tạo vl. Dù biết là ai cũng chúc mừng rất thật lòng.

Mấy năm nay, tao thèm 1 cái sinh nhật được ở 1 mình, được ngồi mình ên ở quán cà phê mình thích, được hít thở cái không khí chỉ 1 mình mình quang hợp thải ra Co2 và hít vào O2. Nói chung, chỉ có 2 người: tao, và bản thân tao.

Nhưng đéo. Trách nhiệm gia đình, trách nhiệm xã hội buộc tao phải party, phải cười giả lả, phải ngạc nhiên với những món quà mình đéo chút thích thú.

Sáng nay tao ngủ dậy, nằm trên giường 5 phút, tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi, tao đang sống cuộc đời của ai? Của tao, hay của mọi người?

Tao đếm 1 cách lạc quan nhất có thể, thì tao đi được 1/2 đời người rồi. Nhưng là đời của đéo ai đâu, chứ đéo phải của tao.

Thằng ml nào đủ kiên nhẫn đọc đến đây, chắc nghĩ tao là 1 thằng điên, cuộc sống vô vị đéo có chút sắc màu.

Không phải.

Tao tự tin tao luôn là tâm điểm của mọi người. Party, họp mặt, teamwork... Tao luôn là thằng khuấy động không gian, là thằng đầu trò, là đứa mà khi 1 người nào đó buồn, có thể lướt qua tao để tìm nụ cười.

Tao đem lại niềm vui cho mọi người xung quanh tao. Bất kể là ai. Bất kể lúc nào.

Nhưng rồi, sau tất cả, ai sẽ đem lại niềm vui cho tao?

Đéo biết.

Đéo quan tâm.

Thậm chí tao nghi ngờ rằng đéo tồn tại 1 người như vậy trong 7 tỷ người.

Cũng trôi qua nửa ngày sinh nhật rồi.

Hôm nay, tao già thêm 1 tuổi...
 
chú em 35 tuổi mà vẫn muốn làm tâm điểm thì anh nên khuyên chú về sẻo mẹ dái đi, cái đỏ để cho mấy cháu 2x thì được
 
Tao cứ phải chúc mừng sn mày cái đã, đôi khi chúc là cách thể hiện mọi ng quan tâm tới nhau , và thể hiện rằng mày có tồn tại trên đời.

Còn việc sống thế nào và đưa mặt ra cho đời nó vã là một cách khác, tao thấy mày tâm sự chất chứa sự sợ hãi và né tránh.

Không hiểu sao mấy con rau lại khen mày chững chạc nhỉ :-?
 
Nay sinh nhật tao mấy tml ạ.

Bước qua cái lứa U35, bỗng nhiên nhận ra Sanh nhựt nó là 1 cái gánh nặng vl nặng.

Cảm giác không có sự vui vẻ trong ngày này.

Cảm nhận mình ngày càng già đi, sức khỏe kém đi. Năm nào cũng vậy. Mà vốn dĩ rau cỏ nó đã bảo tao vốn trông chững chạc trước tuổi rồi ấy ;-( .

Mấy năm nay tao vẫn đéo hiểu tại sao người ta lại chúc mừng sinh nhật nhau làm đéo gì?

Chẳng phải, thêm 1 tuổi là bước thêm 1 bước đến gần thần chết à?

Sáng nay vào công ty, gặp ai cũng chúc mừng sinh nhật. Gặp ai tao cũng phải trưng bộ mặt hạnh phúc vui vẻ biết ơn ra.

Cảm thấy mình giả tạo vl. Dù biết là ai cũng chúc mừng rất thật lòng.

Mấy năm nay, tao thèm 1 cái sinh nhật được ở 1 mình, được ngồi mình ên ở quán cà phê mình thích, được hít thở cái không khí chỉ 1 mình mình quang hợp thải ra Co2 và hít vào O2. Nói chung, chỉ có 2 người: tao, và bản thân tao.

Nhưng đéo. Trách nhiệm gia đình, trách nhiệm xã hội buộc tao phải party, phải cười giả lả, phải ngạc nhiên với những món quà mình đéo chút thích thú.

Sáng nay tao ngủ dậy, nằm trên giường 5 phút, tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi, tao đang sống cuộc đời của ai? Của tao, hay của mọi người?

Tao đếm 1 cách lạc quan nhất có thể, thì tao đi được 1/2 đời người rồi. Nhưng là đời của đéo ai đâu, chứ đéo phải của tao.

Thằng ml nào đủ kiên nhẫn đọc đến đây, chắc nghĩ tao là 1 thằng điên, cuộc sống vô vị đéo có chút sắc màu.

Không phải.

Tao tự tin tao luôn là tâm điểm của mọi người. Party, họp mặt, teamwork... Tao luôn là thằng khuấy động không gian, là thằng đầu trò, là đứa mà khi 1 người nào đó buồn, có thể lướt qua tao để tìm nụ cười.

Tao đem lại niềm vui cho mọi người xung quanh tao. Bất kể là ai. Bất kể lúc nào.

Nhưng rồi, sau tất cả, ai sẽ đem lại niềm vui cho tao?

Đéo biết.

Đéo quan tâm.

Thậm chí tao nghi ngờ rằng đéo tồn tại 1 người như vậy trong 7 tỷ người.

Cũng trôi qua nửa ngày sinh nhật rồi.

Hôm nay, tao già thêm 1 tuổi...
Lẽ ra m nên nhận ra cách đây 5 năm rồi , m chưa có vợ có con à :)
Cuộc đời m trải dần sẽ thấy mọi thú vui , thú chơi tiêu khiển rồi nó cũng đến lúc nó nhạt nhoà thôi :) Tao cũng hưởng hết rồi thấy vô vị nhạt nhẽo , dăm 3 cái trò thưởng đời rồi nó cũng sáo rỗng .
Giờ niềm vui của tao là con tao , niềm vui của tao là cố gắng để chúng nó được vui là tao thấy hạnh phúc :)
Có những lúc tao hẹo tiền ăn ko có , tiền lẻ chỉ có 5 7 10k . Nhưng tao để xu cuối cùng cũng để mua đồ ăn vặt cho nó , nó vui là tao cũng thấy hạnh phúc :) đó là niềm vui đấy
 
35t mà mới có suy nghĩ này à,hơi trễ đấy,đáng lý qua tuổi 30 thì mày đã phải bỏ suy nghĩ mún làm tam điểm mọi cuộc vui,và sống vì niềm vui người khác rồi
 
Mày bắt đầu lờ mờ nhận ra thế giới là giả lập rồi đấy, thế giới mà mày thấy trong 35 năm qua chỉ là một matrix :waaaht:
 
Mới 34 mà thế này hơi lo. Phải chăng cuộc sống áp lực quá nên mày ra nông nổi này, mày phải luôn làm mới bản thân và đa dạng hoá trong tình dục nó mới đem lại niềm vui và cảm giác mới. Chơi bê đê chẳng hạn, trước giờ chưa biết thì mày nên thử. Cảm giác mới sẽ làm mới con người của mày. Tao vừa bị bóc phốt chơi bê đê về bị mấy thằng quay clip tung lên xàm đấy, nó vui và hay lắm và cũng sướng lắm đó mày
 
Mới 34 mà thế này hơi lo. Phải chăng cuộc sống áp lực quá nên mày ra nông nổi này, mày phải luôn làm mới bản thân và đa dạng hoá trong tình dục nó mới đem lại niềm vui và cảm giác mới. Chơi bê đê chẳng hạn, trước giờ chưa biết thì mày nên thử. Cảm giác mới sẽ làm mới con người của mày. Tao vừa bị bóc phốt chơi bê đê về bị mấy thằng quay clip tung lên xàm đấy, nó vui và hay lắm và cũng sướng lắm đó mày
Bạn ơi , đừng gạ người ta nữa =))
 
Á địt mẹ thằng này giống tao này. Sao tao ghét cái lũ củ Lồn bạn bè trên fb hay đi cmsn dạo thế không biết. Tao toàn để ngày sinh giả, địt mẹ thằng nào vào cmsn tao ngày này là tao đút buồi trả lời. Ở nhà tao nhắc luôn là tao đéo thích tổ chức sinh nhật, ngày này nó cũng như những ngày thường với tao. Trước đây chỉ có mẹ tao hay nói với tao vào ngày sinh nhật là hôm nay sinh nhật mày đấy, tao chỉ trả lời vâng nhưng thật sự tao rất vui vì tao nghe từ mẹ tao nói, giờ thêm vợ và con tao cmsn tao cũng chỉ bằng lời nói, thế là tao vui rồi. Còn những người khác tao cũng ậm ừ cho qua đéo cảm xúc. À mà khổ nỗi tao thích đi sn đứa khác vãi lòn.
 
Tao cũng 36 rồi, ngày 14/11 tới cũng là sinh nhật tao, chương trình của tao là: bia ôm 4 lần 20 củ, matxa 3 lần 10 củ, pay lak 1 lần 10 củ, mua iphone 12 promax bù thêm 15 củ, tao rất háo hức chờ ngày sinh nhật
 
Bạn ơi , đừng gạ người ta nữa =))
Bạn lại không bắt trend mới rồi. Thế kỷ này là thế kỹ phi giới tính, bạn muốn hoà nhập bạn phải theo xu thế, bạn cưỡng lại là bạn tự cô lập bản thân. Con người ngày càng đa năng và hoang thiện, giới tính cũng không nằm ngoài của vòng xoay lịch sử được. Hay bạn và tôi ta làm tí cho nó ấm áp nhể:vozvn (18):
 
Nay sinh nhật tao mấy tml ạ.

Bước qua cái lứa U35, bỗng nhiên nhận ra Sanh nhựt nó là 1 cái gánh nặng vl nặng.

Cảm giác không có sự vui vẻ trong ngày này.

Cảm nhận mình ngày càng già đi, sức khỏe kém đi. Năm nào cũng vậy. Mà vốn dĩ rau cỏ nó đã bảo tao vốn trông chững chạc trước tuổi rồi ấy ;-( .

Mấy năm nay tao vẫn đéo hiểu tại sao người ta lại chúc mừng sinh nhật nhau làm đéo gì?

Chẳng phải, thêm 1 tuổi là bước thêm 1 bước đến gần thần chết à?

Sáng nay vào công ty, gặp ai cũng chúc mừng sinh nhật. Gặp ai tao cũng phải trưng bộ mặt hạnh phúc vui vẻ biết ơn ra.

Cảm thấy mình giả tạo vl. Dù biết là ai cũng chúc mừng rất thật lòng.

Mấy năm nay, tao thèm 1 cái sinh nhật được ở 1 mình, được ngồi mình ên ở quán cà phê mình thích, được hít thở cái không khí chỉ 1 mình mình quang hợp thải ra Co2 và hít vào O2. Nói chung, chỉ có 2 người: tao, và bản thân tao.

Nhưng đéo. Trách nhiệm gia đình, trách nhiệm xã hội buộc tao phải party, phải cười giả lả, phải ngạc nhiên với những món quà mình đéo chút thích thú.

Sáng nay tao ngủ dậy, nằm trên giường 5 phút, tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi, tao đang sống cuộc đời của ai? Của tao, hay của mọi người?

Tao đếm 1 cách lạc quan nhất có thể, thì tao đi được 1/2 đời người rồi. Nhưng là đời của đéo ai đâu, chứ đéo phải của tao.

Thằng ml nào đủ kiên nhẫn đọc đến đây, chắc nghĩ tao là 1 thằng điên, cuộc sống vô vị đéo có chút sắc màu.

Không phải.

Tao tự tin tao luôn là tâm điểm của mọi người. Party, họp mặt, teamwork... Tao luôn là thằng khuấy động không gian, là thằng đầu trò, là đứa mà khi 1 người nào đó buồn, có thể lướt qua tao để tìm nụ cười.

Tao đem lại niềm vui cho mọi người xung quanh tao. Bất kể là ai. Bất kể lúc nào.

Nhưng rồi, sau tất cả, ai sẽ đem lại niềm vui cho tao?

Đéo biết.

Đéo quan tâm.

Thậm chí tao nghi ngờ rằng đéo tồn tại 1 người như vậy trong 7 tỷ người.

Cũng trôi qua nửa ngày sinh nhật rồi.

Hôm nay, tao già thêm 1 tuổi...
Chúc mừng sinh nhật tml nhé, nghĩ lằm nghĩ lốn, về quây quần với vk với con là happy rồi, đis mẹ
 
Nay sinh nhật tao mấy tml ạ.

Bước qua cái lứa U35, bỗng nhiên nhận ra Sanh nhựt nó là 1 cái gánh nặng vl nặng.

Cảm giác không có sự vui vẻ trong ngày này.

Cảm nhận mình ngày càng già đi, sức khỏe kém đi. Năm nào cũng vậy. Mà vốn dĩ rau cỏ nó đã bảo tao vốn trông chững chạc trước tuổi rồi ấy ;-( .

Mấy năm nay tao vẫn đéo hiểu tại sao người ta lại chúc mừng sinh nhật nhau làm đéo gì?

Chẳng phải, thêm 1 tuổi là bước thêm 1 bước đến gần thần chết à?

Sáng nay vào công ty, gặp ai cũng chúc mừng sinh nhật. Gặp ai tao cũng phải trưng bộ mặt hạnh phúc vui vẻ biết ơn ra.

Cảm thấy mình giả tạo vl. Dù biết là ai cũng chúc mừng rất thật lòng.

Mấy năm nay, tao thèm 1 cái sinh nhật được ở 1 mình, được ngồi mình ên ở quán cà phê mình thích, được hít thở cái không khí chỉ 1 mình mình quang hợp thải ra Co2 và hít vào O2. Nói chung, chỉ có 2 người: tao, và bản thân tao.

Nhưng đéo. Trách nhiệm gia đình, trách nhiệm xã hội buộc tao phải party, phải cười giả lả, phải ngạc nhiên với những món quà mình đéo chút thích thú.

Sáng nay tao ngủ dậy, nằm trên giường 5 phút, tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi, tao đang sống cuộc đời của ai? Của tao, hay của mọi người?

Tao đếm 1 cách lạc quan nhất có thể, thì tao đi được 1/2 đời người rồi. Nhưng là đời của đéo ai đâu, chứ đéo phải của tao.

Thằng ml nào đủ kiên nhẫn đọc đến đây, chắc nghĩ tao là 1 thằng điên, cuộc sống vô vị đéo có chút sắc màu.

Không phải.

Tao tự tin tao luôn là tâm điểm của mọi người. Party, họp mặt, teamwork... Tao luôn là thằng khuấy động không gian, là thằng đầu trò, là đứa mà khi 1 người nào đó buồn, có thể lướt qua tao để tìm nụ cười.

Tao đem lại niềm vui cho mọi người xung quanh tao. Bất kể là ai. Bất kể lúc nào.

Nhưng rồi, sau tất cả, ai sẽ đem lại niềm vui cho tao?

Đéo biết.

Đéo quan tâm.

Thậm chí tao nghi ngờ rằng đéo tồn tại 1 người như vậy trong 7 tỷ người.

Cũng trôi qua nửa ngày sinh nhật rồi.

Hôm nay, tao già thêm 1 tuổi...
mày bị bệnh già trước tuổi rồi , địt nhau nhiều vào cho đầu óc nó minh mẫn lên.
 
Nay sinh nhật tao mấy tml ạ.

Bước qua cái lứa U35, bỗng nhiên nhận ra Sanh nhựt nó là 1 cái gánh nặng vl nặng.

Cảm giác không có sự vui vẻ trong ngày này.

Cảm nhận mình ngày càng già đi, sức khỏe kém đi. Năm nào cũng vậy. Mà vốn dĩ rau cỏ nó đã bảo tao vốn trông chững chạc trước tuổi rồi ấy ;-( .

Mấy năm nay tao vẫn đéo hiểu tại sao người ta lại chúc mừng sinh nhật nhau làm đéo gì?

Chẳng phải, thêm 1 tuổi là bước thêm 1 bước đến gần thần chết à?

Sáng nay vào công ty, gặp ai cũng chúc mừng sinh nhật. Gặp ai tao cũng phải trưng bộ mặt hạnh phúc vui vẻ biết ơn ra.

Cảm thấy mình giả tạo vl. Dù biết là ai cũng chúc mừng rất thật lòng.

Mấy năm nay, tao thèm 1 cái sinh nhật được ở 1 mình, được ngồi mình ên ở quán cà phê mình thích, được hít thở cái không khí chỉ 1 mình mình quang hợp thải ra Co2 và hít vào O2. Nói chung, chỉ có 2 người: tao, và bản thân tao.

Nhưng đéo. Trách nhiệm gia đình, trách nhiệm xã hội buộc tao phải party, phải cười giả lả, phải ngạc nhiên với những món quà mình đéo chút thích thú.

Sáng nay tao ngủ dậy, nằm trên giường 5 phút, tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi, tao đang sống cuộc đời của ai? Của tao, hay của mọi người?

Tao đếm 1 cách lạc quan nhất có thể, thì tao đi được 1/2 đời người rồi. Nhưng là đời của đéo ai đâu, chứ đéo phải của tao.

Thằng ml nào đủ kiên nhẫn đọc đến đây, chắc nghĩ tao là 1 thằng điên, cuộc sống vô vị đéo có chút sắc màu.

Không phải.

Tao tự tin tao luôn là tâm điểm của mọi người. Party, họp mặt, teamwork... Tao luôn là thằng khuấy động không gian, là thằng đầu trò, là đứa mà khi 1 người nào đó buồn, có thể lướt qua tao để tìm nụ cười.

Tao đem lại niềm vui cho mọi người xung quanh tao. Bất kể là ai. Bất kể lúc nào.

Nhưng rồi, sau tất cả, ai sẽ đem lại niềm vui cho tao?

Đéo biết.

Đéo quan tâm.

Thậm chí tao nghi ngờ rằng đéo tồn tại 1 người như vậy trong 7 tỷ người.

Cũng trôi qua nửa ngày sinh nhật rồi.

Hôm nay, tao già thêm 1 tuổi...


Tml sn 86 à
 
Nay sinh nhật tao mấy tml ạ.

Bước qua cái lứa U35, bỗng nhiên nhận ra Sanh nhựt nó là 1 cái gánh nặng vl nặng.

Cảm giác không có sự vui vẻ trong ngày này.

Cảm nhận mình ngày càng già đi, sức khỏe kém đi. Năm nào cũng vậy. Mà vốn dĩ rau cỏ nó đã bảo tao vốn trông chững chạc trước tuổi rồi ấy ;-( .

Mấy năm nay tao vẫn đéo hiểu tại sao người ta lại chúc mừng sinh nhật nhau làm đéo gì?

Chẳng phải, thêm 1 tuổi là bước thêm 1 bước đến gần thần chết à?

Sáng nay vào công ty, gặp ai cũng chúc mừng sinh nhật. Gặp ai tao cũng phải trưng bộ mặt hạnh phúc vui vẻ biết ơn ra.

Cảm thấy mình giả tạo vl. Dù biết là ai cũng chúc mừng rất thật lòng.

Mấy năm nay, tao thèm 1 cái sinh nhật được ở 1 mình, được ngồi mình ên ở quán cà phê mình thích, được hít thở cái không khí chỉ 1 mình mình quang hợp thải ra Co2 và hít vào O2. Nói chung, chỉ có 2 người: tao, và bản thân tao.

Nhưng đéo. Trách nhiệm gia đình, trách nhiệm xã hội buộc tao phải party, phải cười giả lả, phải ngạc nhiên với những món quà mình đéo chút thích thú.

Sáng nay tao ngủ dậy, nằm trên giường 5 phút, tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi, tao đang sống cuộc đời của ai? Của tao, hay của mọi người?

Tao đếm 1 cách lạc quan nhất có thể, thì tao đi được 1/2 đời người rồi. Nhưng là đời của đéo ai đâu, chứ đéo phải của tao.

Thằng ml nào đủ kiên nhẫn đọc đến đây, chắc nghĩ tao là 1 thằng điên, cuộc sống vô vị đéo có chút sắc màu.

Không phải.

Tao tự tin tao luôn là tâm điểm của mọi người. Party, họp mặt, teamwork... Tao luôn là thằng khuấy động không gian, là thằng đầu trò, là đứa mà khi 1 người nào đó buồn, có thể lướt qua tao để tìm nụ cười.

Tao đem lại niềm vui cho mọi người xung quanh tao. Bất kể là ai. Bất kể lúc nào.

Nhưng rồi, sau tất cả, ai sẽ đem lại niềm vui cho tao?

Đéo biết.

Đéo quan tâm.

Thậm chí tao nghi ngờ rằng đéo tồn tại 1 người như vậy trong 7 tỷ người.

Cũng trôi qua nửa ngày sinh nhật rồi.

Hôm nay, tao già thêm 1 tuổi...
Từ khi tao 30 tuổi trở đi, tao không còn quan tâm đến ngày sn nữa, cái tao quan tâm nhất là sức khỏe ba mẹ.... ăn chơi nhiều rồi. Hồi trẻ thích náo nhiệt bao nhiêu giờ thì thích yên tĩnh bấy nhiêu.....
 
Trước hết chúc mừng sinh nhật mày, tiếp theo: mày bao nhiêu tuổi để tao làm con đề, mày là trai hay gái để tao biết đường thò hay thụt. Hứa với mày tao trúng đề thì tao mua cho mày bộ quần áo
 
Chúc mừng tml 1986 Bính Dần, còn nhọc lắm nhé, cứ từ từ mà tận hưởng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top