Lee Kuan Yew
Founding Father
iu luôn
iu luôn
Nó nói thế thật mà“Chị đẹp kinh khủng. Chị là ước mơ của đời em”. Viết ra những dòng này mà không biết mắc cỡ hả em?![]()
T nghe cũng ngại..t còn đỏ hết mặt bảo thôi xinh gì đâu m cứ nói quáNhìn tay đoán đc mặt àkThô ,thẳng nhưng thật
M53 mà tay như này thì ko thể đẹp dc

m bị ám ảnh ngoại hình vậy, tập thể dục và sống lành mạnh thì khắc đẹpT vốn bị ám ảnh tâm lý từ nhỏ, vì hồi nhỏ t béo, hay bị cô lập chê bai, nên t cũng méo định hình được nhan sắc, lớn lên t gầy đi, cũng biết làm đẹp ăn mặc này kia, nhưng tâm lý tự tin vẫn bao quanh t, t éo rõ bản thân gọi là xấu hay đẹp
Hôm qua con bé cùng phòng, ngồi nói chuyện, nó bảo : "Nhiều lúc em ngắm trộm chị mãi, chị đẹp kinh khủng, chị là ước mơ của cả đời em, không biết bao giờ em mới được như chị", "Sao cái quần rất bình thường thôi mà chị mặc lên nhìn nó sang thế", "Em hay nhìn trộm lúc chị học bài, em cứ nhìn chị mãi", "Chị lại còn được nước da trắng nữa chứ" Đi học thì các bạn nữ hay kiểu "Ước gì t có đôi mắt của m", rồi lúc t bỏ khẩu trang thì đa phần mọi người đều sẽ kiểu bị bất ngờ rồi khen
Nhưng t thì luôn trầm cảm, ám ảnh tâm lý, tự cho rằng t xấu, lúc đéo nào cũng tự ti hết, t cũng éo biết nữa, giờ t phải làm sao để biết bản thân t đẹp hay xấu, chụp ảnh lên đây thì k đc vì t cũng ngại lộ mặt hic
Nếu để tự nhận định thì t thấy t có 1 gương mặt kiểu diễn được nhiều vai ấy, t đi làm sớm nên trải đời sớm, mà cũng lại vừa là 1 con sinh viên mọt sách, nếu t nhướn lông mày lên, mở to mắt thì thành mặt cute, t nheo mắt lại, thì thành mặt trầm ngâm, phong trần![]()
Nó nịnh đểu đấy. Đâu! Hộp anh xem cấu hình nào 😤Nó nói thế thật màT nghe cũng ngại..t còn đỏ hết mặt bảo thôi xinh gì đâu m cứ nói quá
ko đẹp nhưng cũng k xấu đâu . bình thường , pnu đẹp thì phải tay búp măngNhìn tay đoán đc mặt àk![]()
Bắp tay này thì phần thân trên khó có thể thon gọn nhỏ nhắn được.

Qua mấy post của m, tao thấy m nâng cấp style ăn mặc, tóc tai lên chút là okT vốn bị ám ảnh tâm lý từ nhỏ, vì hồi nhỏ t béo, hay bị cô lập chê bai, nên t cũng méo định hình được nhan sắc, lớn lên t gầy đi, cũng biết làm đẹp ăn mặc này kia, nhưng tâm lý tự tin vẫn bao quanh t, t éo rõ bản thân gọi là xấu hay đẹp
Hôm qua con bé cùng phòng, ngồi nói chuyện, nó bảo : "Nhiều lúc em ngắm trộm chị mãi, chị đẹp kinh khủng, chị là ước mơ của cả đời em, không biết bao giờ em mới được như chị", "Sao cái quần rất bình thường thôi mà chị mặc lên nhìn nó sang thế", "Em hay nhìn trộm lúc chị học bài, em cứ nhìn chị mãi", "Chị lại còn được nước da trắng nữa chứ" Đi học thì các bạn nữ hay kiểu "Ước gì t có đôi mắt của m", rồi lúc t bỏ khẩu trang thì đa phần mọi người đều sẽ kiểu bị bất ngờ rồi khen
Nhưng t thì luôn trầm cảm, ám ảnh tâm lý, tự cho rằng t xấu, lúc đéo nào cũng tự ti hết, t cũng éo biết nữa, giờ t phải làm sao để biết bản thân t đẹp hay xấu, chụp ảnh lên đây thì k đc vì t cũng ngại lộ mặt hic
Nếu để tự nhận định thì t thấy t có 1 gương mặt kiểu diễn được nhiều vai ấy, t đi làm sớm nên trải đời sớm, mà cũng lại vừa là 1 con sinh viên mọt sách, nếu t nhướn lông mày lên, mở to mắt thì thành mặt cute, t nheo mắt lại, thì thành mặt trầm ngâm, phong trần
Nói sau lưng thì tạm tin hơn được tí, còn nói trước mặt thì hên xui nhé. Nhiều đứa Đắc Nhân Tâm bỏ mẹ.Bất kể nam hay nữ, cùng giới mà phải thốt lên khen thì thuộc dạng ưu tú rồi
thầy giáo dâm dê beheeeeee quá nha.
Mỗi ng một gu thẩm mỹ nhưng xét khía cạnh đẹp thì >60% ng khen thì là xinhnhiều m ơi nhưng t vẫn ám ảnh t là 1 con béo xấu, ám ảnh từ cấp 3 cmnr, xong họ bắt chuyện t cứ im im, xong thế là họ cũng thôi![]()