cảm ơn m đã dũng cảm chia sẻ. Trong tình thế như vậy, phận làm con t hiểu những ấm ức mà m đang trải qua. Liên hệ bản thân, má t cũng là 1 người từ bi, má t luôn nhìn thấy điểm sáng, điểm tốt mà tịnh tiến, việc chấp vào 1 hướng nhìn như thế này, khiến má t cũng lao đao nhiều phen.
- M có thể hiểu, tính cách con người được hình thành qua thói quen, sự tích tụ từng ngày qua ngày 1 chút cho ra sản phẩm 1 con người. Nếu m cố gắng mỗi ngày, mỗi nỗ lực là 1 sự phát triển tăng dần; tương tự vậy ở khía cạnh ngược lại nếu m nhu nhược, co cụm, nó trở thành 1 thứ gắn liền với con người mình.
- Ở khía cạnh thế hệ, lùi lại vài thập kỉ trước, những cái gọi là tính nữ trong văn hoá VN mình luôn không được coi trọng. Dễ thấy là hình ảnh mâm cỗ người nữ thường ngồi chiếu dưới, vị thế hầu cạnh nhà chồng, nên tính nhẫn, tính nhịn ăn sâu và bám rễ vào những người con dâu vì họ được định hình mình đang ở vị thế nào, họ được gắn 1 quyền hạn nhất định. Điều này trải qua cả nhiều năm, nên nếu m nghĩ nỗ lực vài phần của m có thể xoay chuyển tính cách của 1 con người là tương đối khó
- Ở góc độ người mẹ, mẹ nào mà ko thương con. Ở tuổi xế chiều này, tính phụng dưỡng cha mẹ là 1 cách mà mẹ m đang cố làm gương để truyền đạt cho m, vừa làm trọn đạo nghĩa chữ hiếu. Hơn nữa, khi mẹ m xui rủi chuyện ko may, ít nhất những nỗ lực của mẹ m hiện tại, giúp m có 1 cái cớ để có thể khiến họ cân nhắc phải đáp lễ giúp đỡ khi m cần trong tương lai
Chung quy lại, t mừng vì m có 1 người mẹ thương m. Và khi mẹ m đủ bao dung để luồn cúi, m có thể cân nhắc bao dung hạ mình. Đừng để đến lúc muộn chỉ còn lời nuối tiếc ha