Black Blade 051
Phó thường dân
Đất nước có hạ tầng giao thông yếu kém bậc nhất khu vực Đông Nam Á bỗng gây ngạc nhiên cho thế giới những năm gần đây khi đưa vào sử dụng hệ thống tàu đường sắt cao tốc 6 tỷ USD, rất hiện đại.

Tuyến đường sắt tốc độ cao Lào - Trung do Tập đoàn Đường sắt quốc gia Trung Quốc thi công từ thị trấn biên giới Boten giáp Vân Nam tới thủ đô Vientiane là một siêu dự án giao thông của đất nước Triệu Voi. Công trình được khởi công năm 2016, hoạt động từ tháng 10/2021 với hợp đồng ban đầu trị giá 1,2 tỷ USD, sau đó tăng lên 6 tỷ USD. Trong ảnh, đoàn tàu điện động lực phân tán (EMU) do Trung Quốc thiết kế và chế tạo, được sơn 3 màu trắng, xanh và đỏ, tượng trưng cho quốc kỳ của quốc gia láng giềng với Việt Nam.
Suốt nhiều thế kỷ qua, Lào là quốc gia có hạ tầng giao thông hạn chế, yếu kém bậc nhất khu vực. Bởi vậy, khi hệ thống phương tiện công cộng hiện đại này khánh thành đã gây chú ý cho nhiều người dân các nước Đông Nam Á.

Hiện nay, hàng ngày tàu cao tốc thu hút rất nhiều người dân và du khách quốc tế sử dụng. Để lưu thông bằng phương tiện này, hành khách cũng phải trải qua các thủ tục soi chiếu hành lý, kiểm soát an ninh nghiêm ngặt.

Mọi người xếp hàng lên tàu, tự mang vác hành lý lên toa, không được ký gửi như khi đi máy bay. Nếu đặt vé trực tuyến, hành khách phải đăng ký tài khoản bằng đầu số điện thoại ở Lào. Còn khi mua vé trực tiếp tại ga, mọi người cần có hộ chiếu và đặt trước giờ tàu chạy. Thông thường vé mở bán trước 4 ngày.
Phần đường sắt chạy trên lãnh thổ Lào dài 422km. Giá vé cố định, mỗi chặng có mức giá khác nhau. Các đoàn tàu đến ga và đi rất đúng giờ, chính xác từng phút như ở bảng thông báo.
Khi qua cửa kiểm soát, khách sẽ đưa vé kèm hộ chiếu cho nhân viên đường sắt để đối chiếu tên và quét mã.
Nếu như trước đây người dân Lào phải mất hơn 10 giờ để lưu thông bằng đường bộ từ Vientiane đến Luang Prabang thì hiện nay nhờ có tàu cao tốc, thời gian di chuyển đã rút ngắn chỉ còn chưa đầy 2 tiếng.
Đoàn tàu có sức chứa 720 người, tốc độ tối đa 160km/h. Đứng bên cửa sổ, hành khách không bị cảm giác tàu chạy quá nhanh. Bên trong được thiết kế cách âm tốt, rất êm, không một chút bồng bềnh hay lắc lư dù đi qua nhiều đoạn rừng núi trùng điệp.
Ở các khoang, ngoài hệ thống đèn trần, đèn hắt, các cửa kính đều được mở để lấy sáng. Có tất cả 5 dãy ghế, trên ghế in biểu tượng hoa đại, một loại quốc hoa của Lào.
Địa hình hiểm trở, tàu đi qua nhiều đường hầm đào xuyên núi và hàng trăm km cầu, trong đó có một số cầu cạn. Hành khách hầu như không thể sử dụng mạng di động do dọc trục đường sắt không có cư dân sinh sống, các nhà mạng không đầu tư trạm thu, phát sóng.
Trên cửa ra vào, bảng hiện thị liên tục cập nhật thông số tốc độ di chuyển, thời tiết bên ngoài cũng như việc nhắc nhở hành khách đeo khẩu trang phòng chống dịch Covid-19.
Các hàng ghế được đánh số điện tử phía trên cửa sổ, hệ thống bình bọt chữa cháy có trang bị đầy đủ. Trong khi tàu di chuyển, việc đi lại giữa các toa rất tiện, không bị lắc lư hay xê dịch ở các đoạn khớp nối.
Ở các toa phổ thông có khu vực bồn rửa tay ngay bên ngoài. Ngoài ra, các cabin vệ sinh rất sạch sẽ.
Có hai toa hạng cao nhất nằm ở phía đầu tàu, cửa vào luôn đóng trong quá trình di chuyển và sử dụng khóa điện tử, tách biệt với các toa hạng phổ thông phía dưới.
Khi mới khánh thành, báo chí hai quốc gia từng khẳng định, dự án đường sắt cao tốc này đã biến Lào từ một nước nội lục (không có biển) thành một trong các mắt xích kết nối vận tải quan trọng, giảm khoảng 30-40% chi phí vận chuyển hàng hóa so với đường bộ.








Tuyến đường sắt tốc độ cao Lào - Trung do Tập đoàn Đường sắt quốc gia Trung Quốc thi công từ thị trấn biên giới Boten giáp Vân Nam tới thủ đô Vientiane là một siêu dự án giao thông của đất nước Triệu Voi. Công trình được khởi công năm 2016, hoạt động từ tháng 10/2021 với hợp đồng ban đầu trị giá 1,2 tỷ USD, sau đó tăng lên 6 tỷ USD. Trong ảnh, đoàn tàu điện động lực phân tán (EMU) do Trung Quốc thiết kế và chế tạo, được sơn 3 màu trắng, xanh và đỏ, tượng trưng cho quốc kỳ của quốc gia láng giềng với Việt Nam.
Suốt nhiều thế kỷ qua, Lào là quốc gia có hạ tầng giao thông hạn chế, yếu kém bậc nhất khu vực. Bởi vậy, khi hệ thống phương tiện công cộng hiện đại này khánh thành đã gây chú ý cho nhiều người dân các nước Đông Nam Á.

Hiện nay, hàng ngày tàu cao tốc thu hút rất nhiều người dân và du khách quốc tế sử dụng. Để lưu thông bằng phương tiện này, hành khách cũng phải trải qua các thủ tục soi chiếu hành lý, kiểm soát an ninh nghiêm ngặt.

Mọi người xếp hàng lên tàu, tự mang vác hành lý lên toa, không được ký gửi như khi đi máy bay. Nếu đặt vé trực tuyến, hành khách phải đăng ký tài khoản bằng đầu số điện thoại ở Lào. Còn khi mua vé trực tiếp tại ga, mọi người cần có hộ chiếu và đặt trước giờ tàu chạy. Thông thường vé mở bán trước 4 ngày.
Phần đường sắt chạy trên lãnh thổ Lào dài 422km. Giá vé cố định, mỗi chặng có mức giá khác nhau. Các đoàn tàu đến ga và đi rất đúng giờ, chính xác từng phút như ở bảng thông báo.
Khi qua cửa kiểm soát, khách sẽ đưa vé kèm hộ chiếu cho nhân viên đường sắt để đối chiếu tên và quét mã.
Nếu như trước đây người dân Lào phải mất hơn 10 giờ để lưu thông bằng đường bộ từ Vientiane đến Luang Prabang thì hiện nay nhờ có tàu cao tốc, thời gian di chuyển đã rút ngắn chỉ còn chưa đầy 2 tiếng.
Đoàn tàu có sức chứa 720 người, tốc độ tối đa 160km/h. Đứng bên cửa sổ, hành khách không bị cảm giác tàu chạy quá nhanh. Bên trong được thiết kế cách âm tốt, rất êm, không một chút bồng bềnh hay lắc lư dù đi qua nhiều đoạn rừng núi trùng điệp.
Ở các khoang, ngoài hệ thống đèn trần, đèn hắt, các cửa kính đều được mở để lấy sáng. Có tất cả 5 dãy ghế, trên ghế in biểu tượng hoa đại, một loại quốc hoa của Lào.
Địa hình hiểm trở, tàu đi qua nhiều đường hầm đào xuyên núi và hàng trăm km cầu, trong đó có một số cầu cạn. Hành khách hầu như không thể sử dụng mạng di động do dọc trục đường sắt không có cư dân sinh sống, các nhà mạng không đầu tư trạm thu, phát sóng.
Trên cửa ra vào, bảng hiện thị liên tục cập nhật thông số tốc độ di chuyển, thời tiết bên ngoài cũng như việc nhắc nhở hành khách đeo khẩu trang phòng chống dịch Covid-19.
Các hàng ghế được đánh số điện tử phía trên cửa sổ, hệ thống bình bọt chữa cháy có trang bị đầy đủ. Trong khi tàu di chuyển, việc đi lại giữa các toa rất tiện, không bị lắc lư hay xê dịch ở các đoạn khớp nối.
Ở các toa phổ thông có khu vực bồn rửa tay ngay bên ngoài. Ngoài ra, các cabin vệ sinh rất sạch sẽ.
Có hai toa hạng cao nhất nằm ở phía đầu tàu, cửa vào luôn đóng trong quá trình di chuyển và sử dụng khóa điện tử, tách biệt với các toa hạng phổ thông phía dưới.
Khi mới khánh thành, báo chí hai quốc gia từng khẳng định, dự án đường sắt cao tốc này đã biến Lào từ một nước nội lục (không có biển) thành một trong các mắt xích kết nối vận tải quan trọng, giảm khoảng 30-40% chi phí vận chuyển hàng hóa so với đường bộ.






