Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸Lập Thu, chúc chúng ta dần bước vào những ngày tháng tốt đẹp.
Vừa tỉnh dậy, chợt nhận ra bên ngoài cửa sổ dường như không còn nóng như trước.
Gió mang theo một chút se lạnh, rất nhẹ thôi, nếu không để ý kỹ thì gần như chẳng nhận ra.
Lật lịch mới biết, thứ Sáu tuần này đã là Lập Thu rồi.
Thật kỳ lạ, rõ ràng vẫn đang trải qua những ngày mùa hè, nhưng chỉ cần nhìn thấy chữ “Thu”, lòng lại bất giác trở nên bình yên một chút.
Mùa hè là những ngày náo nhiệt, mạnh mẽ, vội vã và đầy mồ hôi; còn mùa thu thì khác.
Mùa thu là sự thu lại, chậm rãi, là những gì đã cho đi nay bắt đầu quay về.
Càng lớn, tôi càng thích mùa thu.
Không phải vì mùa thu mát mẻ, mà bởi nó luôn khiến người ta có cảm giác cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Mùa xuân bận rộn gieo hạt, mùa hè bận rộn sinh trưởng, đến mùa thu, cuối cùng cũng có thể dừng lại một chút để nhìn xem cả năm qua mình đã thu hoạch được những gì.
Không cần vội vàng chạy đi đâu, cũng không cần lo lắng rằng mình đã bỏ lỡ điều gì.
Những gì nên chín rồi sẽ chín, những gì nên rơi xuống rồi sẽ tự nhiên rơi xuống. Có vội cũng chẳng ích gì.
Tôi nhớ khi còn nhỏ, bà ngoại thường làm một bữa cơm thật thịnh soạn vào ngày Lập Thu.
Ngày ấy, bà luôn bảo phải cân thử xem mình tăng được bao nhiêu cân, rồi nấu một nồi thịt thật ngon để “bù lại” phần “hao gầy” trong những ngày hè.
Khi còn nhỏ thấy chuyện đó thật buồn cười, nhưng bây giờ mới hiểu: đó là một nghi thức giản dị mà người lớn dành cho cuộc sống.
Nó nhắc bạn rằng: đã vất vả suốt nửa năm rồi, từ hôm nay hãy nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.
Lập Thu không phải một ngày lễ lớn, cũng chẳng náo nhiệt hay long trọng.
Nó chỉ nhẹ nhàng xuất hiện sau một mùa hè dài, khẽ nói một câu:
“Có lẽ đã đến lúc chậm lại rồi.”
Chuyện của mùa hè, hãy để lại cho mùa hè.
Còn chuyện của mùa thu, hãy bắt đầu từ hôm nay.
Lập Thu bình an.
Chúc chúng ta từ nay cuộc sống ngày một đủ đầy, mọi việc dần dần đi vào những tháng ngày tốt đẹp.🌸